Chương 41: Tạp thư và ánh mắt nghiêm khắc

Nhắc đến chuyện này, nụ cười của Tố Tranh cũng cứng lại: "Dạ phải."

Hoàng hậu nhíu mày: "Thằng bé này, lúc nhỏ không thấy gì, sao lớn lên lại..."

Phụ tử Hoàng gia này đúng là ở hai thái cực khác nhau, một người quá trọng nữ nhi tình trường, một người thì sinh ra đã thờ ơ không màng đến chuyện tình cảm.

Hoàng hậu chỉ có thể âm thầm mong nhi tử sớm ngày khai thông, nếu không lỡ làm tổn thương tiểu nương tử rồi, sau này có muốn cứu vãn cũng khó.

-

Hôm nay, mãi đến khi sắc trời tối mịt Bùi Liễn mới đến Dao Quang điện.

Trước khi bước vào tẩm điện, hắn hỏi Phúc Khánh: "Hôm nay nàng ấy đã làm những gì?"

Phúc Khánh nói đúng sự thật.

Khi biết có Tố Tranh cùng nàng tiếp kiến quản sự lục cung, Bùi Liễn yên tâm hơn.

Tố Tranh cô cô là lão nhân trong cung, có bà ấy ra mặt giúp thì sẽ không xảy ra sai sót.

Phúc Khánh nhìn sắc mặt của Thái tử: "Sau khi tiễn Tố Tranh cô cô đi rồi, Thái tử phi vẫn luôn ở trong tẩm điện đọc sách."

"Đọc sách?" Bùi Liễn hơi nhướng mày.

Khi nhận ra ý nghĩ của mình mang theo thành kiến, hắn thu lại sắc mặt, bước vào trong.

Các cung nhân trong điện thấy hắn vào thì vội vàng muốn hành lễ.

Bùi Liễn nhìn bóng dáng yêu kiều của mỹ nhân đang nằm sấp trên giường, giơ tay ngăn cung nhân thỉnh an.

Khi nhìn kỹ thì chỉ thấy dưới ánh nến lung linh, thiếu nữ mặc chiếc váy màu liễu mỏng manh, một tay chống má, nằm sấp lên giường, trước mặt đặt một quyển sách, một dĩa bánh ngọt, một dĩa nho.

Đôi chân thon dài của nàng cong lên, thỉnh thoảng lại lắc lư vài cái, vẽ ra một đường cong trắng như tuyết trong không trung.

Mặc dù tư thế bất nhã nhưng nàng đúng là đang đọc sách.

Bùi Liễn bỏ tay xuống, các cung nhân mới cùng hành lễ: "Điện hạ vạn phúc kim an."

Minh Họa đang chống cằm chăm chú đọc sách, đột nhiên nghe thấy tiếng thỉnh an trong điện thì giật bắn mình.

Thái tử đến rồi!

Nàng vô thức nhét quyển sách xuống dưới gối, ngoái đầu lại nhìn.

Khi nhìn thấy Thái tử mặc cẩm bào màu đỏ đang đứng cách đó không xa, nàng giật mình, lập tức ngồi thẳng người dậy: "Thái tử ca... Điện hạ, sao huynh lại đến đây?"

Bùi Liễn thấy dáng vẻ hoảng hốt và khóe môi vẫn còn dính vụn bánh của nàng, nhíu mày nói: "Hôm nay là đêm đại hôn thứ hai."

Theo như quy tắc do tổ tông định ra, ba ngày đầu đại hôn nhất định phải nghỉ trong điện của Chính phi.

Thấy nàng vẫn ngây ngốc ngồi đó, không có chút giác ngộ phải bước xuống hành lễ, Bùi Liễn chỉ đành tự nói với mình "Bắt to bỏ nhỏ", "Không câu nệ tiểu tiết".

Dù sao hắn còn muốn trong lúc sinh thời dẹp loạn bốn phương, khiến thảo nguyên Mạc Bắc quy phục lãnh thổ Đại Uyển, nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà tích tụ lửa giận, hại gan tổn thọ thì đúng là chẳng đáng.

"Nghe nói sau khi nàng dùng bữa tối thì luôn ở trong điện đọc sách."

Bùi Liễn đi đến bên giường, vốn định ngồi xuống thì phát hiện trên giường vừa có hoa quả vừa có bánh ngọt, quả thực không còn chỗ để ngồi, chỉ đành đứng đó: "Nàng đang đọc sách gì?"

Minh Họa nghe vậy không khỏi xấu hổ: "Thì... tùy tiện đọc tạp thư thôi."

Bùi Liễn từ nhỏ đã chịu khó, đọc nhiều sách vở, hiếm khi có đề tài chung với tiểu thê tử nên hắn hỏi thêm vài câu: "Tên sách là gì, thỉnh thoảng cô cũng xem vài tạp thư, nói không chừng đã xem qua."

Minh Họa lúng túng: "Chắc là... chưa đâu."

Bùi Liễn rũ mắt: "Hửm?"

Minh Họa thấy dáng vẻ nghiêm túc muốn có được đáp án của hắn, chỉ đành bất chấp lấy quyển sách từ dưới gối ra.

"Quyển này là Hoa Viên Ký."

"Hoa Viên Ký?" Bùi Liễn nghi hoặc.

"Ừm, kể về viện tử của Vương mẫu nương nương có bảy đóa hoa, có một ngày bảy đóa hoa đó hóa thành người rồi lén hạ phàm, lần lượt gặp được tình nhân của bọn họ..."

"Sau đó?"

"Sau đó bảy đóa hoa và tình lang của bọn họ tan rồi hợp, hợp rồi tan, trải qua đủ kiểu trắc trở và khảo nghiệm, cuối cùng người có tình cũng về với nhau."

Minh Họa thấy Bùi Liễn như đang suy nghĩ, còn tưởng hắn cũng có hứng thú với câu chuyện này nên lập tức ưỡn thẳng người: "Quyển sách này viết khá hay, ta thích nhất là cặp Đại Hoa và tướng quân..."

Đang định kể nhiều hơn, bỗng thấy Bùi Liễn nhíu mày nhìn nàng: "Thường ngày nàng đều đọc những quyển sách này sao?"