Vĩnh Lạc cung là nơi ở của Hoàng hậu, Tố Tranh cô cô là thân tín của Hoàng hậu.
Động tác vươn vai của Minh Họa dừng lại: "Tố Tranh cô cô đến khi nào? Sao ngươi không nói sớm."
Cung nữ hoảng sợ quỳ xuống: "Thái tử phi tha tội, Tố Tranh cô cô đến từ một nén nhang trước, nghe nói người đang nghỉ trưa nên đã bảo chúng nô tì đừng làm phiền người."
"Ôi, ngươi mau đứng dậy đi." Minh Họa đưa tay kéo nàng ta dậy: "Ta chỉ hỏi thôi mà, ngươi quỳ xuống làm gì."
Nàng cũng đâu phải là con hổ ăn thịt người, đáng sợ như vậy sao.
Cung nữ đó dè dặt đứng dậy, lui qua một bên.
Minh Họa biết Tố Tranh cô cô đang chờ ở bên ngoài nên trang điểm lại một chút rồi nhanh chóng ra khỏi tẩm điện.
Trước khi vào cung, ca ca và tỷ tỷ đã dặn dò nàng rất nhiều chuyện trong cung.
Giống như việc đối đãi với tâm phúc bên cạnh các quý nhân, không được khinh suất, lỡ như đắc tội với bọn họ, những thủ đoạn sau lưng cũng đủ để nàng mang vạ.
Tố Tranh cô cô đang ngồi ngay ngắn trong góc, thấy Minh Họa đi ra thì vội hành lễ: "Lão nô bái kiến Thái tử phi."
Nghe nói Thái tử gặp vị ma ma này cũng phải gọi một tiếng cô cô, đương nhiên Minh Họa cũng không dám phô trương trước mặt bà ấy, vội nói: "Cô cô không cần đa lễ."
Tố Tranh cô cô đứng dậy, gương mặt tròn trịa nở nụ cười hiền lành, nhẹ giọng nói: "Thái tử phi vừa vào cung, có rất nhiều chuyện chưa quen, Hoàng hậu nương nương không yên tâm nên cố tình bảo lão nô đến giúp đỡ."
Minh Họa nghe vậy, thầm thở phào một hơi.
Nàng còn tưởng Tố Tranh cô cô đột nhiên đến đây là vì có chuyện gì, thì ra là do Hoàng hậu phái đến giúp đỡ.
"Khiến mẫu hậu lo lắng rồi, cũng phiền cô cô trời nóng nực mà phải chạy đến đây một chuyến."
Minh Họa cười nói: "Đúng lúc ta phải đi gặp các chưởng sự của lục cục, cô cô đi cùng ta nhé. Gặp bọn họ xong rồi, ta mời cô cô ăn chè vải."
Tố Tranh cô cô ngẩn ra, rồi lại nhìn thiếu nữ cười vui vẻ trước mặt, trong lòng dường như có một cơn gió mát lướt qua.
Bà ấy gật đầu: "Thái tử phi khách sáo quá rồi."
Tố Tranh cô cô đi theo Minh Họa ra ngoại điện, lúc các chưởng sự của lục cung Đông Cung cùng quỳ xuống thỉnh an, bà ấy còn nghĩ rằng có lẽ tiểu cô nương non nớt sẽ không kìm hãm được đám giảo hoạt này.
Không ngờ từ hỏi tên, dạy bảo đến ban thưởng, cả quá trình vừa khuyến khích vừa cưỡng chế, Minh Họa làm đâu vào đấy, rành mạch đến không có chút sai sót.
Tố Tranh thầm kinh ngạc.
Sau khi quản sự lục cung lui xuống hết rồi, Tố Tranh cũng chuẩn bị cáo lui, nhưng Minh Họa lại vô cùng nhiệt tình mà mời bà ấy ăn một chén chè vải thật.
Cho đến khi về đến Vĩnh Lạc cung, bên môi Tố Tranh vẫn còn vương mùi thơm ngọt của vải thiều, càng không tiếc lời khen Minh Họa trước mặt Hoàng hậu.
"Chúng ta đã xem thường Thái tử phi rồi, mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng học quy củ đâu ra đấy, cách đối đãi thủ đoạn với bề dưới cũng không tệ. Người phái nô tì đến giúp Thái tử phi ra mặt nhưng nô tì chưa làm được gì mà còn ăn của nàng ấy một chén chè nữa."
Hoàng hậu đặt sách xuống: "Con bé đúng là tài ẩn giấu, uổng công ta lo lắng rồi."
"Sao lại uổng công, Thái tử phi biết người lo lắng cho nàng ấy nên rất vui mừng, còn nhờ nô tì trở về thay nàng ấy cảm tạ nữa đó."
Tố Tranh bóp vai cho Hoàng hậu: "Nô tì khen Thái tử phi tiếp kiến cung nhân rất ra dáng, nàng ấy cũng không giấu giếm mà nói trước khi đến Trường An, Tiêu Vương phi đã dạy chuyện nhà hết một tháng, còn bắt nàng ấy lo liệu rất nhiều yến tiệc nên Thái tử phi mới có chút kinh nghiệm."
Hoàng hậu cong môi: "Xem ra tạm thời ôm chân Phật cũng rất có tác dụng."
Tố Tranh gật đầu: "Còn không phải sao, nô tì thấy Thái tử phi rất thông minh, cái gì không hiểu thì chỉ cần dạy một chút là sẽ hiểu ngay."
"Coi ngươi kìa, một chén chè của tiểu cô nương đó đã mua chuộc được ngươi rồi."
Hoàng hậu nói, giữa hàng mày xinh đẹp cũng mang ý cười khó phát hiện, nhưng rất nhanh đã biến mất: "Ban đầu ngươi nói, Liễn nhi ra khỏi Từ Ninh cung thì bỏ lại con bé đến Tàng Thư các sao?"