Xưa nay nàng không thấy có gì bất ổn, bởi vốn dĩ nàng là tiểu thư tôn quý nhất của Tạ thị Lũng Tây, những người xung quanh đều phải nhìn sắc mặt nàng mà làm việc.
Giờ đã vào Đông Cung, Thái Nhạn và Thái Nguyệt đùn đẩy nhau, cuối cùng Thái Nguyệt vẫn thấp giọng nhắc nhở: "Nương tử, bây giờ người là Thái tử phi rồi, không thể bĩu môi vậy được đâu ạ, cẩn thận bị người khác nói xấu sau lưng."
Minh Họa nhíu mày: "Ta có bĩu môi sao?"
Thái Nguyệt lúng túng: "Dạ vâng ạ..."
Minh Họa đưa tay lên môi, được rồi, đúng là nàng đã bĩu đến mức có thể treo cây bút lên rồi.
Nhưng Minh Họa thực sự đang rất buồn bực! Lớn từng tuổi này rồi mà chưa bao giờ nàng bị người khác thờ ơ, không thèm đếm xỉa như thế!
Thái Nguyệt và Thái Ngạn cũng biết nương tử nhà mình đang tổn thương, vội bước lên nói vài lời cho nàng vui vẻ.
"Sáng mai trở về nhà, nương tử có thể gặp Thế tử và Đại nương tử rồi."
"Đúng vậy, đúng vậy, vì vậy người hãy vui vẻ cùng Phúc Khánh công công đi dạo, đợi sau khi Thế tử và Đại nương tử vào cung rồi, người sẽ có thể dẫn bọn họ đi dạo khắp nơi."
Nhắc đến ca ca và tỷ tỷ, tâm trạng của Minh Họa quả nhiên tốt hơn nhiều. Chút buồn bực đó cũng bị nàng ném ra sau đầu, hào hứng đi theo Phúc Khánh dạo một vòng Đông Cung.
Đông Cung nằm ở phía đông Hoàng thành, chính điện là Tử Tiêu điện của Thái tử, phía tây là nơi ở của các Thái tử phi, trong đó Dao Quang điện mà Minh Họa đang ở là to nhất. Phía đông là cơ cấu hành chính của Đông Cung, ví dụ như Chiêm Sự Phủ, Đông Cung Tam Ti, Tả Xuân Phường, Hữu Xuân Phường...
Minh Họa thân là nữ quyến trong cung nên Phúc Khánh chỉ dẫn nàng đi tham quan Tử Tiêu điện và phía tây Đông Cung chứ không bước qua phía đông.
Dù vậy thì ngồi kiệu và đi bộ cũng mất cả một canh giờ.
Đang là giờ trưa, ánh nắng chói chang khiến Minh Họa nóng đến mức mồ hôi đầm đìa, vừa về đến Dao Quang điện là nàng lập tức cởϊ áσ ngoài, xông thẳng vào bồn nước trong điện.
Thái Nguyệt và Thái Ngạn ghi nhớ lời dặn của Đại nương tử Minh Vĩ, vội kéo nàng ra khỏi bồn nước, trách móc: "Nương tử đừng ham lạnh, cẩn thận bị cảm đấy."
Nhưng khi áp sát tai lại thành: "Tổ tông người đừng quên mất quy tắc, đây là Đông Cung, không phải Vương phủ chúng ta."
Đông Cung, Đông Cung, Đông Cung, quy tắc, quy tắc, quy tắc.
Tai nàng sắp mọc kén luôn rồi!
Minh Họa ngẩng gương mặt nhẵn mịn ẩm ướt, ngồi bên giường buồn bực không nói gì.
Thái Nguyệt và Thái Ngạn dè dặt: "Nương tử?"
Minh Họa nhìn hai gương mặt quen thuộc duy nhất này, cánh môi hơi nhúc nhích, suýt nữa đã thốt ra câu "Ta hối hận rồi, không muốn làm Thái tử phi nữa được không."
Lời đến bên môi, bản thân nàng cũng biết đây là câu nói vô lý thế nào nên đành nhịn xuống.
Gả cũng gả rồi, dù sao cũng không thể mới ngày đầu tiên đã mặc kệ không làm nữa.
Nữ nhi Tạ gia có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy sao?
Nghĩ đến đây, nàng nắm chặt nắm đấm: "Ừm, ta có thể làm được!"
Sự kích động đột ngột này khiến Thái Nguyệt và Thái Ngạn giật mình. Hai nô tì giương mắt nhìn nhau, không phải nương tử nóng đến hồ đồ rồi chứ?
Minh Họa nói: "Buổi chiều không phải quản sự của lục cục sẽ đến thỉnh an ta sao? Bây giờ truyền thiện đi, ta ăn no rồi ngủ một giấc mới có tinh thần tốt để gặp bọn họ."
Mặc dù không biết tại sao nương tử nhà mình lại đột nhiên phấn khích như vậy, nhưng thấy nàng không còn buồn bã nữa, Thái Nguyệt và Thái Ngạn cũng cảm thấy vui lây, vội vàng đi truyền thiện.
-
Ngày hạ lắm mộng dài, Minh Họa vừa thức dậy, cung nữ đã vén rèm bẩm báo: "Các quản sự của lục cung Đông Cung đã chờ ngoài điện rồi ạ."
Sau đó lại bổ sung thêm một câu: "Tố Tranh cô cô của Vĩnh Lạc cung cũng đã đến."