Nghĩ đến Hoàng đế cố tình tác thành mối hôn sự này, nhất định muốn nữ nhi Tạ gia làm nhi tức. Cách xa vạn dặm, hai người mù mờ kết đôi thành phu thê như này biết đâu chừng sẽ kết thành một đôi oan gia, ánh mắt Hoàng hậu nhìn Hoàng đế cũng có thêm vài phần oán trách.
Vĩnh Hi Đế đang cảm thán nhi tử và nhi tức trời sinh một đôi thì bỗng nhận được ánh mắt lạnh lùng của Hoàng hậu nhà mình, thắc mắc: "Sao thế?"
Hoàng hậu rũ mắt: "Giờ không còn sớm, bệ hạ cũng nên thượng triều rồi."
Nói xong bà hành lễ với Hứa Thái hậu rồi xoay người rời đi.
Đi đến hành lang, nhìn hai chiếc kiệu đi trước đi sau từ xa, Hoàng hậu phân phó cung nhân bên cạnh: "Tố Tranh, lát nữa ngươi đến Đông Cung một chuyến giúp Thái tử phi thu xếp, nếu con bé có gì không hiểu, ngươi cũng dạy nó đi."
Tố Tranh ma ma cười nói: "Xem ra người rất thích Thái tử phi."
Hoàng hậu nói: "Thích hay không thích thì cũng là nhi tức nhà ta rồi. Ta làm trưởng bối, có thể giúp chỗ nào thì giúp chỗ đó. Nhưng chuyện tình cảm người ngoài không tiện nhúng tay, thôi thì chỉ đành trông chờ vào duyên phận của chính con bé thôi."
"Người đừng vội, tình cảm cũng phải từ từ mới bồi đắp được.”
Tố Tranh ma ma đỡ Hoàng hậu lên kiệu: "Huống hồ Thái tử phi xinh đẹp đáng yêu như vậy, nô tỳ nhìn thấy còn thích nữa là Thái tử đang lúc trẻ tuổi sung mãn.”
Hoàng hậu mím môi cười: "Hy vọng là thế."
Ánh mặt trời chói chang mùa hạ lướt lên từng lớp cung điện, bầu trời xanh như tranh vẽ.
Minh Họa ngồi trên kiệu, nhìn một hàng dài cung nhân bưng lễ vật đi phía sau mà không giấu được niềm hạnh phúc trên mặt.
"Trưởng bối thật sự quá hào phóng."
Nàng vui vẻ nói: "Chỉ thỉnh an một chút mà đã thưởng nhiều đồ như vậy."
Thái Nguyệt cười bảo: "Điều này chứng tỏ các vị tôn trưởng yêu thương người."
Mặt Minh Họa hơi ửng đỏ, song cũng không hề khiêm tốn: "Ta cũng cảm thấy họ thích ta. Ngươi không thấy đâu, Thái hậu và bệ hạ giống như trưởng bối trong nhà, cực kỳ từ ái, nói chuyện lúc nào cũng cười tủm tỉm."
Lúc đầu nàng còn có chút căng thẳng, nhưng thiện ý giữa người với người rất dễ lây lan, nàng bất giác cũng thả lỏng.
Trước mắt mà nói, nàng cảm thấy mối hôn sự này không tệ.
Thái hậu từ ái, công phụ hòa nhã, công mẫu tuy ít nói nhưng cũng không làm khó nàng.
Duy nhất có chút không hoàn mỹ, có lẽ là vị Thái tử phu quân kia của nàng.
Có lẽ là không nên nói xấu sau lưng người khác, vì nàng vừa nghĩ tới đó thì nam nhân ngồi kiệu phía trước đột nhiên quay đầu lại.
Bốn mắt nhìn nhau, Minh Họa ngẩn ra, sau đó chột dạ tránh ánh mắt đi.
"Dừng lại."
Phía trước truyền đến giọng nam trầm thấp.
Minh Họa nhìn sang, thấy Thái tử xuống kiệu rồi đi thẳng tới chỗ nàng.
Nàng vội vàng ngồi nghiêm chỉnh: "Điện, điện hạ?"
Lang quân trẻ tuổi mặc áo bào đỏ, đeo ngọc đái đứng bên cạnh nàng, cụp mắt nói: "Cô phải đến Tàng Thư các tìm hai cuốn sách. Lát nữa Phúc Khánh sẽ dẫn nàng đi dạo Đông Cung. Buổi trưa cũng không cần đợi cô dùng bữa, nàng tự sắp xếp là được."
"Hả? Nhưng mà..."
Minh Họa khẽ mím môi, chạm phải đôi mắt phượng trầm tĩnh như đầm sâu của nam nhân, cuối cùng đành cắn môi: "Ừm, biết rồi."
Mắt thấy bóng dáng màu đỏ kia lại ngồi lên kiệu rồi khuất dạng ở ngã rẽ tiếp theo, đôi vai mảnh khảnh của Minh Họa không khỏi rũ xuống.
Rõ ràng vừa rồi bệ hạ đã nói, bảo hắn dẫn nàng đi dạo Đông Cung mà.
Sách gì quan trọng đến nỗi nhất định phải tìm hôm nay chứ?
Thái Nguyệt nhận thấy sự thất vọng của nàng, khẽ gọi: "Nương tử..."
"Không sao."
Minh Họa hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên lần nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như sứ nặn ra một nụ cười rạng rỡ: "Đi dạo Đông Cung thôi mà, ta đi dạo một mình cũng thế thôi.”
Hắn cứ đi tìm cuốn sách rách nát của hắn đi, nàng không thèm hắn đi cùng!
Cho dù Minh Họa tự nhủ một mình cũng chẳng sao, nàng đã là một đại cô nương đến tuổi cập kê rồi.
Thế nhưng, khi một mình đi dạo trong Đông Cung, nàng vẫn cảm thấy rất trống trải và buồn bã.
Trước giờ, mọi vui buồn của nàng đều hiện rõ trên mặt, tâm tư gì cũng biểu lộ hết ra ngoài.