Chương 37: Lần đầu ra mắt

Vừa mới đứng dậy, phía trước truyền đến một giọng nam vang dội: "Tiểu nữ Tạ gia, ngẩng đầu lên."

Minh Họa ngẩn ra, song vẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đầy vẻ bối rối, giống hệt một con thỏ ngốc bị túm lấy da gáy.

Vĩnh Hi Đế ngồi chễm chệ bên tháp, đôi mắt phượng tĩnh lặng quan sát tiểu cô nương váy đỏ trước mặt.

Ông không lên tiếng, Minh Họa càng không dám thở mạnh.

Dù sao người trước mặt chính là Hoàng đế nắm giữ quyền sinh sát thiên hạ, ngay cả phụ thân cũng phải kính sợ ba phần.

Nàng nín thở, vừa gắng tỏ ra bình thản mà vừa thầm lấy làm ngạc nhiên vì bệ hạ không phải là ông lão già nua như nàng tưởng tượng. Hoàng đế có đôi mắt rồng mắt phượng, thân hình cao lớn, là một đại thúc thành thục anh tuấn giống phụ thân.

Cũng đúng, có thể sinh ra nhi tử tuấn tú như Thái tử thì phụ thân làm sao kém được?

Đang miên man suy nghĩ, Vĩnh Hi Đế hừ lạnh một tiếng: "Ai cho ngươi lá gan dám nhìn thẳng vào trẫm?"

Minh Họa giật mình, thầm nghĩ: "Không phải ngài bảo ta ngẩng đầu lên sao!"

Mặt nàng trắng bệch: "Ta... ta... nhi tức... nhi thần..."

Ôi chao, mặc kệ, quỳ xuống trước đã!

Thấy nàng vén váy định quỳ xuống, Hoàng hậu ngồi cạnh nhíu mày, nhìn về phía Hoàng đế: "Đang yên đang lành, chàng dọa con bé làm gì?"

Chỉ thấy Vĩnh Hi Đế vừa rồi còn nghiêm mặt, giờ đây đã dịu dàng nhỏ nhẹ nói với Hoàng hậu: "Chẳng phải là nhiều năm không gặp sao, trẫm trêu đùa con bé chút thôi mà."

Hoàng hậu dường như cạn lời, mím môi không nói gì nữa.

Vĩnh Hi Đế ho nhẹ một tiếng, lại nhìn Minh Họa mãi mà chưa quỳ hẳn xuống, giọng nói cũng hòa hoãn không ít: "Không phải căng thẳng, vừa rồi trẫm đùa con thôi. Trẫm và phụ thân con là bạn tốt, khó khăn lắm mới cầu được con làm nhi tức nhà trẫm. Con đã gả đến, sau này chính là người một nhà, con cứ coi trẫm như phụ thân con là được."

Minh Họa vẫn còn có chút hoảng hốt.

Trước kia ở nhà nàng đã từng nghe phụ thân mẫu thân nhắc đến Hoàng đế.

Mỗi lần nhắc đến, phụ thân đều khen ngợi "anh minh thần võ, tình thâm nghĩa trọng", mẫu thân thì nhíu mày, dáng vẻ khó nói nên lời.

Mặc dù không biết hồi trẻ họ ra sao, thế nhưng tình cảnh bây giờ khiến Minh Họa cảm thấy vị Hoàng đế công phụ này có vẻ cũng không quá khó gần như nàng nghĩ?

Lần đầu gặp mặt, nàng cũng không dám nói lung tung. May mà Hứa Thái hậu kịp thời gật đầu với ma ma bên cạnh.

Ma ma hiểu ý, bưng trà thơm lên: "Thái tử phi, đến lúc dâng trà rồi."

Quách ma ma đã hướng dẫn chi tiết với Minh Họa một lượt về quy củ dâng trà ra sao nên nàng không lo lắng lắm, lần lượt dâng trà cho ba vị trưởng bối.

Trưởng bối cũng rất hào phóng, đều chuẩn bị một phần quà gặp mặt hậu hĩnh.

Một vòng dâng trà kết thúc, Hứa Thái hậu và Vĩnh Hi Đế đều ân cần dặn dò, đại ý là bảo họ trân trọng mối nhân duyên này, sau này chung sống hòa thuận.

Hoàng hậu vẫn không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, tỏ ý tán đồng.

Uống nửa chén trà, thấy thì giờ không còn sớm nên Bùi Liễn dẫn Minh Họa cáo lui.

Vĩnh Hi Đế cười tủm tỉm nói: "Liễn nhi, nhân lúc hôm nay đẹp trời, dẫn tân phụ của con đi dạo Đông Cung đi."

Mắt Bùi Liễn thoáng dao động, hắn cúi đầu đáp: "Vâng."

Minh Họa cũng cong khóe mắt, nhẹ nhàng hành lễ với ba người bên trên: "Vậy nhi thần xin cáo lui, ngày mai lại đến thỉnh an trưởng bối."

Hứa Thái hậu và Vĩnh Hi Đế cười đáp: "Được."

Đến khi bóng lưng đôi nam nữ trẻ biến mất sau bình phong, Vĩnh Hi Đế vẫn mỉm cười, cảm thán với Hoàng hậu: "Tử Đồng, nàng xem, hai đứa nó đứng cạnh nhau thật xứng đôi, giống như kim đồng ngọc nữ vậy."

Nói xong lại hạ giọng: "Mắt Liễn nhi bây giờ đã thâm quầng rồi, xem ra tối qua hòa hợp lắm đây.”

Không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện này Hoàng hậu lại tỏ ra khá phức tạp.

Miếng khăn được Đông Cung dâng lên sáng nay, bà liếc mắt liền biết là nhi tử của mình đang làm trò.

Đêm tân hôn không viên phòng, đối với tân nương mà nói, không nghi ngờ gì là một sự khinh thường.

Cũng chỉ có tiểu cô nương Tạ gia này được nuôi dưỡng thuần khiết không tâm cơ, nếu đổi lại là nương tử bình thường gặp phải chuyện này, sợ là đã sớm khóc sưng mắt rồi.