Nghĩ đến đây, nàng lập tức tỉnh táo tinh thần, ưỡn thẳng lưng, lòng đầy hân hoan.
Bùi Liễn bước vào nội điện liền nhìn thấy một bóng dáng yểu điệu màu đỏ thẫm đang ngồi trên giường hỉ hình long phượng. Tư thế ngồi coi như ngay ngắn, chỉ là đôi chân nhỏ dưới vạt áo không biết là do căng thẳng, hay là nguyên nhân gì mà nhấc lên không ngừng, thật sự không thể coi là đoan trang.
Hắn khẽ cau mày, lại cất bước, khuôn mặt cũng khôi phục vẻ bình tĩnh như thường ngày.
Cung nhân trong điện đồng loạt hành lễ: “Thái tử điện hạ vạn phúc.”
Bùi Liễn thản nhiên nói: “Miễn lễ.” Xong, hắn đi đến bên giường.
Hỉ ma ma đúng lúc đưa khay lên: “Mời điện hạ vén khăn hỉ.”
Bùi Liễn cầm lấy cây hỉ xứng buộc dải lụa đỏ, ánh mắt bình tĩnh lướt qua tiểu tân nương ngồi im lặng bên giường. Chân của nàng không run nữa rồi. Là không căng thẳng nữa sao?
Hắn rũ mắt, bàn tay to cầm hỉ xứng khẽ hất. Giây phút khăn hỉ đỏ thẫm được vén lên, tiểu cô nương với dung nhan lem nhem cũng ngẩng mặt theo.
Dưới phượng quan châu ngọc lộng lẫy, là đôi mắt cười cong cong còn rực rỡ hơn cả minh châu: “Thái tử ca ca, cuối cùng huynh cũng đến rồi!”
Tiếng gọi nhẹ nhàng, thanh thoát ấy rõ ràng đã khiến Bùi Liễn khựng lại.
Đến khi nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn lem luốc son phấn kia, hắn khẽ nhíu mày.
Sao lại biến thành một gương mặt mèo hoa nhem nhuốc thế này?
Thật kỳ lạ.
Thế là hắn lại nhìn kỹ thêm lần nữa.
Mặt tuy lem nhem, nhưng đôi mắt sáng long lanh kia, đúng là đôi mắt đã lén nhìn hắn trong xe ngựa ngày hôm đó.
Vẫn là Tạ gia nhị nương tử Tạ Minh Họa, không hề đổi người.
“Thái tử ca ca, huynh... sao huynh lại nhìn ta như vậy?”
Minh Họa thấy lạ, nhất là ánh mắt kinh ngạc của các cung nhân xung quanh càng khiến nàng thêm không thoải mái.
“Trên mặt ta có dính gì sao?”
Nàng giơ tay định chạm vào thì chợt nhớ mình trang điểm rất đậm, không thể tùy tiện sờ được.
Bùi Liễn thấy vẻ ngốc nghếch đó thì khẽ mím môi, định nói gì đó rồi thôi, cuối cùng chỉ nói một câu: “Đừng nhúc nhích.”
Minh Họa: “Hả?”
Bùi Liễn giơ hai tay lên, tháo chiếc phượng quan lộng lẫy, nặng trĩu trên đầu nàng xuống.
Quách ma ma bên cạnh kinh ngạc thốt lên: “Điện hạ, còn có lễ hợp cẩn, lúc này mà tháo mũ thì sợ rằng không hợp lễ...”
Hai chữ “không hợp” còn chưa kịp thốt ra, chàng lang quân trẻ tuổi mặc hỉ phục đỏ thẫm kia đã liếc mắt nhìn sang.
Ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc ấy khiến người ta bất giác rùng mình.
Quách ma ma lạnh sống lưng, lại nghe Thái tử nói: “Mang chậu nước sạch đến đây.”
Trữ quân đã lên tiếng, cung nhân nào dám không nghe.
Cho dù Quách ma ma là người thân cận của Hứa Thái hậu cũng không dám làm càn, vội vàng ra hiệu cho cung tỳ đi lấy nước.
Minh Họa ngồi bên tháp chỉ cảm thấy Thái tử ca ca thật chu đáo, thật tuyệt vời.
Huynh ấy vừa đến đã giúp nàng tháo chiếc phượng quan “ngược đãi cổ” này rồi.
Hơn nữa, huynh ấy chỉ cần liếc mắt một cái là các cung nhân đều ngoan ngoãn nghe lời!
Minh Họa thầm khen ngợi Thái tử một phen, trong lúc giơ tay xoa xoa vết hằn đỏ do phượng quan đè lên trán thì cũng không ngừng liếc nhìn chàng lang quân trẻ tuổi trước mặt.
Mặc dù mấy ngày trước đã trốn trong xe ngựa lén nhìn vài lần, nhưng khi đó đứng cách xa một khoảng nên nàng nhìn không rõ lắm.
Bây giờ không có khăn hỉ che chắn, hắn lại đứng ngay trước mặt nàng, Minh Họa đã có thể nhìn gần một cách quang minh chính đại.
Hôm nay hắn cũng mặc hỉ phục đỏ thẫm, đầu đội kim quan, chân đi giày đỏ, vòng eo thon gọn được thắt lưng bằng ngọc bích siết chặt thành một đường cong mảnh mai.
Mấy lần trước gặp hắn đều mặc áo bào màu nhạt, cao quý xa cách như trăng thanh gió mát.
Hôm nay chiếc áo bào đỏ này lại càng tôn lên khuôn mặt như ngọc của hắn. Có lẽ do uống rượu nên bên má phớt hồng nhạt như son phai, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại càng thêm vài phần nửa chính nửa tà, khiến tim Minh Họa đập thình thịch.
Sao lại có người mặc đồ nhạt màu hay sặc sỡ đều đẹp như vậy chứ!
Trong lúc hoảng hốt, nàng lại nhớ đến câu nói đùa của tỷ tỷ: “Thái tử có phải hồ ly tinh biến thành không?”