"Chỉ một bức tranh rách nát thế này, tiểu gia bồi thường ông mười lượng còn chưa đủ sao? Vừa mở miệng đã đòi ba trăm lượng, ông coi tiểu gia ta là kẻ coi tiền như rác à?"
Vị lang quân đang nói chuyện kia chưa đến hai mươi tuổi, mặc áo bào Thục cẩm màu lam thêu kim tuyến, thắt đai vàng, đi giày đen, trên tay xách một chiếc l*иg họa mi. Xung quanh có bốn năm tên gia nô lực lưỡng, rõ ràng là dáng vẻ của một công tử bột ăn chơi trác táng.
Hình như bị dây dưa đến phát bực, hắn ta giật mạnh chân về: "Ta cảnh cáo ngươi mau buông ra, nếu không đừng trách ta không khách khí!"
Ông lão kia càng siết chặt, nhất quyết không buông: "Đó không phải là bức họa tầm thường mà là bức Cửu Phong Tuyết Tế Đồ do đạo nhân Khâu Minh vẽ, là bảo vật gia truyền của nhà ta! Nếu không phải lão thê trong nhà bệnh nặng, đang chờ thuốc thang thì làm sao ta cam lòng đem bảo vật tổ tiên truyền lại ra ngoài bán..."
Nói đến đây, lão già nước mắt giàn giụa: "Ai mà không biết tranh của đạo nhân Khâu Minh đáng giá ngàn vàng. Ta cũng vì cấp bách cần tiền nên mới bán rẻ với giá ba trăm lượng. Nào ngờ mới ngày đầu tiên bày hàng đã gặp phải chuyện này... Ông trời ơi, ông định bức chết đôi phu thê già chúng ta sao?"
Người dân vây xem đều xôn xao bênh vực khi nghe thấy thế.
"Bảo vật gia truyền bị phá hoại như thế mà lại không chịu đền tiền, thật là khinh người quá đáng!"
"Đúng vậy, nhìn bộ dạng công tử nhà giàu của hắn ta hẳn là không thiếu tiền, nhưng ông lão này thì đang cần tiền cứu mạng người đấy."
"Than ôi, đám con cháu nhà quyền quý thường hay ỷ thế hϊếp người, ông lão này cũng thật đáng thương!"
Những lời bàn tán này lọt vào tai khiến thiếu niên áo quần là lượt kia đỏ bừng mặt, trừng mắt quát lớn: "Tất cả các ngươi câm miệng hết cho ta! Kẻ nào còn dám nói bậy, ta cắt lưỡi các ngươi!"
Đã chèn ép kẻ yếu lại còn hống hách như vậy.
Đám đông càng thêm phẫn nộ, một tráng hán vạm vỡ trong số đó lớn tiếng nói:
"Ông lão đừng sợ! Dưới chân thiên tử, nếu hắn ta dám giở trò ngang ngược không bồi thường tiền, ta nhất định sẽ giúp lão báo quan!"
"Ai ngang ngược? Rõ ràng là lão già này muốn lừa ta! Một bức tranh rách mà dám đòi ba trăm lượng, sao lão không đi ăn cướp luôn đi?"
Công tử nhà giàu vừa nói vừa trừng mắt nhìn tráng hán kia: "Đòi báo quan? Ngươi đi đi, cứ việc đi! Ngươi biết cha ta là ai không? Cha ta chính là..."
Tên gia nhân gầy gò bên cạnh biến sắc, vội kéo tay áo của công tử kia: "Lang quân chớ mất bình tĩnh! Nếu để lão gia biết chuyện này, ngài về nhà lại bị đánh đòn mất thôi."
Thiếu niên cắn chặt răng, cuối cùng cũng kiềm chế được, chỉ lớn tiếng ra lệnh cho đám gia nô bên cạnh: "Mau! Kéo lão già này ra cho ta!"
"Á... Gϊếŧ người, gϊếŧ người rồi..."
Lão già rêи ɾỉ gào khóc thảm thiết.
"Lý nào lại thế!"
Trên lầu tửu quán, Minh Vĩ nhíu mày: "Không ngờ ngay dưới chân thiên tử lại có kẻ ngang tàng đến thế!"
Tạ Minh Tế cũng nghiêm mặt, bàn tay nắm chặt thành quyền.
Thấy ông lão sắp bị hai tên gia nô kéo ra, Minh Vĩ quay đầu lại: "Ca ca, hãy phái người giúp lão già này chút đi."
Tạ Minh Tế vừa định đồng ý đã nghe Minh Họa thản nhiên nói: "Đừng vội."
Minh Vĩ và Tạ Minh Tế đều ngẩn người, nghi hoặc nhìn về phía Minh Họa.
Nàng lại ung dung uống hết chén nước mơ còn lại rồi cầm lấy chiếc mũ che mặt, từ tốn đứng dậy: "Xuống dưới xem thử trước đã."
Minh Vĩ và Tạ Minh Tế dù chưa hiểu ý nhưng thấy muội muội đã bước ra ngoài thì cũng vội vã đi theo.
Đông đảo người qua đường tụ tập quanh đó, người hóng chuyện, người lại xót xa cảm thán, nhưng chẳng ai dám lên tiếng can ngăn.
"Xin hãy nhường đường một chút."
Giọng nói trong trẻo thanh thoát vang lên khiến mọi người bất giác nhìn về hướng phát ra giọng nói ấy.
Chỉ thấy một thiếu nữ thướt tha trong bộ váy xanh lá mạ điểm hoa, chậm rãi bước tới từ rìa đám đông.
Dù chiếc mũ lụa mỏng đã che đi dung nhan nhưng nhìn trang phục và khí chất cao quý của nàng, ai cũng biết đây là một tiểu thư thế gia.
Kinh thành Trường An vốn không thiếu tiểu thư nhà quyền quý, nhưng người chịu hạ mình bước vào đám đông dân thường thế này thì quả là hiếm thấy.