Nhưng ca ca và tỷ tỷ suốt ngày ra ngoài làm này làm nọ, để lại mình nàng trong phủ nên lâu dần cũng thấy buồn chán.
Nghe đồn Trường An vô cùng phồn hoa nên Minh Họa rất muốn ra ngoài dạo chơi, song cung nhân do Thượng Cung cục phái đến lại lo sợ quỳ rạp xuống hết cả: "Đại hôn sắp tới, nhị nương tử là cành vàng lá ngọc, hết mực tôn quý, sao có thể ra ngoài dạo chơi một mình được? Nếu chẳng may gặp phải kẻ không có mắt mạo phạm hoặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì dù nô tỳ có chết trăm ngàn lần cũng không thể chuộc tội!"
Nhìn một hàng cung nhân đồng loạt quỳ trước mặt, trong lòng Minh Họa có chút ngạc nhiên.
Trị an ở Trường An kém đến vậy sao?
Hay là vì nàng mang danh phận “Thái tử phi” nên từ nay thân thể máu thịt của nàng bỗng trở thành thủy tinh mỏng manh, chỉ cần ngã một cái là vỡ nát?
Trước đây khi còn ở Bắc Đình, nàng chỉ cần nói với mẫu thân một tiếng là có thể ngồi xe ngựa ra ngoài dạo phố, uống trà, nghe hát, nếu trời đẹp còn có thể cưỡi ngựa trên thảo nguyên mênh mông bát ngát nữa.
Nhưng thấy cung nhân quỳ lạy run sợ như vậy, nàng cũng không muốn làm khó bọn họ, cuối cùng đành thu lại bước chân đã sắp vượt qua ngưỡng cửa.
"Thôi được rồi, không đi thì không đi."
Nàng lẩm bẩm thầm nghĩ, đợi tối ca ca về rồi xin xỏ huynh ấy vậy.
Dù sao ca ca cũng là Vân Huy Tướng quân chính tứ phẩm, đường đường là thân phận quan gia, hẳn lời nói sẽ có sức nặng hơn một tiểu nương tử khuê các như nàng?
Nào ngờ đến tối khi Tạ Minh Tế trở về phủ, vừa nghe Minh Họa muốn ra ngoài đã từ chối không chút do dự: "Không được."
Nụ cười trên mặt Minh Họa thoáng cứng lại, đôi môi hồng xinh xắn cũng phụng phịu hờn dỗi: "Tại sao chứ?"
Tạ Minh Tế nghiêm mặt: "Ngày kia muội đã thành hôn, bây giờ không ngoan ngoãn ở trong phủ chuẩn bị đi, sao còn nghĩ đến chuyện ra ngoài chơi?"
Không phải Minh Họa không hiểu lý lẽ này, nhưng nàng vẫn nài nỉ: "Hai ngày trước huynh và tỷ tỷ đều bận rộn thăm hỏi thân thích, không có thời gian dẫn muội ra ngoài. Giờ muội muốn tự mình đi dạo, ma ma trong cung lại không cho phép... Ca ca, chúng ta đã đến Trường An năm ngày, vậy mà ngay cả Đông Tây nhị thị náo nhiệt nhất trông thế nào, muội cũng chưa được thấy."
"Ngày trước ở Bắc Đình, muội thường nghe người ta kể rằng Trường An một trăm linh tám phường chỉnh tề nghiêm minh nhường nào, Đông Tây nhị thị phồn hoa náo nhiệt ra sao, chùa Đại Từ Ân uy nghiêm hùng vĩ đến mức nào, còn có cả thảo nguyên Lạc Du với cảnh tượng hàng vạn cây xanh rì rào tiếng ve, cầu vồng bắc qua bờ, hay hồ Khúc Giang với nước ngập hoa ngàn cây rực rỡ..."
Nói đến đây, nàng khẽ nâng tay áo lau khóe mắt, giọng điệu mềm mỏng cũng lộ chút nghẹn ngào: "Người ta vẫn bảo, một khi đã bước chân vào cổng cung thì sâu tựa biển. Nay muội vẫn còn ở trong phủ nhà mình đã bị quản thế này, mai mốt vào Đông Cung, muốn ra ngoài một lần chẳng phải còn khó hơn lên trời sao?"
Tạ Minh Tế nghe xong, giọng điệu vô thức dịu đi: "Làm gì mà khổ sở như muội nói chứ. Sau này Thái tử có thời gian, bảo ngài ấy dẫn muội đi dạo cũng được vậy."
"Đâu có giống nhau được!"
Minh Họa ngẩng khuôn mặt trắng ngần như ngọc, đôi mắt đen lay láy ngấn lệ long lanh dưới ánh nến vàng nhạt: "Ngày mai đã là ngày cuối cùng muội được làm tiểu nương tử. Tổ mẫu từng nói ngày tháng vui vẻ nhất trong đời nữ tử chính là thời gian chưa xuất giá. Một khi đã gả cho người ta thì sẽ có biết bao nhiêu chuyện thân bất do kỷ... Chẳng lẽ ca ca không muốn để cho muội sống những ngày tự do vui vẻ của tiểu cô nương Tạ gia nữa sao?"
"Ta..."
Trái tim Tạ Minh Tế sắp tan ra rồi, nhưng chút lý trí còn lại khiến hắn ta cố khuyên nhủ: "Minh Họa, sau này muội đâu phải nữ nhân bình thường, muội là Thái tử phi. Huống hồ Thái tử tính tình ôn hòa, muội đối tốt với ngài ấy thì sao ngài ấy lại nỡ không đồng ý dẫn muội ra ngoài dạo chơi chứ?"
Thứ nàng đang chờ đợi chính là câu này.
Đôi mắt Minh Họa khẽ lóe sự tinh nghịch, nàng ngước lên lần nữa, gò má tuyết phồng nhẹ, mặt mũi đầy vẻ uất ức: "Ca ca ruột thịt của muội còn chẳng đồng ý, làm sao dám trông mong Thái tử không cùng huyết thống sẽ đồng ý chứ?"