Minh Vĩ dựa vào gối tựa bên hông. Nàng ấy giơ tay áo lên giả vờ lau nước mắt: "Quả nhiên là có lang quân rồi thì quên tỷ, ngày tháng sau này tỷ biết phải sống sao đây."
Minh Họa vừa buồn cười vừa tức giận. Nàng nhào vào lòng Minh Vĩ cù lét nàng ấy.
"Tỷ tỷ xấu xa, cứ thích trêu chọc muội!"
"Ái chà đừng, đừng chọc, hahaha..."
Nghe thấy tiếng cười như chuông bạc vọng ra từ trong xe, Tạ Minh Tế liền biết hai muội muội lại đang đùa giỡn.
Liếc mắt thấy khuôn mặt không chút cảm xúc của Thái tử làm chàng có phần lúng túng.
Tạ Minh Tế định mở miệng giải thích một hai câu, bỗng nghe Thái tử lên tiếng: "Thời gian không còn sớm nữa, Tử Sách huynh hãy mau tiễn hai vị nương tử xuất cung đi, kẻo lỡ mất yến tiệc."
"Vâng, thần đi tiễn ngay."
Tạ Minh Tế hơi chắp tay. Chàng xoay người đi đến bên xe ngựa dặn dò vài câu với người trong xe rồi ra hiệu cho xa phu rời đi.
Đợi xe ngựa đi xa, chàng quay đầu lại mới phát hiện Thái tử vẫn chưa rời đi.
"Thái tử điện hạ, ngài đây là..."
"Cô đang định về Đông Cung thay y phục, nếu Tử Sách huynh rảnh rỗi thì hãy đến Đông Cung uống chén trà."
Thái tử mời, đương nhiên Tạ Minh Tế không tiện từ chối.
Hơn nữa chàng cũng muốn xem Đông Cung - nơi sau này muội muội sẽ sống lâu dài trông như thế nào.
-
Mãi khuya hôm đó Tạ Minh Tế mới say rượu trở về.
Minh Vĩ không yên tâm, nàng ấy đích thân đến tiền viện một chuyến.
Nhìn thấy ca ca uống hết một bát canh giải rượu thì Minh Vĩ mới yên tâm. Nàng ấy đang định rời đi thì bị Tạ Minh Tế gọi lại.
"Vĩ Vĩ, hôm nay muội gặp Thái hậu và Hoàng hậu, muội thấy họ đối xử với Họa Họa thế nào?"
Minh Vĩ hơi sững người: "Trước đó không phải ca ca đã hỏi Họa Họa rồi sao?"
"Muội biết đầu óc muội ấy đơn giản mà."
Tạ Minh Tế thở dài lo lắng: "Biết trước có một ngày muội ấy sẽ gả vào hoàng thất thì lúc ở nhà cũng không nuôi muội ấy ngây thơ như vậy."
Vốn dĩ chuyện hôn sự của hai muội muội, phụ mẫu đã nói riêng với chàng rằng, cứ chọn người nào gia phong ngay thẳng, vững chắc đáng tin cậy ở Bắc Đình là được, gia thế không cần quá cao, gả thấp cũng được.
Dù sao cũng có trăm vạn quân binh của Túc Vương phủ chống lưng, các nàng gả qua đâu thì đương nhiên đều sẽ được nhà chồng nâng niu, chiều chuộng, sẽ không phải chịu một chút uất ức nào.
Nào ngờ một đạo thánh chỉ từ xa ngàn dặm, cuối cùng lại gả vào hoàng thất.
Tức phụ hoàng thất nào có dễ làm?
Trên có Thái hậu, Hoàng hậu đè ép, ngang hàng thì có Công chúa, Vương phi, ở Trường An chẳng thiếu gì những nữ nhân có thân phận cao quý như thế, tất cả đều không phải là người dễ chọc.
Hơn nữa, hai ngày nay Tạ Minh Tế tiếp xúc với Thái tử, chàng cũng cảm thấy Thái tử là người ít nói, đoan chính, tính tình lạnh lùng.
Tuy rằng trong lúc nâng chén thì trên mặt Thái tử luôn mang theo nụ cười, nhưng chàng cảm nhận được nụ cười đó có sự xa cách rất rõ rệt.
Huống chi khi Thái tử không cười, cả người hắn toát ra uy thế không cho phép người khác kháng cự.
Tuổi còn trẻ mà đã có phong thái đế vương, lại có tâm tư khó đoán như đế vương.
Nói câu nâng cao người khác hạ thấp mình, bản thân Tạ Minh Tế khi đối mặt với Thái tử cũng có chút sợ hãi, huống chi là tiểu muội muội ngây thơ của chàng.
Thế này thì khác nào đưa một chú thỏ trắng vào hang sói chứ?
Minh Vĩ cũng biết nỗi lo lắng của huynh trưởng. Nàng ấy nhẹ nhàng an ủi vài câu rồi nói: "Những chuyện khác thì không sao, chỉ có một việc muội muốn nhờ ca ca."
Tạ Minh Tế: "Việc gì?"
"Điều tra Hứa Tam nương tử Hứa Lan Quân của Trấn Bắc Hầu phủ."
Thấy Tạ Minh Tế lộ vẻ nghi hoặc, Minh Vĩ cũng không giải thích nhiều. Nàng ấy chỉ nói: "Ca ca cứ phái người đi điều tra là được."
Nếu Hứa Tam nương tử là người tốt, vậy thì tất cả bình an vô sự, mọi người đều vui.
Nếu Hứa Tam nương tử có ý đồ khác thì nàng ấy sẽ thay muội muội lên kế hoạch trước.
Dù sao bây giờ còn có thể bảo vệ được muội muội thì phải dốc hết sức mình.
Đợi đến sau này rời khỏi Trường An, roi dài khó vươn tới thì nàng ấy không thể bảo vệ được nữa...