Chương 14: Gặp lại ngoài cung, chỉ cách một rèm xe

Lão ma ma thấy Minh Họa vẫn còn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của họ thì hơi nhíu mày, giải thích một câu: "Hứa Tam nương tử là thư đồng của Công chúa điện hạ."

Minh Họa thờ ơ "ồ" một tiếng.

Minh Vĩ thì lại hơi nheo đôi mắt đen láy.

Người trong cung chẳng ai nói chuyện mà không có ý đồ, Tàng Thư các và Ngự hoa viên tiện đường thật sao?

Hơn nữa, lúc nãy Hứa Tam nương tử xuất hiện với vẻ mặt có mấy phần hoảng loạn, hiển nhiên không ngờ Công chúa đột nhiên xen vào cuộc nói chuyện.

Ừm, có chút đáng nghi đấy.

Tâm trí Minh Vĩ xoay vần mấy lần, rồi định thần lại. Nàng ấy thấy muội muội ngốc nghếch không tim không phổi của mình đã chạy vào bụi hoa rực rỡ, mặt mày hớn hở vẫy tay gọi nàng ấy: "Tỷ tỷ, mau đến đây. Bên này có một đóa mẫu đơn nở to lắm! Còn có viền vàng nữa!"

Minh Vĩ: "..."

Như thế này thì hai tháng sau sao nàng ấy có thể yên tâm mà trở về Bắc Đình được đây!

Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, hai tỷ muội mới rời khỏi Từ Ninh cung.

Tối nay, Vĩnh Hi Đế tổ chức yến tiệc tại Bồng Lai điện, ban đầu là để đón tiếp ba huynh muội Tạ gia. Nhưng vì hôn lễ của Minh Họa và Thái tử sắp đến gần, để tránh mặt Thái tử nên nàng đã không tham dự.

Thấy muội muội không đi, Minh Vĩ cũng lười biếng, thế là cả hai cùng nhau xuất cung.

Huynh trưởng như cha, Tạ Minh Tế không yên tâm nên chàng cố tình đến tiễn, tiện thể hỏi thăm tình hình buổi gặp mặt ban ngày.

"Hoàng hậu nương nương giống như Bạch Ngọc Quan Âm, Thái hậu nương nương giống như tổ mẫu của chúng ta. À đúng rồi, lúc dạo chơi trong vườn bọn muội còn gặp Trường Nhạc Công chúa và Hứa Tam nương tử."

Minh Họa ghé vào bệ cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng không giấu được sự phấn khích: "Hoàng cung đúng là nơi non xanh nước biếc, hôm nay gặp toàn người đẹp, hoa trong vườn cũng nở đẹp lắm. Ca ca à, huynh không thấy thôi, hoa mẫu đơn viền vàng nở to còn hơn cả mặt muội nữa!"

Thấy muội muội kể về những điều thấy trong cung mà mặt mày hớn hở, dù lòng Tạ Minh Tế lo lắng khôn nguôi nhưng trên mặt chàng vẫn mỉm cười: "Muội thấy tốt là tốt rồi."

Khi đang nói chuyện thì xe ngựa đã đến cổng cung cuối cùng.

Cung cấm nghiêm ngặt, xe ngựa ra vào đều phải kiểm tra.

"Hai vị nương tử xin thứ lỗi."

Cấm quân nhỏ giọng nhắc nhở. Hắn vén rèm xe lên một góc, xác định trong xe chỉ có hai tiểu nương tử đội nón che mặt thì nhanh chóng buông xuống.

"Cho qua."

Cấm quân vẫy tay rồi cung kính lui sang một bên.

Xe ngựa vừa định đi tiếp, bỗng có một đoàn người hùng hổ xông vào.

Nhìn thấy bóng dáng cao ráo cưỡi tuấn mã đen dẫn đầu, Tạ Minh Tế lộ vẻ kinh ngạc. Chàng vội vàng tiến lên đón: "Thái tử điện hạ."

Tạ Minh Tế chắp tay hành lễ trên ngựa: "Điện hạ đây là vừa từ bên ngoài trở về sao?"

Bùi Liễn ghìm cương ngựa. Hắn nhìn thấy Tạ Minh Tế và chiếc xe ngựa xa hoa thì cũng nhớ đến việc ba huynh muội Tạ gia vào cung vấn an.

Chỉ là không ngờ họ lại ở lại đến tận hoàng hôn mới rời cung.

"Buổi chiều ta tới Lễ bộ một chuyến."

Bùi Liễn nhàn nhạt nói. Hắn dời mắt khỏi chiếc xe rồi quay sang Tạ Minh Tế: "Tối nay trong cung có yến tiệc chiêu đãi, Tử Sách huynh đây là...?"

"Hai muội muội tối nay không tham dự nên ta tiễn các muội ấy."

"Ra là vậy."

Trong xe, hai tỷ muội còn đang thắc mắc tại sao xe ngựa mãi không đi. Nghe thấy nha hoàn bên ngoài nói gặp Thái tử, đôi mắt đen của Minh Họa lập tức sáng lên.

Nàng vừa mới bám vào cửa sổ, còn chưa kịp thò đầu ra đã bị Minh Vĩ véo lấy tai.

"Ui da, tỷ tỷ nhẹ chút, đau tai!"

"Muội còn biết đau à."

Minh Vĩ buông tay. Nàng ấy trừng mắt nhìn nàng: "Mới một ngày mà muội đã quên quy củ đại hôn rồi sao?"

Minh Họa biết mình sai, nàng xoa xoa tai: "Không phải là vừa hay gặp sao, muội chỉ định hỏi thăm một tiếng thôi mà."

Minh Vĩ hừ một tiếng: "Đừng tưởng tỷ không biết suy tính cỏn con của muội."

Bị vạch trần thẳng thắn thế nên Minh Họa cũng không giả vờ nữa. Nàng ôm lấy cánh tay Minh Vĩ: "Tỷ tỷ, muội chỉ nhìn lén qua rèm xe thôi được không? Chỉ một chút thôi!"