Minh Họa vẫn còn hơi buồn ngủ, mơ màng nói: "Lúc đi ngủ thì có mặc, nhưng nóng quá nên muội ngủ được một lát rồi cởi ra."
Minh Vĩ không thể phản bác, chỉ thở dài: "Chậc, Trường An đúng là nóng, cứ như Hỏa Diệm Sơn vậy."
Minh Họa: "Đúng thế, ở Bắc Đình của chúng ta, ban đêm ngủ còn phải đắp chăn bông nữa mà."
Minh Vĩ: "Nóng thì nóng, nhưng vẫn phải mặc tiết y cẩn thận.”
Minh Họa: "Dù sao cũng chẳng ai nhìn thấy. Nếu không vì để che thân, muội còn muốn để trần ngủ nữa cơ."
"Không được phép!"
Minh Vĩ nghiêng mặt đi: "Bây giờ thì không có ai nhìn, nhưng vài ngày nữa, sẽ có người nhìn đấy."
Đầu óc Minh Họa vẫn còn lơ mơ: "Hả?"
Minh Vĩ nhíu mày: "Là Thái tử ca ca của muội chứ ai."
Minh Họa sững người, đến khi hiểu ra thì cả khuôn mặt nhỏ trắng nõn đã đỏ bừng: "Tỷ tỷ, tỷ... Sáng sớm tỷ nói mấy chuyện này làm gì chứ."
Minh Vĩ cười hì hì, cũng không trêu ghẹo nàng nữa, tiếp tục trang điểm.
Minh Họa bị câu nói đùa bất ngờ của tỷ tỷ làm cho suy nghĩ rối bời.
Tuy nàng là tiểu nương tử chưa xuất giá, nhưng cũng biết phu thê phải cùng ăn cùng ngủ. Trong một số sách thoại bản còn miêu tả, rằng tình nhân sẽ gần gũi bên nhau, mười ngón tay đan vào nhau, má kề má, môi chạm môi, như uyên ương quấn quýt, thì thầm bên tai.
Trước đây, khi đọc những điều này, nàng chỉ thấy vui mừng thay cho những đôi tình nhân trong truyện, chưa từng nghĩ đến bản thân.
Nhưng giờ đây, nàng cũng sắp có tình lang rồi. Vậy chẳng lẽ nàng cũng sẽ phải má kề má, môi chạm môi sao...
"Sao mặt nhị nương tử lại đỏ thế này? Có phải nóng lắm không?"
Tỳ nữ Thái Nguyệt định tô thêm chút phấn hồng cho Minh Họa, nhưng nom thấy khuôn mặt nương tử nhà mình đã ửng hồng như đào, trắng hồng rạng rỡ, thì làm gì còn cần trang điểm nữa?
Tự nhiên đã là một tiểu mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn rồi.
Minh Họa liếc nhìn gương đồng, thấy đôi má đỏ ửng của mình bèn chột dạ cúi đầu: "Đúng là hơi nóng thật..."
Rồi nàng đẩy tay Thái Nguyệt ra, đứng dậy rời khỏi gương: "Cứ như vậy đi, không cần trang điểm thêm nữa. Ta ra ngoài hít thở không khí một chút."
Thái Nguyệt ngơ ngác không hiểu chuyện gì, còn Minh Vĩ đứng cạnh chỉ khẽ nhếch khóe môi đỏ mọng.
Giữa ngày hè thế này, có thiếu nữ biết rung động rồi.
-
Lúc xế trưa, ba huynh muội Tạ gia đón xe vào cung.
Tạ Minh Tế là con trai nên tới Tử Thần cung để yết kiến Vĩnh Hi Đế, còn Minh Vĩ và Minh Họa thì đổi sang kiệu mềm, tiến về Từ Ninh cung của Thái hậu.
Ba huynh muội chia tay tại An Lễ Môn. Tạ Minh Tế không quên dặn dò hai muội muội:
“Gặp Thái hậu và Hoàng hậu không cần căng thẳng. Chỉ cần giữ đúng lễ nghi, cẩn trọng từ lời nói đến việc làm là được.”
Hai tỷ muội đồng thanh: “Biết rồi ạ.”
Tạ Minh Tế gật đầu, hắn ta bỗng nhớ ra điều gì nên đặc biệt căn dặn Minh Họa: “Nhất là muội lại càng phải giữ khuôn phép. Đừng để xảy ra chuyện thất lễ như hôm qua nữa.”
Minh Họa ngớ người.
Hôm qua nàng thất lễ sao? Sao nàng không biết?
Còn chưa kịp hỏi thêm thì một thái giám bên cạnh đã nhắc nhở bọn họ lên kiệu kẻo làm lỡ giờ giấc.
Hai tỷ muội cùng bước lên kiệu. Minh Họa nhìn ra ngoài thông qua khe hở của màn xe.
Ánh nắng sớm mai rực rỡ yên lặng bao phủ hoàng thành tráng lệ này.