Tháng Năm oi ả, tiếng ve râm ran gọi hè sang, nắng thiêu đốt cả Trường An. Dẫu vậy, kinh thành vẫn náo nhiệt, dòng người qua lại tấp nập không ngớt.
"Ấy, đừng chen lấn, đoàn rước dâu còn chưa vào đâu mà đã vội vã thế!"
"Mấy người đã nghe chưa, lần này thế tử Túc Vương đích thân đưa dâu, còn có cặp song sinh kia cũng đến nữa đấy!"
"Thật sao? Sớm đã nghe danh hai ái nữ nhà Túc Vương, dung nhan tựa tiên nữ giáng trần, không biết lát nữa có được thấy mặt không?"
Dân chúng chen chúc chật kín hai bên đường Chu Tước, người thì dắt díu gia đình, người thì nhón chân vươn cổ ngóng trông, không ai rời mắt.
"Dù sao cũng là quý nữ thế gia, lại là Thái tử phi tương lai, làm sao có thể dễ dàng lộ diện cho bách tính thường dân chúng ta nhìn thấy chứ?"
"Cũng phải. Ôi chao! Mau nhìn kìa, đoàn rước dâu vào thành rồi!"
Lời vừa dứt, theo sau là tiếng nhạc lễ trang nghiêm, long trọng vang vọng. Cờ vân xanh thêu chữ "Túc" phấp phới uy nghi trong gió. Một đội binh tướng mặc giáp bạc cưỡi ngựa hùng dũng tiến vào, phía sau là hai cỗ kiệu cao lớn lộng lẫy, cùng với những hòm trang sức chất đầy, dài dằng dặc không thấy điểm cuối.
"Trời ơi! Không hổ là ái nữ của Túc Vương, cái khí thế này, của hồi môn này, e rằng ngay cả Hoàng đế gả nữ nhi cũng chẳng hơn được."
"Suỵt! Lời này mà ngươi cũng dám thốt ra, chẳng lẽ không muốn sống nữa sao!"
Ai mà chẳng biết nhà họ Tạ chiếm cứ Bắc Đình, Lũng Tây, nắm trong tay trăm vạn binh mã, uy danh hiển hách, có hiềm nghi công cao át chủ, từ lâu đã là mối bận tâm của Hoàng đế.
Nếu không, Hoàng đế cớ gì lại bỏ qua bao nhiêu quý nữ xinh đẹp như hoa trong Trường An mà lại phải đến tận vùng Bắc Đình hẻo lánh lạnh lẽo kia, chọn một tiểu nương tử ngay cả dung mạo phẩm hạnh cũng không rõ để làm Thái tử phi?
Chẳng phải là muốn dùng tình giao hảo Tần Tấn, an ủi nhà họ Tạ, tránh cho Túc Vương ỷ vào binh quyền mà sinh lòng bất trung sao.
Đó chính là thuật cân bằng của đế vương.
Dân chúng biết, Túc Vương Thế tử và Trưởng nữ Túc Vương cũng biết. Còn trong cỗ kiệu lộng lẫy, Thái tử phi Tạ Minh Họa đang áp khuôn mặt nhỏ nhắn vào cạnh gương băng, giữa đôi mày kiều diễm tràn đầy u oán: "Tỷ tỷ, Trường An sao mà nóng bức đến thế, muội sắp tan chảy rồi..."
"Bây giờ mới tháng Năm, nghe nói tháng Sáu tháng Bảy còn nóng hơn gấp bội."
"Á? Nóng thế này, còn muốn người sống nữa không!"
"Muội tưởng đâu cũng mát mẻ như Bắc Đình của chúng ta hay sao?"
(trong truyện sẽ có chỗ nam chính thái tử xưng mình là Cô nha)