Chương 8: Tai họa hừ trời rơi xuống

Ngày đầu tiên, tiếng chuông tan học ngân vang đúng mười hai tiếng.

Trong thư viện bỗng trở nên náo nhiệt hẳn, tiếng bước chân qua lại khiến đám học tử đang bị giam trong cái l*иg yên tĩnh của Huyền Anh Trai hâm mộ đến chết.

“Giờ chắc cả Chu Minh Trai với Bạch Tàng Trai cũng được tan học rồi chứ?”

“Ngẫm mà xem, mạng chúng ta khổ thật, không so được với người ta là Thanh Dương Trai tan học sớm thì thôi, đến lượt mình còn bị kéo dài giờ học.”

“Ai bảo chúng ta vớ phải vị giáo dụ như thế này chứ?”

“Im lặng, chuyên tâm làm bài đi, ta còn nghe rõ hết đấy.”

Trên giảng đường, người đàn ông trung niên khoác áo choàng sẫm màu, ngồi vắt ngang trên ghế giáo dụ, tay cầm một chiếc quạt lông công xanh thẫm che nửa khuôn mặt, trông như đang ngủ say sưa. Thế mà đúng lúc đám học sinh bên dưới xì xào bàn tán hăng nhất, y lại chậm rãi buông ra một câu.

Lập tức, những lời thì thầm im bặt.

Chỉ có điều, tay cầm bút viết bài lại chẳng sao viết nổi nữa.

Suốt cả ngày hôm nay, ai nấy đều viết ít nhất bảy tám tờ bài thi, mực trong nghiên đều vơi đi hơn nửa.

Vậy mà đến giờ, trong tay Thiệu giáo dụ vẫn còn ba bộ đề chưa phát, nói là chưa làm xong thì chưa được tan học.

Thời buổi này, chỉ cần biết ra đề thi là được làm giáo dụ sao?

Học sinh của Huyền Anh Trai cũng là người, chứ có phải trâu ngựa đâu.

Trời xanh đất dày, ai đó mở mắt cứu lấy bọn học trò khốn khổ này đi!

Ngay khi mọi người trong lòng bắt đầu cầu khấn chư Phật chư tiên, thì quả thật có người từ trên trời rơi xuống cứu họ thật.

“Thiệu giáo dụ, có việc cần tìm học tử của ngài, hôm nay xin tạm ngừng buổi học...”

“Là Hác học chính!” Có người nhận ra người vừa đến.

“Y chẳng phải là học chính thân cận nhất của Sơn Trưởng sao, hiếm khi nào đích thân tới giảng đường lắm mà.”

“Xem ra có chuyện rồi, nhìn sắc mặt Hác học chính kìa.”

“Mới ngày đầu tiên, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”

Tiếng xì xào lại nổi lên, Thiệu An gỡ quạt khỏi mặt, uể oải đứng dậy, hướng ra ngoài giảng đường nói với Hác học chính đang chờ:

“Học tử của ta cả ngày hôm nay, ngoài lúc giữa trưa ra nhà ăn, đều bị ta giữ lại đây làm bài. Họ chẳng thể làm gì khác được, ngươi tìm họ có việc gì?”

Đám học trò bất ngờ nhìn vị giáo dụ đang giúp họ nói đỡ.

Thôi được rồi, trời cao đất dày, chư thần chư thánh, xin hãy quên đi những lời nguyền rủa vị giáo dụ này của chúng con khi nãy.

“Có việc gì thì tìm ta, họ vẫn phải làm nốt bài thi của ta.”

Thiệu An liếc thấy ánh mắt bỗng sáng lên của đám học trò, lại thong thả bồi thêm một câu.

“...” Ánh mắt sáng ấy vụt tắt ngay tức thì.

Hác Bắc nhìn chằm chằm Thiệu An, biết mình chẳng đấu lý nổi, đành bất lực gật đầu.

Trước khi rời đi, Thiệu An đảo mắt nhìn quanh lớp, rồi chỉ đại một người ở hàng cuối:

“Ngươi, đúng rồi, ngươi đó Lương Ảnh, phải không? Ta đi vắng, ngươi trông giúp, không cho ai gian lận.”

Vừa dứt lời, bao ánh nhìn hiếu kỳ đồng loạt quay lại phía sau, họ đối diện một gương mặt tóc tai rối bù, râu ria lởm chởm. Người đó dù ngồi yên nhưng chẳng giống học trò thư viện chút nào, bộ áo học sinh màu khói xanh mặc như đồ ăn cắp, lệch lạc cẩu thả, không che nổi vẻ lưu manh, hệt như thể phút sau sẽ đứng dậy bắt vài học trò đem đi bán vậy.

“Nhìn cái gì!”

Giọng nam khàn lạnh vang lên khiến mọi người giật nảy, lập tức cúi đầu ngoan ngoãn viết tiếp.

Hác Bắc kéo Thiệu An ra một góc hẻo lánh, chắc chắn không có ai nghe lén mới lên tiếng:

“Ngươi nói là... sách xuân cung đồ (*) ư?”

(*)Sách xuân cung đồ: chỉ loại tranh tính dục

Nghe xong ngọn nguồn, Thiệu An dùng cán quạt gãi lưng, hờ hững nhắc lại từ mà suốt đoạn trước Hác Bắc chỉ dám nói lấp lửng “cái đó”, lại còn nói toạc ra giữa ban ngày:

“Phải, sách xuân cung đồ.”

Hác Bắc cau mày, như thể nghe phải thứ gì chói tai.

“Tóm lại, chính là chuyện này, có học tử tố cáo rằng đêm qua sau giờ giới nghiêm, có kẻ lén rao bán đồ đó trong học xá. Sau đó ta cũng đã thực sự thu được một quyển trong học xá Thanh Dương Trai.”

Hác Bắc lén lấy ra từ tay áo một quyển sách bìa hồng nhạt, giơ lên trước mặt Thiệu An để chứng thực lời mình nói. Không ngờ Thiệu An còn định đưa tay ra lấy, bị Hác Bắc đập ngay một cái, y còn bất mãn bĩu môi.

“Đã phát hiện trong Thanh Dương Trai, vậy ngươi cứ việc đến tìm học tử của Thanh Dương Trai mà đối chất, sao lại tới tìm Huyền Anh Trai của ta?”

Hác Bắc nghiêm mặt:

“Học tử của Thanh Dương Trai khai rằng người bán sách xuân cung đồ ấy mặc áo choàng xám, che kín từ đầu đến chân, không dễ nhận diện. Chỉ biết rằng khi rao bán hắn có đọc một bài thơ giấu đầu, trong đó ẩn giấu những lời tục uế, ta đã xem qua, thấy chữ dùng sai tùm lum, lỗi chính tả đầy rẫy... nhìn không giống bút tích của học tử Thanh Dương Trai.”

Thiếu An hơi nhướng mày:

“Ồ? Ý ngươi là chỉ vì thơ có lỗi sai thì phải là người của Huyền Anh Trai ta chắc?”

Hác Bắc đáp:

“Ta không có ý ấy, nhưng phong khí bại hoại thế này, phải truy cho ra kẻ đầu sỏ mà nghiêm trị. Lần này ta muốn kiểm tra học xá của Huyền Anh Trai trước hết, nếu không tìm được gì thì càng tốt.”

Thiệu An suy nghĩ giây lát, chiếc quạt lông công trong tay khẽ phe phẩy.

“Nếu đã nhất quyết muốn tra cũng được thôi, nhưng phải công bằng, bốn trai đều phải cùng bị khám xét.”

...

Bài thi bị gián đoạn, học tử của Huyền Anh Trai vội vàng ăn xong bữa tối đã bị Thiệu An dẫn trở lại học xá, tập trung lại, rồi được thông báo thẳng rằng sẽ tiến hành lục soát phòng riêng và hành lý cá nhân.

“Tất nhiên, nếu ai tự ra nhận tội thì khỏi phải phiền phức thế này.”

Dĩ nhiên chẳng ai nhận.

Điều đó Thiệu An đã sớm đoán trước, y chỉ đành xắn tay áo, tự mình bước vào từng gian phòng để tìm, song mỗi lần đều chỉ gọi một học tử vào, tuyệt không để đồ đạc riêng tư bị phơi ra trước đám đông.

Đám học tử không thấy quá bị xúc phạm, đều hợp tác.

Chỉ là khi thấy Thiệu An lần lượt moi ra bốn năm quyển sách bìa hồng nhạt, tiếng cười khe khẽ bắt đầu vang lớn dần.

Tuy có sách xuân cung đồ, nhưng chẳng có số tiền tương ứng hay chiếc áo choàng xám làm chứng vật trọng yếu, vì thế vẫn chưa thể định tội ai là kẻ đầu sỏ.

“Thời tiết xuân tươi đẹp thật đấy, xem ra học trò của ta lòng xuân cũng phơi phới cả rồi.”

Những kẻ bị lục ra sách đều bị Thiệu An xách ra ngoài, xếp hàng đứng phạt, mỗi người đều bị y đá cho một cước.

Chỉ còn lại một gian cuối cùng.

Thiệu An nhìn tấm bảng tên treo trên cửa:

“Quan Đạo Ninh? Bắt đầu từ ngươi đi.”

Vết đỏ trên cổ Quan Đạo Ninh vừa tan, hắn ta ngoan ngoãn bước lên.

Hành lý của hắn ta khá nhiều, chỉ riêng việc mở từng gói đã tốn không ít thời gian, nhưng thiếu niên lại rất hợp tác, đến cả gói giấy dầu đựng bánh sữa cũng tự tay mở ra.

Thiệu An nhìn liền biết đây là đứa trẻ từng chịu khổ, từng tiết kiệm.

Mọi thứ hắn ta dùng đều cũ kỹ, mang dấu vết năm tháng, chẳng có món nào là mới nhưng từng món đều được bảo quản cẩn thận, nhất là bút, mực, giấy, nghiên, so với y phục bản thân còn được gói ghém tỉ mỉ hơn.

“Giáo dụ, đây là bánh sữa do mẫu thân trò tự tay làm, bên ngoài không bán được vị này đâu, ngài nếm thử xem?”

Thấy Thiệu An quay người định xem cửa sổ, Quan Đạo Ninh vội mở gói giấy dầu ra, để lộ mùi hương ngọt lịm.

Bước chân Thiếu An khựng lại, y quay đầu, thấy gương mặt đầy tự hào của thiếu niên, y động lòng bèn cầm một miếng nếm thử.

Quả thật ngon ngọt mà không ngấy.

Thấy Thiệu An thích, Quan Đạo Ninh lập tức gói lại hết, dúi cả vào lòng y:

“Giáo dụ vất vả rồi.”

“Thôi, ta chỉ nếm chút nhờ phúc của ngươi là đủ.”

Khi Quan Đạo Ninh định thần lại, gói bánh vốn vừa được đưa đi đã trở lại trong tay mình, còn Thiệu An đã sải bước rời khỏi gian phòng.

“Còn lại mình ngươi thôi, Lương Ảnh, vào đi.”

Đứng ở cửa, Thiệu An vẫy tay gọi thiếu niên cao hơn hẳn đám học tử còn lại.

Lương Ảnh lặng lẽ bước vào dưới ánh mắt dõi theo của mọi người.

“Chắc chắn là hắn rồi, với mấy mối quan hệ lộn xộn ngoài kia, thể nào chẳng kiếm được không ít đồ đem bán.”

“Chắc thế, ta còn nghe thấy tiếng bước chân nửa đêm nữa...”

“Hừ, đúng là tham tiền đến mù mắt.”

Thiệu An dạo quanh nửa gian phòng thuộc về Lương Ảnh, hành lý của hắn không nhiều, đồ đạc trong phòng ngược lại càng nổi bật. Rõ ràng nửa gian bên hắn so với bên Quan Đạo Ninh được sửa sang, chăm sóc kỹ lưỡng hơn nhiều.

“Không nhìn ra đấy, ngươi cũng biết hưởng nhàn thật đấy.”

Vừa nói, Thiệu An vừa bước thong dong như đi dạo, ánh mắt rơi lên bàn sách đầy rau quả, tiện tay nhặt một quả táo tàu muốn bỏ vào miệng.

Người vẫn im lặng từ nãy là Lương Ảnh đột nhiên động đậy, hắn ra tay cực chuẩn, thân thể Thiếu An không hề bị chạm, tư thế cũng chẳng đổi, chỉ có điều, quả táo tàu trong tay y đã biến mất thật sự.

Thiệu An xoa xoa mấy ngón tay vừa chụp hụt, chẳng qua chỉ là quả táo phát trong lễ Bái Sư, y cũng không nghĩ nhiều, tưởng đặt bừa lên bàn thôi, ai ngờ lại bị coi như báu vật.

Y khẽ ho một tiếng, rồi khẽ hất cằm về phía gói hành lý duy nhất trên giường của Lương Ảnh.

“Gói này để ta mở, hay ngươi tự mở?”

“Cũng không nhất thiết phải mở.”

Lương Ảnh đặt lại quả táo tàu vừa đoạt, rồi cầm lấy gói hành lý dài cỡ cẳng tay lắc lắc:

“Nhìn qua là biết, gói này làm sao chứa nổi một chiếc áo choàng bông, nghe qua cũng biết bên trong không có mảnh bạc vụn nào từ việc buôn bán mà có.”

Thiệu An cầm quạt lông công trước ngực, nhếch môi cười trêu chọc:

“Thế trong đó là báu vật gì à?”

“Ta cũng chẳng ham muốn xem đồ của ngươi, chỉ là ai nấy đều bị tra, ngươi dựa vào đâu mà lại có đặc quyền?”

Ngón tay Lương Ảnh siết chặt lấy gói vải, hắn đương nhiên không có đặc quyền, cũng không nên có.

Dưới ánh nến, đôi bàn tay thô ráp chậm rãi tháo nút gói vải.

Ngay khoảnh khắc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, giọng Học lục của Huyền Anh Trai phấn khởi vang lên:

“Tìm được rồi! Tìm được rồi! Bắt được kẻ đầu sỏ rồi! Là người của Thanh Dương Trai!”

“Ai thế?”

“Hình như là người đứng nhì Lâm Việt!”

...

Một canh giờ trước tại Thanh Dương Trai.

“Chuyện kiểu này tra Huyền Anh Trai là xong, cần gì đến chúng ta?”

“Ai bảo quyển đầu tiên lại bị phát hiện trong học xá chúng ta chứ.”

“Thật ra có tra ra thì sao, nói thật nhé, thứ đó đàn ông nào chẳng từng xem...Làm quá cả lên, để ta biết ai tố cáo, ta phải...”

Lý Chi Vọng một tay vuốt chòm râu, một tay cầm quyển sách, ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế gỗ do Học lục mang tới, giả vờ như không nghe thấy đám học tử bên dưới rì rầm bàn tán.

Học lục đứng bên cạnh liếc qua Lâm Thanh Việt đứng hàng đầu trong nhóm học tử, rồi nhanh chóng dời mắt đi.

“Tóm lại, Sơn Trưởng đã phê chuẩn, xét thấy Lý Giáo dụ thân thể bất tiện, tạm để ta phụ trách kiểm tra đồ đạc của chư vị, giờ làm theo thứ tự xếp hạng, từ sau lên trước...”

Học sinh Thanh Dương Trai tuy không tình nguyện, nhưng để chứng minh trong sạch, đành phải đồng ý.

Theo thứ tự đó, Lâm Thanh Việt là nhóm cuối cùng, nên còn phải đợi lâu.

Có học tử kéo nàng lại, ghé sát thì thầm:

“Ta quen tên Mạnh Khánh Niên ấy lâu rồi, hắn ta ganh tỵ với ai học giỏi hơn mình, chắc chắn là hắn ta nghe lén lời Chính Dương nói với ngươi rồi cố tình đi tố cáo! Nghe nói Chính Dương bị bắt quả tang, ngươi có sao không? Hác Học chính có gây khó cho ngươi không?”

Lâm Thanh Việt khẽ lắc đầu:

“Ta bận chút việc nên đến muộn, nhưng không ngờ thứ Chính Dương muốn cho ta xem lại là... cái này.”

Trên khuôn mặt tuấn tú của nàng cũng hiện lên vẻ kinh ngạc không giấu nổi.

Nghe vậy, người kia lắc đầu than:

“Há, chẳng phải thế sao... Nhìn mấy thứ đó thật là bẩn mắt Lâm huynh mà.”

...

Ngoài Cù Chính Dương người bị Hác Học chính bắt tại trận thì trong Thanh Dương Trai không ai bị tra ra thêm quyển xuân cung đồ nào nữa.

Giờ chỉ còn hai người cuối cùng là Chúc Dư và Lâm Thanh Việt, những người khác đã được tuyên bố trong sạch, sớm rút về phòng nghỉ.

Lý Chi Vọng ngồi dựa trên ghế gỗ, râu tóc bạc phơ, cũng đã gật gù thϊếp đi.

Học lục liếc nhìn Lâm Thanh Việt, lại liếc qua Chúc Dư, thầm nghĩ chắc không có vấn đề gì, tinh thần cũng lơi dần.

“Hác Học chính cực kỳ chán ghét chuyện này, ta cũng chẳng còn cách nào khác, ta kiểm hai người cùng lúc, xong sớm rồi nghỉ đi.”

Nói đoạn, Học lục bước vào phòng, theo lệ mà mở chiếc rương đựng y phục.

Ai ngờ vừa mở ra, một mảng màu hồng phấn đập thẳng vào mắt ông.

Buổi sáng Lâm Việt vừa trở lại học xá, hành lý còn chưa sắp xếp, đáng ra trong rương chỉ có đồ của Chúc Dư.

Biết rõ Lâm Việt đã đổi phòng với Quan Đạo Ninh, Học lục kinh ngạc quay đầu nhìn Chúc Dư.

Nhưng sắc mặt Chúc Dư còn biến đổi dữ dội hơn.

Gió đêm thổi qua cửa sổ, lật tung bìa sách màu hồng phấn, những nét vẽ xuân sắc sống động càng hiện rõ mồn một.

Chúc Dư lập tức nhắm chặt mắt, không dám nhìn thêm.

Ngược lại, Lâm Thanh Việt lại nghiêng đầu ngắm kỹ mấy nét vẽ.

Xem xét một hồi, nàng khẽ gật đầu:

“Theo giá hai trăm văn một quyển mà nói, quả thật, họa công này đáng giá từng đồng.”