Mũi tên mang theo cơn gió lạnh buốt thấu xương.
Lương Ảnh khựng lại trong một thoáng, thế gian dường như chậm lại. Qua hướng tên bay đến, hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của người con gái đang giương cung dưới ánh trăng, trong mắt nàng không có sự hung ác tàn bạo như của Hà Lượng.
Trong đôi mắt ấy là sự sáng tỏ, tĩnh lặng và xa xăm, nàng dường như không phải đến để gϊếŧ hắn, mà là để cứu hắn.
Khi hắn hoàn hồn lại thì đã bị Chúc Ngữ giả say đẩy mạnh sang một bên, mũi tên sượt qua vành tai hắn, cắm sâu vào tấm bình phong gỗ trắc phía sau.
Lâu lắm rồi, Lâm Thanh Việt mới lại bắn trượt.
Nhưng nàng vẫn giữ bình tĩnh, từ ống tên lại rút ra một mũi khác, tiếp tục ngắm vào gã đàn ông râu quai nón trong gian phòng.
Dưới ánh trăng sáng trong, thân hình hắn hiện rõ, hắn không gầy yếu như đám thiếu niên cùng tuổi, vóc dáng cao hơn tám thước, sức vóc xem ra đủ để giằng co với thích khách mang sát ý nặng nề. Có lẽ ngày thường cũng chẳng phải hạng người yếu ớt tay không nhấc nổi vật nặng, vai không gánh nổi bao thóc.
Chỉ là, dáng vẻ quá mức nhếch nhác.
Tóc hắn cuộn lại, rối bù, gần như che khuất hết chân mày và mắt, râu ria xồm xoàm lại che nửa khuôn mặt, khiến người ta chẳng buồn nhìn kỹ, thế nên hầu như chẳng ai nhận ra nốt ruồi nhỏ nơi sống mũi kia.
Mười mấy năm qua sống được đến bây giờ quả không dễ, đáng tiếc lại là kẻ sinh ra đã mang gen ác.
Lâm Thanh Việt vốn luôn biết tự giữ mình, nàng không muốn phí công sức mà trở thành đồng lõa của Lâm thị, mài dao vì một kẻ trời sinh đã ác.
Thà gϊếŧ quách đi, rồi theo kế hoạch đổ tội cho đám thích khách vừa rồi.
Dù sao vị “Thái tử giả” kia đã ngồi vững trên ngôi Đông cung mười bảy năm, có đổi hay không cũng chẳng khác gì. Cùng lắm, nàng chỉ bị quy tội bảo vệ không chu toàn, chuyện này không thể phơi ra ngoài sáng, Lâm thị sẽ không thật sự gϊếŧ nàng, chỉ là sau đó phải tốn công điều dưỡng thêm thôi.
Vì vậy, nếu không có gì ngoài ý muốn, rất nhanh thôi, nàng có thể quay về An Nam ăn canh sườn hầm củ sen rồi.
Tiếng dây cung lại vang lên, căng chặt.
“Muốn gϊếŧ hắn thì gϊếŧ ta trước.”
Trong tầm ngắm, đột nhiên xuất hiện một gương mặt khác.
“Này, hắn lấy ngươi làm mồi nhử đấy.” Lâm Thanh Việt bất đắc dĩ nhắc nhở.
Chúc Ngữ rõ ràng đang sợ.
Vừa mở mắt ra, hắn ta đã nhìn thấy thi thể của Hà Lượng nằm trên đất, khi ấy thân thể hắn ta lạnh cứng lại.
Nhưng giây phút này, hắn ta vẫn cố chấp đứng chắn trước người Lương Ảnh.
“Đây là giao ước giữa ta và hắn, hắn từng cứu mạng ta một lần, dù hắn là người tốt hay kẻ xấu thì mạng này ta vẫn phải trả.”
Ánh mắt Lương Ảnh lướt qua thân hình mảnh khảnh đứng trước mình, hàng mi dài che khuất suy nghĩ tối tăm trong đáy mắt.
Với thể trạng của Chúc Ngữ, e là chẳng cản nổi một mũi tên kia.
Nếu nàng muốn, bắn xuyên cả hai người cũng chẳng khó.
Thế nên hắn ta có đứng chắn hay không cũng vậy thôi, chỉ là sự cố chấp non trẻ của một thiếu niên.
Mà lời nàng nói cũng không sai.
Hắn quả thật đã lợi dụng Chúc Ngữ, dù không có ý hại chết hắn ta, nhưng cũng chẳng thể bảo đảm được an toàn cho hắn ta.
Lương Ảnh đẩy Chúc Ngữ ra.
“Ngươi nợ ta đã trả xong, đừng cản đường nữa.”
Chúc Ngữ lại chen lên: “Sao ta có thể khoanh tay nhìn chết mà không cứu?”
Lương Ảnh đáp: “Ngươi ở đây, chẳng qua chỉ uổng phí thêm một mạng.”
“Vậy cũng tốt, ba người chết bất đắc kỳ tử là trọng án lớn, dù có chết cũng phải khiến kẻ sát nhân này không được yên thân.”
“Ngươi say rồi, đừng điên nữa.”
“...”
Lâm Thanh Việt đã làm không biết bao nhiêu lần nhiệm vụ ám sát trong nhánh tối, nhưng đây là lần đầu tiên nàng bị xem nhẹ đến thế.
Hoàn toàn không ai tôn trọng thân phận sát thủ của nàng cả.
Trong khoảnh khắc lưỡng lự ấy, bóng tối trước mắt dâng lên cuộn tràn, không cho nàng cơ hội hành động theo ý mình nữa.
Một tiếng thở nhẹ khẽ vang, sát khí tiêu tan.
Lương Ảnh lập tức nhận ra điều đó, ngẩng đầu lên liền thấy người đối diện đang chậm rãi thu cung lại.
“Không gϊếŧ nữa à?”
“Ta chỉ gϊếŧ kẻ đáng gϊếŧ.”
Lâm Thanh Việt đeo lại cung, cúi mắt nhìn xuống đôi mắt của thiếu niên kia, dưới ánh trăng, chúng đã sáng lên từ lúc nào.
“Ngươi xem ra... tạm coi như còn có thể cứu được.”
...
Lời chia tay nói ra nghe có vẻ phong lưu, nhưng chỉ có Lâm Thanh Việt mới biết, khi thật sự rời đi, nàng chật vật đến mức nào.
Bóng tối trước mắt so với khi nãy càng dày đặc hơn, đó là hậu quả phản phệ mà nàng cưỡng ép vận công đè xuống, kèm theo cơn đau như ngàn kim châm đâm xuyên óc.
Chỉ dựa vào ký ức hai ngày qua, Lâm Thanh Việt lần mò, loạng choạng trèo qua cửa sổ, ngã nhào vào trong gian phòng số năm chữ Thiên của khách điếm Thường Duyệt.
Lần này khi ra ngoài, nàng vốn định dứt khoát giải quyết mục tiêu nhiệm vụ, nên không mang theo viên Linh Lung Tâm nào.
Giờ thì, quả báo đã tới.
Tối đen, chỉ còn lại hắc ám vô tận.
Nằm trên nền đất lạnh băng, nàng đã không còn phân biệt được trong bóng đêm ấy có ẩn giấu mãnh thú đang rình rập hay không, hay có cô hồn dã quỷ nào nhân cơ hội đưa bàn tay khô héo ra, bóp chặt cổ nàng.
Không thể nghĩ nữa...
Lâm Thanh Việt hít sâu một hơi, lần theo vách tường đứng dậy, rồi tự ép mình co lại trong góc phòng, dùng hai cánh tay ôm lấy chính mình thật chặt.
Để gạt bỏ tạp niệm trong lòng, nàng thử cách mà Lưu Ly từng dạy.
Đọc lại trong đầu cách nấu canh sườn hầm củ sen.
Quả nhiên có tác dụng.
Chỉ tiếc, sự thật là nhiệm vụ thất bại, nàng chẳng còn cơ hội được ăn canh sườn hầm củ sen nữa.
Lưu Ly à, nếu ngươi biết, nhất thiết đừng mắng ta.
Nếu thật sự vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn, thì nàng và người của Lâm thị có khác gì nhau đâu.
Đến lúc ấy, dù có trốn xa đến đâu cũng vô ích.
Nàng sẽ mãi mãi chán ghét chính mình, chán ghét dòng máu bẩn thỉu giống hệt Lâm thị đang chảy trong người mình.
Dù đường có khó, đi mãi rồi cũng sẽ có lối thôi.
...
Đêm dài thoắt cái trôi qua.
Huyện Phù Phong đón tia sáng đầu tiên của bình minh, nhiều thư sinh say sưa ca hát suốt đêm còn đang chìm trong giấc mộng, chẳng hề hay biết trong gian phòng sâu nhất của Kim Hải Lâu đã có một đội nha dịch lặng lẽ vào trong, vội vàng khiêng ra một chiếc cáng gỗ phủ vải trắng.
Không điều tra, không hỏi han, thậm chí trang sổ ghi chép việc Hà Lượng từng đến cũng bị xé mất.
Cái chết của Hà Lượng, một vụ án mạng cứ thế bị ém nhẹm không một tiếng động.
Người báo quan nặc danh, Lương Ảnh trốn trong bóng tối, tận mắt chứng kiến tất cả.
Hắn cúi đầu nhìn vật chứng duy nhất được mình giấu đi trong tay, mím môi, rồi quay lưng rời khỏi nơi đó.
“Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Vừa trở về sau một đêm không về nhà, lại lập tức thu dọn đồ đạc, Lương Ảnh liền bị bà lão tinh ý nhận ra có điều khác lạ.
Lương Ảnh không đáp.
Sáu năm trong căn nhà cũ, hắn chẳng có bao nhiêu thứ đáng để mang theo.
“Có phải con đã gặp nguy hiểm rồi không?”
Bà nhanh chóng đoán ra, còn hắn theo phản xạ, khẽ chạm lên vết thương ở cổ vốn đã được che kín.
Sợ bà ngửi thấy mùi thuốc, cũng sợ việc lên đường bị chậm trễ, hắn đã dùng kìm sắt nung đỏ để hơ qua vết thương để tạm cầm máu, rồi kéo cổ áo cao che lại, đáng lẽ rất khó bị phát hiện.
Nhưng bà chỉ khẽ thở dài:
“Đi đến thư viện đi, chỉ nơi đó mới có thể bảo toàn tính mạng cho con.”
“Những điều nên nói ta đều nói cả rồi, phần còn lại phải dựa vào chính con mà bước tiếp.”
Dưới ánh xuân rọi qua khung cửa, giọng bà bình thản, gương mặt còn phảng phất vẻ an nhiên, sắc khí dường như cũng tốt hơn trước.
Lương Ảnh không muốn vào lúc then chốt này lại tranh cãi với người bà cố chấp ấy.
Hắn dịu giọng nói:
“Những ngày qua con đã dành dụm được ít tiền, bà chỉ cần đợi con mua thuốc về, chúng ta lập tức đi ngay.”
Thực ra, từ hôm bà ép hắn vào thư viện, hắn đã tính sẵn hai con đường.
Một là tìm ra chân tướng, dù kết quả là phú quý ngút trời hay thù hận thấu xương, hắn đều không quan tâm, chỉ muốn dứt khoát bằng một nhát dao.
Hai là nếu đường thứ nhất không thông, hắn sẽ lập tức đưa bà rời khỏi Phù Phong trong đêm.
Chỉ cần tìm được một nơi khác, giấu tên đổi họ, sống lại từ đầu, cũng chẳng phải chuyện gì khó.
Chỉ cần vẫn còn bà bên hắn là được.
Bóng lưng Lương Ảnh khi ra cửa, thấp thoáng mang theo một nét cứng cỏi non trẻ mà chính hắn cũng không nhận ra.
Bà chỉ khẽ lắc đầu.
Cái tính cách hư hỏng này, chẳng biết sau này ai có thể sửa cho hắn được nữa.
“Phạch” một tiếng rất khẽ, như cánh hoa rơi xuống bụi đất.
Nhẹ đến mức ngay cả chú chim xanh trên cành cũng chẳng giật mình.
Một đôi giày đen bóng, sau khi Lương Ảnh rời đi, nhẹ nhàng từ thân cây già trên tường nhảy xuống, rơi vào cánh cổng đổ nát.
Lâm Thanh Việt khẽ nhíu mày, quan sát khung cảnh trước mắt.
Thật đúng là vị Thái tử chân chính, xem ra những năm qua hắn sống chẳng dễ dàng gì, khó trách lại nuôi thành tính tình u tối như thế.
Dù đã nghe được hết cuộc đối thoại của hai bà cháu, biết bà lão bệnh nặng nằm liệt giường, nhưng với sự tôn trọng tối thiểu của một kẻ trộm, Lâm Thanh Việt vẫn thổi một ống mê hương vào trong.
Khi nàng đẩy cửa bước vào, trong phòng tĩnh lặng, chỉ còn hơi thở yếu ớt trên giường.
Cho dù không phải thần y, Lâm Thanh Việt cũng có thể phán đoán người nằm trên giường, chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Nàng không do dự, vì mục đích của chuyến đi này, lập tức lục qua gói hành lý đặt trên bàn.
Không có Linh Lung Tâm.
Người mang Thái tử chạy trốn rõ ràng là người của Lâm thị, lẽ nào lại không mang theo Linh Lung Tâm ư?
Lâm Thanh Việt không cam lòng, lại lục tung mọi ngóc ngách trong phòng.
Vẫn không tìm thấy dù chỉ một viên thuốc.
Người của Lâm thị ấy mang theo Thái tử thật suốt mười bảy năm, mà lại không có lấy một viên Linh Lung Tâm ư?! Bà ấy làm sao còn giữ được lý trí đến tận giờ chứ?
“Đừng tìm nữa, ở đây của ta chẳng có gì hay ho đâu.”
Sau tấm màn giường, giọng lão phụ vang lên, không hề bị ảnh hưởng bởi mê hương, tuy yếu nhưng rõ ràng, tỉnh táo.
“Ngươi cố tình tới đây nhưng không gϊếŧ người, chỉ tìm đồ, hẳn là người của Lâm thị được phái tới theo mệnh lệnh chứ gì? Hết thuốc mà không báo về trên, lại mò đến đây lục tung, sao, bảo vệ bất lực, không còn mặt mũi gặp cấp trên à?”
Nói đến mấy chữ “bảo vệ bất lực”, người sắp chết ấy lại toát ra khí thế sắc bén, đúng là thật lòng bảo vệ đứa nhỏ kia.
Lâm Thanh Việt cũng không giả vờ nữa, giơ tay vén màn lên.
“Nếu ta thật sự thất trách, thì người vừa nãy bà thấy đã là một xác chết rồi.”
Ánh sáng ban mai tràn vào khiến lão phụ nheo mắt lại, mãi mới nhìn rõ dung mạo người đến.
“Lâm Thanh Việt?”
“Bà nhận ra ta ư?”
Lão phụ khẽ cười: “Không chỉ nhận ra ngươi, ta còn biết cả mẫu thân ngươi kìa. Nàng ta nuôi dạy kiểu gì mà lại dạy ra được một đứa con phản nghịch hiếm có trăm năm mới thấy trong Lâm thị như ngươi thế này?”
Ngón tay Lâm Thanh Việt siết lại.
Người Lâm thị từng nói, kẻ mang Thái tử bỏ trốn mười bảy năm là một nhũ mẫu tầm thường trong cung, nhưng chính người tầm thường ấy, nếu không phải chủ động báo tin, ngay cả Lâm thị cũng chẳng tìm ra tung tích.
Mười bảy năm không liên lạc, vậy mà vẫn nắm rõ từng động tĩnh, từng mạch lạc của Lâm thị, người phụ nữ này tuyệt đối không tầm thường.
“Phản nghịch thì không dám nhận, chỉ có điều, nếu bà biết ta chẳng phải người tốt, sao không rộng lượng một chút, cho ta vài viên Linh Lung Tâm, ta sẽ để Lâm thị cử kẻ nào có lòng hơn tới bảo vệ hắn.”
“Không, phải là ngươi.” Lão phụ khẽ ho khan, giọng dường như đã quyết: “Ta biết bọn họ đang toan tính điều gì, với tình hình của ngươi mà không báo lên trên, hẳn là vẫn muốn rời khỏi Lâm thị chứ gì?”
“Không bằng thế này đi, ta và ngươi làm một cuộc giao dịch.”
“Nếu ngươi giúp ta, để đứa nhỏ kia trở lại vị trí vốn thuộc về hắn, ta có thể nói cho ngươi biết điều ngươi muốn biết, chẳng hạn như cách khống chế bệnh chứng của Lâm thị, hoặc là kẻ nào đã hại cha ngươi trở thành kẻ sống không bằng chết.”
Ánh mắt Lâm Thanh Việt khẽ sáng lên.
Trời xuân dễ đổi thay, một tiếng sấm nặng nề vang lên, rồi mưa lớn ào ào đổ xuống.
Lúc Lương Ảnh quay về, toàn thân đã ướt đẫm, chỉ có túi thuốc trong lòng được hắn ôm kỹ, không dính một giọt nước.
“Bà ơi, chỗ thuốc này đủ dùng ba tháng, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn ngoài cửa, chúng ta đi thôi.”
Giọng hắn tươi tỉnh, đẩy cửa vào, trong phòng hoàn toàn không có tiếng đáp.
Trên bàn, dưới gói hành lý lộ ra tờ giấy viết thư sáng trắng, bị gió ẩm mang hơi nước thổi tung, run rẩy như sắp bay đi.
Lương Ảnh lặng người, nhặt tờ giấy lên, đưa lên trước mắt nhìn qua hai hàng chữ, túi thuốc đáng giá mấy trăm lượng bạc trong lòng liền rơi xuống đất.
Hắn không chịu tin, lao ra mưa, chạy từ cuối ngõ lên đầu ngõ, lại từ đầu ngõ ra ngoài thành, tiếng gọi khản đặc, gần như vỡ vụn:
“Bà ơi!”
“Bà ơi!”
Trận mưa xối xả không chút thương xót, cuốn đi toàn bộ hơi ấm trên người hắn.
Không biết qua bao lâu, cổ họng hắn khàn đến mức nếm thấy vị tanh ngọt, không thể kêu thêm tiếng nào nữa, trước mắt chỉ còn là màn mưa mờ nhòe lạnh buốt. Cuối cùng, Lương Ảnh ngã gục xuống đất, không ai để ý đến vết thương nơi cổ hắn lại rớm máu, từ từ thấm đỏ trong bùn nước.
“Vì sao... ngay cả người cũng bỏ con lại...”
Lời nói không ra tiếng ấy là câu mê sảng cuối cùng trước khi hắn mất đi ý thức.
Trong phòng, tờ giấy mỏng bị ánh sáng u ám hắt tới, lộ ra vài hàng chữ thưa thớt:
Thân gửi cháu ta:
Đừng tìm ta.
Nếu muốn gặp lại, thì hãy chờ đến khi con học thành tài.
Mưa vẫn rơi, suốt một ngày một đêm.
Rơi đến khi ở chân núi Thư Viện Trường Hằng, danh sách trúng tuyển của khóa học sinh năm nay được dán lên.
Rơi đến khi kẻ đỗ vui mừng, kẻ trượt bật khóc, cảnh náo nhiệt chưa từng có của huyện Phù Phong dần dần trở lại yên tĩnh vốn có.
Rơi đến khi chẳng còn ai nhớ tới một bóng người đã lặng lẽ biến mất từ lâu.
Đôi ủng trắng ngà dẫm lên bùn nước trong ngõ nhỏ, một bước sâu một bước nông, đến tận cuối ngõ.
Một thiếu niên áo xanh tuấn nhã nâng cao cây dù, giọt mưa từ mép dù rơi xuống thành chuỗi, rơi ngay bên cạnh thân thể ngất lịm trên đất, đôi mắt bình hòa của y dõi nhìn, không hề có lấy một tia thương xót.
Vừa bẩn vừa tàn, chẳng khác nào một con chó sa nước.