Lưu Ly:
“Nhận được thư này, ta đã bình an, dọc đường xe ngựa suôn sẻ, không lạc đường, nay đã đến Phù Phong, đã gặp được mục tiêu. Ngày mai là kỳ thi nhập học, mọi việc còn dễ hơn nhiều so với dự tính ban đầu, chẳng bao lâu nữa có thể về. Nhận được thư, hãy đến nhà Lưu thẩm dưới chân núi mua ít củ sen hầm cùng sườn heo, đợi ta về thì vừa đúng lúc ăn khi còn tươi.”
Nét chữ ngay ngắn, tinh tế trải trên giấy, nhìn qua khiến lòng vui thích, chỉ là vẫn không giấu hết ý thèm ăn rất thật thà của người viết.
Lâm Thanh Việt cuộn tờ thư lại, nhét vào ống tre nhỏ buộc nơi chân con chim đưa thư.
Nhưng mỗi khi định nhét thư vào, ống tre lại run lên bần bật.
“...” Lâm Thanh Việt ngẩng đầu, bất đắc dĩ nói:
“Run gì chứ, ta đã huấn luyện ngươi bao lâu rồi, ta là chủ của ngươi, chẳng lẽ còn ăn thịt ngươi được sao?”
Con chim đưa thư quá đỗi thông linh, ní rụt cổ lại nhưng vẫn không nén nổi nỗi sợ bản năng đối với người trước mặt.
Chỉ là sợ cũng không dám phản kháng, nhờ quãng thời gian bị huấn luyện nghiêm ngặt, nó vẫn run run giơ móng lên, đặt vào lòng bàn tay nàng.
Nắm lấy chân nó, cuối cùng nàng cũng nhét được thư vào.
Sau khi thả chim đưa thư bay đi, Lâm Thanh Việt quay người lại, sửa lại áo trước gương đồng, nhìn người trong gương là một công tử áo xanh, dáng vẻ đoan chính, nho nhã, và trong đôi mắt nàng, tất cả những gì thuộc về “Lâm Thanh Việt” đã tan biến, chỉ còn lại dáng dấp của công tử Thanh Lưu Lâm Việt.
...
“Lâm huynh đến rồi.”
Bóng dáng Lâm Thanh Việt vừa bước ra khỏi phòng hạng nhất của khách điếm Thường Duyệt, liền nhận được nhiều tiếng chào của các thư sinh trẻ tuổi.
Lúc này, ở khách điếm Thường Duyệt là nơi tụ họp các sĩ tử dự thi, không ai là không biết Lâm Việt.
Thứ nhất là vì thân thế, phụ thân là Lâm Lăng, quan chức ở kinh thành là Ngự sử trung thừa, chính là người trong hàng thanh lưu thế gia.
Thứ hai, vì phẩm hạnh ôn hòa, lễ độ, lại rộng rãi hào phóng.
Dù mới đến khách điếm hai ngày, nhưng mười mấy thư sinh ở trên dưới đều được hắn khoản đãi, không phân sang hèn, đối xử bình đẳng.
“Mọi người đến đủ chưa?”
Lâm Thanh Việt đảo mắt nhìn quanh buổi tiệc cầu may mà mình bao trọn, hình như vẫn thiếu một người.
“Là Chúc Du chưa đến phải không?” Một người lên tiếng.
“Lâm huynh khỏi để ý, hắn ta vốn kiêu ngạo, chẳng mấy khi chịu kết giao.”
“Kiêu ngạo gì chứ, ta thấy hắn ta đang gặp chuyện rồi.” Một người khác nói, chỉ ra cửa:
“Vừa nãy ta thấy Lương đại gia của phường Trường Hưng đến tìm hắn ta, chắc là nợ tiền. Đúng là, nhìn người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.”
“Lâm huynh vẫn nên tránh xa hạng người hạ tiện như thế thì hơn.”
Có người khuyên, Lâm Thanh Việt chỉ mỉm cười ôn hòa:
“Xuất thân vốn không do người quyết định, chẳng có gì đáng để so sánh cả. Thôi, mọi người ngồi xuống, bắt đầu bữa tiệc đi.”
Bữa rượu miễn phí, ai nấy đáp lại nhiệt tình, tiếng ồn ào vang từ trong khách điếm tràn ra cả con hẻm nhỏ bên cạnh.
...
Lương Ảnh cau mày, bịt tai, tỏ vẻ khó chịu.
“Là cái loại người nào mà tiền nhiều đến mức không biết tiêu đâu à?”
“Đó là công tử mới đến, họ Lâm, tên Việt.”
Chúc Du theo phản xạ đáp lại, nói được nửa câu mới sực nhớ giờ chẳng phải lúc nói chuyện tầm phào.
“Lương đại gia! Dạo gần đây, ta làm theo lời ngươi, sau khi vẽ thêm nốt ruồi này, đúng là cảm giác có người cố ý nhìn chằm chằm ta, rốt cuộc mấy người đó là ai thế?”
Ánh trăng rọi xuống gương mặt thanh tú của Chúc Du,
trên sống mũi có một nốt ruồi nhỏ, nếu không để ý thì chẳng ai nhận ra.
Ánh mắt Lương Ảnh trầm xuống.
“Ta cũng muốn biết.”
Từ khi có trí nhớ, bà lão đã không cho hắn để lộ mặt thật.
Khi còn nhỏ, chỉ cần làm mặt dơ đi một chút, người ta đã coi hắn như ăn mày, lớn hơn thì phải để tóc dài, đến khi thành niên lại phải nuôi râu rậm, mà ngay cả như thế mà bà vẫn sợ người khác nhận ra, thỉnh thoảng lại dùng kẹp sắt nung đỏ uốn tóc hắn thành từng lọn xoăn, khiến hắn trông như mang huyết thống người Hồ ngoài biên giới.
Dù bà chưa bao giờ nói rõ nguyên do, nhưng Lương Ảnh cũng hiểu, chắc chắn có liên quan đến thân thế của hắn.
Phải vào thư viện thì mới biết được sao?
Hắn không tin.
Từ sau khi bà giao cho hắn bức thư tiến cử, hắn nhận ra huyện Phù Phong bỗng có thêm nhiều người lạ mặt, không chỉ là sĩ tử đến thi.
Bề ngoài họ chẳng khác ai, nhưng ngầm dò hỏi khắp nơi về một thanh niên có nốt ruồi trên mặt.
Họ muốn tìm hắn, mà hắn, há chẳng phải cũng muốn tìm họ sao.
Cái thân thế khốn kiếp này, nếu tìm ra được, hắn chỉ muốn một dao cắt đứt để khỏi phải khiến bà lão ngày nào cũng vì hắn mà tức giận.
“Ngày mai thi nhập học, thật sự phải làm vậy sao?”
Chúc Du do dự hỏi, trong giọng đã mang chút sợ hãi.
“Sao, muốn đổi ý à? Quên rồi sao, ai là người đã cứu ngươi khỏi tay tên khốn đó trong sòng bạc?”
Lương Ảnh nhướn mày, mái tóc dài che khuất ánh mắt,
Chúc Du không thấy được, chỉ cảm nhận rõ ký ức cũ đang trỗi dậy trong lòng.
Bảy ngày trước, hắn ta mới đặt chân đến Phù Phong, không tìm được nơi ở, một thư sinh nhiệt tình dẫn hắn đến khách điếm Thường Duyệt, sau đó hai người ý hợp tâm đầu, ban đầu Chúc Du còn tưởng mình gặp được tri kỷ. Không ngờ năm ngày sau, “tri kỷ” ấy lại dắt hắn ta vào sòng bạc, dùng hắn ta làm một phần để trả nợ cờ bạc.
Nếu không phải Lương Ảnh ra tay, khiến kẻ kia vì tham lam nuốt không nổi mà tự chuốc họa vào thân, thì món nợ cờ bạc như trời giáng ấy, con quỷ ăn tươi nuốt sống lòng người kia... có lẽ hắn ta đã chết từ lâu ở Phường Trường Hưng rồi.
“Quân tử nhất ngôn, ta chỉ sợ mình sẽ bị lộ thôi.”
Chúc Du vốn là người đọc sách thật thà, những việc Lương Ảnh giao cho hắn ta, quả thật khiến hắn ta khó xử.
“Không đâu, chỉ cần có nốt ruồi này đã đủ khiến đa số những kẻ có ý đồ khác tin tưởng rồi.”
...
Rượu no thịt say, mang chút hơi men trong người, Lâm Thanh Việt được người đỡ trở về phòng hạng nhất của nàng trong khách điếm.
Nhưng vừa khép cửa lại, sắc men trong mắt nàng lập tức tan biến.
Vừa rồi, nàng đã thấy Chúc Du trở về phòng, mà nốt ruồi trên sống mũi hắn ta quả thực giống hệt như trong bức họa.
Lâm Thanh Việt mở lại bức họa nhỏ mà Lâm thị trao cho,
lật sang lớp thứ hai.
Trên giấy là chân dung một đứa trẻ mặc y phục quý giá,
chừng ba tuổi, mặt mũi còn non nớt, da thịt mũm mĩm, toàn thân, ngoài nốt ruồi trên sống mũi thì chẳng khác gì Kim Đồng trong điện Quan Âm.
Nhưng chính nốt ruồi ấy, lại giống y hệt với điểm trên mặt Chúc Du.
Lâm Thanh Việt khẽ cười.
“Thật là một Thái tử không biết trời cao đất dày.”
Dẫn rắn ra khỏi hang, chỉ sợ hắn không biết thứ mình lôi ra có thể chẳng phải rắn, mà là mà là loài mãnh thú còn đáng sợ hơn như sói, hổ, hay báo đấy.
...
Ngày thi nhập học.
Thư viện Trường Hằng trên núi đón hàng trăm sĩ tử lên dự thi.
Kỳ thi giống hệt khoa cử: Kinh thư, thơ phú, sách luận, thi suốt một ngày tròn.
Lâm Thanh Việt lật xem đề thi do thư viện phát, chủ yếu để kiểm tra nền tảng học vấn, không tính là khó.
Nàng không muốn gây chú ý nên mỗi môn đều chờ đợi một lúc mới nộp bài, không bao giờ ra sớm.
Cho đến môn cuối cùng là sách luận, lúc ấy phòng thi bên cạnh xảy ra chuyện.
Nghe tình hình, dường như là có người gian lận.
Dưới hành lang ngoài phòng, giám khảo giám sát kéo hai sĩ tử đi ngang qua, Lâm Thanh Việt nhận ra một trong số đó chính là Chúc Du.
“Bắt đầu rồi.”
Tiếng chuông cổ trong thư viện vang lên ba hồi, rồi lại ba hồi.
Giờ nộp bài chính thức kết thúc, đám sĩ tử làm đến phút cuối cùng đổ ra từ cổng núi.
Vừa ra khỏi cổng, sau lưng Chúc Du đột nhiên vươn ra một bàn tay, mạnh mẽ đẩy hắn ta ngã dúi dụi.
Hắn ngã úp xuống đất, phát ra tiếng động lớn khiến vô số sĩ tử quay lại nhìn.
Người ra tay là một thiếu niên mập mạp, đeo trâm vàng, thắt đai ngọc, hắn ta thoáng sững lại, cúi nhìn bàn tay mình, rồi như nhớ ra điều gì mà chống nạnh, cao giọng quát:
“Thằng ranh! Sao yếu như gà bệnh thế? Thế mà cũng dám tố cáo ta gian lận à?”
“Đó chẳng phải Cao Công tử, kẻ bỏ Quốc Tử Giám ở kinh thành để đến tận đây sao?”
“Chính hắn ta đấy! Tên công tử ăn chơi khét tiếng! Ta cùng phòng thi với hắn ta mà, tên ngã dưới đất kia tố cáo hắn ta gian lận ngay tại chỗ thi đấy! Gan to thật, thư viện còn mắt nhắm mắt mở, chỉ có hắn ta dám lôi ra!”
“Thế là xong rồi, với quyền thế như Cao gia, chắc tiểu tử kia chẳng còn đường đọc sách nữa...”
Tiếng bàn tán quanh đó dậy lên.
Chúc Du nằm sấp trên đất, bùn đất làm vấy bẩn gương mặt trắng trẻo, nhưng nốt ruồi trên sống mũi lại càng khiến ánh mắt quật cường thêm rõ.
“Gian lận là gian lận, cho dù ngươi đánh chết ta, đó vẫn là sự thật, dám làm thì phải dám nhận... Đồ hèn!”
“Hừ! Tiểu tử, đợi đấy cho ta!”
Cao Công tử bị chọc giận, xắn tay áo, đảo mắt tìm vật gì vừa tay.
Trên núi toàn cành khô gốc gỗ, hắn ta nhìn quanh liền thấy một cành cây to và thẳng, bèn nhặt lấy, vung lên định lao đến đánh Chúc Du!
Hành động hung bạo sắp diễn ra, vậy mà xung quanh chỉ toàn kẻ đứng xem.
Chỉ có một người duy nhất tách đám đông bước ra.
Hắn đỡ Chúc Du dậy, dịu dàng phủi đi lá cành dính trên áo hắn.
“Tại hạ là Hà Lượng, kính phục công tử vì lòng chính nghĩa.”
Nói xong, Hà Lượng quay về phía đám đông, giọng nghiêm nghị:
“Người đọc sách chúng ta vốn là để hiểu lễ, rõ nghĩa, gặp chuyện gian lận như thế này mà không dám phản đối thì sau này khi gặp chuyện bất bình lớn hơn, các vị còn chờ ai ra mặt thay mình nữa?”
Đám sĩ tử bị nói đến cứng họng, lập tức chuyển hướng dư luận.
“Gì cơ? Ta còn chưa đánh hắn mà!”
Ánh mắt chê trách quanh bốn phía khiến Cao công tử vô cùng khó chịu.
“Đã bị các ngươi mắng rồi, nếu ta không đánh lại chẳng phải thiệt sao!”
Cao công tử vung gậy gỗ lên, khí thế hung hăng.
Không ngờ, Hà Lượng lại liều mình chắn trước mặt Chúc Du.
Nhưng giữa đường, chân Cao công tử vấp phải vật gì đó mà thân hình loạng choạng, chưa kịp đánh người đã tự ngã sấp mặt.
Gậy gỗ tuột khỏi tay, xoay vài vòng trên không, rơi xuống trúng ngay đỉnh đầu hắn ta khiến người bất tỉnh tại chỗ.
Đúng là tự làm tự chịu.
Không ít người nhịn không được, tiếng cười nén vang lên râm ran, bọn hạ nhân Cao gia đến đón thiếu gia vừa lúc thấy cảnh ấy, tựa như đã quá quen, chỉ đồng loạt thở dài một hơi, không ai dám gây chuyện với Chúc Du mà chỉ lẳng lặng khiêng người về.
“Đa tạ Hà huynh đã liều mình cứu giúp.”
Chúc Du hành lễ thật sâu.
Hà Lượng vội đỡ hắn ta:
“Tại hạ và công tử vừa gặp đã như tri kỷ, không bằng cùng đến Kim Hải Lâu dùng bữa tối?”
“Không dám từ chối.”
...
Sau khi Lâm Thanh Việt xem xong màn kịch bèn duỗi người, xương cốt phát ra mấy tiếng lách cách rõ ràng.
“Trò bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng đã xong,
đến lượt con chim vàng anh này lên sân khấu rồi.”
...
Đêm ấy, trong phòng riêng tầng cao của Kim Hải Lâu.
Dưới ánh trăng sáng, trên bàn là những món ngon tinh xảo, phần lớn đã ăn vơi, rượu ngon cũng đã cạn hai bình.
“Tưởng đâu Chúc huynh có cốt cách như vậy, ắt là người được dạy dỗ từ nhà tốt, ai ngờ lại mồ côi cha nương, phiêu bạt bốn phương, thật khiến người ta thương cảm.”
“Thời thế, vận mệnh thôi mà.”
Chúc Du nâng chén, bất đắc dĩ mỉm cười, gương mặt nho nhã ửng đỏ men say.
Hà Lượng nheo mắt, đỡ lấy thân hình chao đảo của Chúc Du:
“Lẽ nào Chúc huynh chưa bao giờ điều tra thân thế mình sao? Nhỡ đâu ngươi vốn là con nhà quyền quý thì sao?”
“Sao lại không nghĩ đến chứ, nhũ mẫu bảo đợi ta đủ tuổi đội mũ(*)... Đến lúc ấy, nếu ta có tiền đồ nhất định không quên ơn cứu mạng của Hà huynh...”
(*)Tuổi đội mũ: đội mũ khi họ 20 tuổi, nghĩa là cha hoặc người lớn tuổi trong gia đình sẽ đội cho những người đàn ông mới trưởng thành trong gia đình, đội mũ có nghĩa là khi lớn lên, bạn có đủ tư cách để đội mũ và có thể gánh vác những trách nhiệm nặng nề.
“Quả nhiên là chẳng biết gì.”
Nói rồi, Hà Lượng đẩy người đã say gục xuống, gương mặt ôn hòa khi nãy thoáng chốc hóa lạnh lẽo, hắn ta chậm rãi rút từ ủng ra một con dao găm sáng lạnh.
“Đáng tiếc, ngươi sẽ không sống đến tuổi đội mũ đâu.”
Hà Lượng hít sâu, nhằm ngay cổ họng Chúc Du mà đâm xuống.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, bản năng của kẻ ám sát khiến hắn ta bỗng ngẩng đầu.
Có sát khí.
Từ ngoài cửa sổ?
Trước khi kịp hiểu, một luồng khí lạnh đã áp sát cổ hắn ta.
“Ngươi là ai, sao lại muốn gϊếŧ người diệt khẩu?”
Giọng nam vang ngay sát tai Hà Lượng, trầm ổn mà sắc bén.
Hơi thở được giấu rất kỹ, hắn ta quả thật không phát hiện ra, chỉ là thân thủ này không giống của kẻ từng gϊếŧ người.
Trong chớp mắt, Hà Lượng xoay khuỷu tay phản công, đánh trúng một đòn, thế trận lập tức đảo ngược.
Một người đàn ông râu ria xồm xoàm bị hắn ta khóa chặt hai tay, không thể ẩn mình dưới ánh trăng.
“Thì ra là lừa ta, cũng biết tính toán đấy, nhưng ngươi rốt cuộc cũng không thoát đâu...”
Lưỡi dao sáng lóe, ánh thép phản chiếu hàn quang, kẻ có thể ám sát tất nhiên không tầm thường, dù Lương Ảnh gắng hết sức chống đỡ nhưng mũi dao vẫn ép từng chút đến, đã rạch qua da cổ, dòng máu nóng hổi bắt đầu tràn ra.
Hà Lượng mừng rỡ, thấy đối phương sắp bất lực bèn dồn cả hai tay, tăng tốc kết liễu.
Đúng lúc ấy, tiếng gió rít phá không vang lên chói tai trong căn phòng nhỏ.
Một giọt, hai giọt...
Giữa trán Hà Lượng bị mũi tên xuyên thủng, máu đỏ từ vết thương chảy xuống, rơi trên chóp mũi và mi mắt của Lương Ảnh.
Người tưởng sắp hấp hối ấy mở bừng mắt, nhanh chóng thu lại con dao đã áp sát cổ đối phương, đẩy mạnh thi thể Hà Lượng ra, thở dốc mấy hơi rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Dưới trăng sáng, trên mái ngói đối diện, quả nhiên có một người bịt mặt mặc y phục dạ hành màu đen, dáng người cao gầy, trên tay cầm cung dài, và khi ánh mắt giao nhau, đối phương không hề né tránh.
Lương Ảnh chợt nhớ lại.
Ngày bà lão ép hắn đi thi nhập học, còn nói thêm một câu:
“Thân thế của con giờ chưa thể nói rõ, nhưng con không cô độc, có một nhóm người gọi là Lâm thị sinh ra là để bảo vệ con, ta cũng là một trong số họ. Sau này, con nhất định sẽ gặp được họ.”
“Ngươi là người của Lâm thị ư? Ngươi đến cứu ta sao?”
“Không, ta đến gϊếŧ ngươi.”
Đáp lại hắn là giọng nữ trong trẻo, cùng mũi tên lao thẳng đến giữa trán hắn.