Chương 16: Khúc có lỗi

Trong không gian ồn ào của nhà ăn, giọng của Lâm Việt vẫn rơi rõ ràng từng chữ vào tai Lương Ảnh, như từng giọt ngọc lăn trên mâm bạc.

Dưới những tiếng gõ bát thìa, âm thanh y nói ra vẫn như khẽ chấn động, chạy thẳng vào tai hắn.

Ánh mắt Lương Ảnh bất giác dõi theo chữ “Ảnh” mà y vừa gọi, chỉ là một cái tên, nhưng khi bật ra từ môi lưỡi của y, hắn lại thấy nó trở nên xa lạ đến kỳ lạ, như lần đầu được nghe.

“Buồn nôn.” Lương Ảnh quay mặt sang chỗ khác.

Bị mắng, Lâm Thanh Việt chỉ vô tội chớp mắt:

“Vậy gọi là Ảnh huynh nhé? Nghe thân thiết hơn.”

Lương Ảnh không trả lời, nhưng Cù Chính Dương chẳng bận tâm chuyện đó, hắn ta kéo phắt Lâm Việt ngồi xuống.

“Trai trưởng oai quá! Nhưng sao ngươi biết Cao công tử có thể làm đúng mà dám lập cược lớn như vậy? Lỡ hắn mà thua...”

“Thua cũng chẳng sao, ba trai còn lại vốn không coi trọng Huyền Anh Trai, có thua nữa cũng không còn gì để mất.”

Bọn họ chẳng có chi phí tổn thất nào.

Còn mười quan mỗi người lại không phải tiền của nàng.

Lâm Thanh Việt cầm đũa lên, nhìn về phía Cao Nha Nội còn đang ở góc xa cất cẩn thận bài thi của mình, nàng khẽ cười:

“Các ngươi chỉ biết sợ Cao công tử, lại quên mất hắn là thiếu gia của nhà nào ở kinh thành à?”

Cù Chính Dương đập tay cái “bộp”, nhớ ra ngay:

“Hộ bộ Thị lang! Đúng là thân phận hiển hách! Nhưng mà các môn khác hắn học chẳng ra gì, sao ngươi lại nhắm trúng mỗi môn toán này?”

“Trước ở kinh thành có nghe nói qua.”

Nhân cớ Phù Phong xa xôi hẻo lánh, Lâm Thanh Việt trả lời nhẹ như không, thực ra việc Cao Thái An giỏi toán ở kinh thành không hề truyền ra ngoài. Bởi so với các môn thi tiến sĩ, môn Toán thật sự không đủ cao quý, Cao gia không muốn để trưởng tử nổi bật ở lĩnh vực thứ yếu, làm dơ danh tiếng thế gia nên luôn giấu kỹ.

Rời kinh đã sáu năm, Lâm Thanh Việt tuyệt đối không thể quen biết Cao Nha Nội, tất cả những chuyện lặt vặt này đều do Lâm thị bí mật thu thập.

Lúc nàng nhận mệnh, tiện thể ghi nhớ toàn bộ để phòng khi dùng đến.

Cù Chính Dương vì thế chẳng còn nghi ngờ, vui vẻ gắp miếng thịt to nhét vào miệng.

“Hôm nay thật hả giận! Nhưng mà chuyện này coi như đắc tội với Phùng Yến rồi đấy, tên đó bụng dạ hẹp, ngươi cẩn thận sau này hắn làm khó.”

Lâm Thanh Việt chẳng mấy bận tâm, mỉm cười, dùng tay trái chưa quen lắm cầm đũa, gắp vài miếng thức ăn bỏ vào bát của Lương Ảnh đang ngồi thẫn thờ.

“Ăn đi.”

Lương Ảnh còn chưa kịp phản đối thì cái bát nhỏ của hắn đã đầy ắp.

Hắn vừa định tỏ ý ghét bỏ, lại thấy Lâm Thanh Việt vươn tay gắp thêm cho Chúc Du đang ngồi ở xa không với tới thức ăn.

Một đôi đũa gỗ khẽ gõ lên cổ tay y, tay trái vốn đã không vững, đũa liền tuột ra, miếng thịt vừa rơi xuống lập tức bị một đôi đũa khác chặn lại.

Lâm Thanh Việt rụt tay lại, nhìn thoáng qua gương mặt Lương Ảnh bỗng tối đi không hiểu nổi.

Lương Ảnh chỉ lạnh giọng:

“Tay ngươi bị thương thì nghỉ ngơi đi, ngươi không gắp, người khác cũng chẳng chết đói.”

Nói xong, miếng thịt vốn định gắp cho Chúc Du lại yên vị trở lại cái bát vốn đã chất cao của hắn.

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Cho dù Lương Ảnh đổi bộ dạng, Chúc Du cũng không muốn dây vào, chỉ cười ôn hòa rồi nhắc nhở:

“Đúng đó, Lâm huynh đừng bận tâm ta, nếu ta nhớ không lầm, tiết sau của Huyền Anh Trai là môn nhạc phải không? Bọn ta vừa học xong sáng nay, nghe nói vị Nguyên giáo dụ của môn này vô cùng nghiêm, lại rất quý trọng thời gian, lớp này là hai trai học chung, tốt nhất nên đi sớm kẻo muộn.”

Đang cắm đầu ăn, Cù Chính Dương không mấy để ý.

“Nghiêm hơn lão Chu dạy lễ nghi được không? Ngươi không biết lão ấy mắng người thế nào đâu...”

Chúc Du nghĩ ngợi một chút rồi đáp:

“Vị Nguyên giáo dụ này không mắng người, nhưng đa phần là ghi học sách ngay, sáng nay trai bọn ta có bốn người bị ghi một nét vì thái độ không nghiêm...”

Ngay cả Thanh Dương Trai mà cũng bị ghi thái độ?

Cù Chính Dương suýt nghẹn cơm, vội nhồi thêm hai miếng rồi vội vàng giục Lâm Việt:

“Ăn đại mấy miếng rồi đi thôi!”

Lâm Thanh Việt nhìn bát cơm vất vả mới lấy được, trong lòng đầy quyến luyến.

...

Môn Nhạc không giống những môn khác, không dạy trong trai đường mà được bày tại khu rừng trúc thanh u phía sau núi của thư viện.

Khi nhóm của Lâm Thanh Việt bước đến, tiếng gió hòa cùng tiếng lá trúc xào xạc, bốn mươi cây đàn Phục Hy bằng gỗ sam do thư viện hào phóng chuẩn bị được xếp thành hai hàng trái phải đối xứng. So với đám đệ tử Huyền Anh Trai lác đác ngồi bên phải, thì ghế phía bên trái đã ngồi kín, đúng là đám học trò Chu Minh Trai mà họ vừa “làm quen” tử tế trong nhà ăn lúc nãy.

Ở chính giữa, một nam tử khoảng ba mươi tuổi đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần, trường sam màu trắng càng làm nổi bật thân hình tao nhã như ngọc, bên cạnh còn có lò trầm thoang thoảng tỏa hương, khiến khí chất của người này thêm phần cao quý. Trước mặt y là chiếc cổ cầm chỉ cần liếc qua đã biết khác hẳn loại dùng cho học trò, mặt đàn được khảm xà cừ vẽ cảnh tùng thạch, ánh sáng trầm ẩn, cổ vận sâu xa, hẳn là cổ cầm thời tiền triều, có tiền cũng khó có được.

Cù Chính Dương vội tìm chỗ ngồi, xoa xoa ngực rồi cố ý thì thầm với Lâm Thanh Việt:

“Chuông vào lớp còn chưa vang, chúng ta đâu có muộn.”

Nào ngờ vừa dứt lời, vị giáo dụ tưởng như đang nhắm mắt dưỡng thần kia lập tức mở mắt nhìn sang.

Cù Chính Dương bỗng thấy chột dạ, cúi đầu lầm bầm:

“Không phải chứ, cái này cũng nghe thấy sao...”

Thấy trong mắt Nguyên giáo dụ đã thấp thoáng bất mãn, Lâm Thanh Việt cũng không dám khuyên bạn nhiều lời, đã là cầm sư, sao có thể tai kém chứ.

Huống hồ vị nhạc sư mà thư viện mời đến có tên húy là Nguyên Chiêm, vốn nổi danh trong giới cầm sư, y từng là Cầm đãi chiếu (*) trong cung, cầm nghệ tuyệt luân nhưng lại không màng danh lợi, chỉ vì không tán đồng việc Cảnh Vương muốn đổi cổ cầm từ bảy dây thành chín dây mà bị biếm khỏi cung, có thể mời được y tới dạy Thái tử, đủ thấy Lâm thị đã tốn không ít tâm sức.

(*)Cầm đãi chiếu: là nghệ sĩ cung đình, thường là người chơi đàn hoặc âm nhạc, được triều đình tuyển chọn để phục vụ vua.

Chuông vào lớp vừa vang, học trò của hai trai đều đã vào chỗ, không ai đi muộn.

Nguyên Chiêm rốt cuộc cũng mở miệng, câu đầu tiên lại chĩa thẳng vào năm sáu học tử Huyền Anh Trai.

“Ngươi, ngươi, còn ngươi nữa, mỗi người cộng một bút vào học sách, y phục không sạch sẽ, làm ô uế lớp học.”

Mấy học tử bị chỉ tên đều ngơ ngác nhìn nhau, rồi mới phát hiện cổ áo ai nấy đều dính vết dầu do lúc nãy vội ăn trong nhà ăn sợ trễ giờ.

Học trò Chu Minh Trai vốn ăn sớm, lại được Phùng Yến cố ý quản nghiêm, nên không ai bị bắt lỗi, giờ thấy đám Huyền Anh Trai ủ rũ, cơn oán khí trước đó của họ cũng nguôi đi được vài phần.

Quả đúng như Chúc Du nói, Nguyên Chiêm không thích mắng người quá nhiều, nói xong y liền vào bài giảng:

“Ta biết đa số trong các ngươi chưa từng học qua cầm nghệ, buổi đầu tiên, ta sẽ không dạy quá khó, hôm nay chỉ cần đánh đúng bản nhạc này là có thể tan học.”

Nói rồi, y chẳng quan tâm học trò phía dưới đã chuẩn bị chưa, chỉ khẽ tráng tay trong bồn đồng bên cạnh, rồi lập tức đặt tay lên dây đàn.

Khúc nhạc đúng là không phức tạp, Nguyên Chiêm cũng không dùng đến kỹ xảo khó, nhưng chỉ cần vài âm đầu vang lên, thanh âm như tiếng trời khoáng đạt giữa trời đất, khiến người nghe như mê như mộng.

Đợi tiếng đàn tan đi rất lâu, mọi người thấy Nguyên Chiêm cẩn thận thu cổ cầm vào hộp mới bừng tỉnh, hóa ra thời gian để họ ghi nhớ giai điệu chỉ có mỗi lần đó!

Đây mà gọi là “không khó” sao?!

Phùng Yến nhìn sang đám Huyền Anh Trai đang mắt tròn mắt dẹt, hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu, chỉ khẽ lắc đầu, rồi nhìn sang học tử ngồi vị trí thứ hai bên tay phải mình:

“Sao rồi? Dạy được không?”

“Khúc này vừa hay ta có học qua.”

Người học trò chắp tay, rồi bê đàn sang giữa chỗ ngồi Chu Minh Trai, cả đám lập tức vây lại, lời bàn tán cùng tiếng đàn cố nén nhỏ dần dần chẳng lọt ra ngoài.

Nói đúng ra, tuy học trò Chu Minh Trai không phải ai cũng có gia thế như Phùng Yến, nhưng nhà có chút nền tảng vẫn nhiều nhất trong bốn trai. Họ không bằng Thanh Dương Trai về tư chất hay siêng năng học hành, nhưng nhờ điều kiện sinh hoạt đầy đủ mà có thời gian trau dồi mấy thú vui thanh nhã như cầm kỳ.

Người đáp lời Phùng Yến chính là nhị lang Viên gia của Vũ Châu, nổi danh vì cầm nghệ, có biệt hiệu “Thính Phong Công Tử”, chỉ tiếc vẫn là tay chân làm việc cho Phùng Yến.

“Bụng dạ còn không bằng lỗ kim.” Cù Chính Dương trừng mắt lườm sang, rồi nhìn vị giáo dụ đang chăm chú đốt hương, nhịn không được lẩm bẩm: “Chu Minh Trai như thế kia, Nguyên giáo dụ cũng không quản sao?”

Lâm Thanh Việt vừa định trả lời thì Nguyên Chiêm đã cất giọng, mắt vẫn không buồn nhìn lên:

“Trước khi chuông tan học vang lên, ai đàn không được bản này đều ghi một bút vì thái độ không nghiêm.”

Cù Chính Dương lập tức ngậm miệng, ngoan như mèo.

Lâm Thanh Việt quay sang nhìn Lương Ảnh, chỉ thấy đôi tay to như hai cái quạt mo đặt lên bảy sợi dây, chẳng rõ là chuẩn bị giặt hay chuẩn bị nhồi bột, đổi tới đổi lui mấy vị trí, cuối cùng dựa vào trí nhớ mơ hồ mà gảy ra âm đầu tiên:

“Tưng...”

Nghe như tiếng gỗ mục sắp lìa đời, ai nghe cũng nổi da gà.

Nguyên Chiêm đang điểm hương giật nảy tay, khép mắt lại, có thể thấy y đang cố hết sức để không buột miệng mắng người.

Nếu cứ để mặc thế này, không biết học sách của Lương Ảnh có bị y ghi kín trước khi tan học hay không nữa.

Nàng thật sự không muốn đến ngày thứ ba nhập học mà Thái tử Điện hạ đã trở thành người đầu tiên bị đuổi khỏi học viện.

Lâm Thanh Việt rũ mắt, bàn tay phải đang quấn đầy băng vải khiến nó trở nên cồng kềnh, nàng vừa định xé mở một đầu thì không biết từ lúc nào, Lương Ảnh đã nhìn sang. Một bàn tay lớn nắm lấy cổ tay nàng, dễ dàng kéo bàn tay trái đầy nguy hiểm kia ra xa.

“Làm gì thế?” Ánh mắt Lương Ảnh tràn đầy cảnh giác.

“Ngươi còn muốn dùng tay này mà đánh đàn nữa à?”

Lâm Thanh Việt để mặc hắn nắm, cũng không phản bác.

“Khúc này ta biết, ta có thể dạy mọi người.”

Lâm Việt biết đàn, Lương Ảnh cũng chẳng thấy bất ngờ.

Không màng chuyện tay bị thương mà vẫn muốn dạy người khác, hắn càng không lạ.

Chỉ có điều, hắn tuyệt đối không thể để y có cơ hội kéo dài thời gian chạy việc vặt của mình.

Lương Ảnh đảo mắt một vòng, gọi Quan Đạo Ninh có năng lực đàn tạm được nhất trong Huyền Anh Trai đến.

“Cầm giấy bút lại đây.”

Quan Đạo Ninh hơi cau mày, không phục khi bị một kẻ vô danh như Lương Ảnh sai bảo, nhưng rồi thấy Lương Ảnh khẽ mấp máy môi, không phát ra tiếng “Xuân Cung Đồ”, đầu ngón tay hắn ta khựng lại, lập tức đứng bật dậy, moi giấy bút từ hòm sách và đi về phía họ.

“Ngươi đọc bản nhạc cho hắn chép, để hắn dạy lại.”

Xác nhận Lâm Việt không cần dùng tay phải, Lương Ảnh quay về chỗ ngồi, tùy ý bắt đầu luyện đàn.

Từng âm thanh chẳng chút tiết tấu, chẳng hề hợp luật từ tay hắn nổ tung từng tiếng một, Lâm Thanh Việt nghi ngờ Lương Ảnh cố tình lấy đàn để đập nát tai mọi người, đặc biệt là tai của Nguyên Chiêm để từ nay khỏi phải học nhạc nữa.

Không dám chần chừ, trước khi Nguyên Chiêm bực quá mà đuổi Lương Ảnh khỏi lớp, nàng nhanh chóng truyền hết khúc nhạc và kỹ xảo quan trọng cho Quan Đạo Ninh. Xong đâu đó, nàng đứng dậy tiến đến bên Lương Ảnh.

Một bàn tay trắng mịn như ngọc đặt lên mu bàn tay trái của hắn, những ngón tay ấm áp nhanh chóng sửa lại tư thế đặt tay cứng ngắc của hắn, điều chỉnh về đúng vị trí trên dây đàn.

“Khúc này biến hóa âm không nhiều, chủ trọng ở ý cảnh, đừng chỉ lo đánh cho xong, phải học cách cảm thụ cái ý trong khúc trước.”

Sửa xong thủ thế, nàng lại dẫn tay hắn bấm qua những dây cần dùng, trên mu bàn tay Lương Ảnh vẫn còn đọng lại hơi ấm của nàng, thì bàn tay phải của hắn đã bị nàng ấn xuống, bắt phối hợp theo từng vị trí dây đàn. Dưới sự dẫn dắt nhịp nhàng ấy, nàng dùng tay trái tái hiện hoàn chỉnh phần ý cảnh mà Nguyên Chiêm vừa đàn, tuy nhịp độ chậm hơn một nửa, nhưng ý vị lại càng sâu xa.

Cách dạy này với người mới học lại dễ theo hơn hẳn.

Quả nhiên, nhờ tiết tấu chậm rãi lập đi lập lại, đám âm thanh xiêu vẹo của Huyền Anh Trai cũng dần ổn định.

“Trai trưởng, lẽ nào trước khi tan học thật sự để Huyền Anh Trai học hết được à?”

Trong khi đó, tại Chu Minh Trai, Viên Nhị Lang dạy mãi vẫn còn hai ba người đánh sai.

Phùng Yến khép quạt, hừ nhẹ:

“Lâm Việt có chút bản lĩnh, nhưng Huyền Anh Trai đông vậy, y không dạy xuể đâu.”

Cù Chính Dương liếc xa về phía bàn đặt đàn của Nguyên Chiêm, nén hương trên đó chỉ còn chưa đến một phần tư.

“Trai trưởng, cứu bọn này với, chỉ còn nửa khắc nữa là hết giờ, bản nhạc thì có thể chép xong, nhưng đàn trọn khúc vẫn dễ sai.”

“Đúng vậy trai trưởng, nếu từng này người chúng ta đều bị ghi vào học sách, mấy trai khác cười chúng ta đến bao giờ cho hết.”

“Ta không quan tâm trai khác, nhưng ta tuyệt đối không muốn mất mặt trước Chu Minh Trai. Nhìn kìa, họ cứ chờ xem chúng ta làm trò cười.”

Sau việc Lâm Thanh Việt đứng ra bảo vệ Huyền Anh Trai trong nhà ăn, đám học tử Huyền Anh Trai cũng được hun cho một hơi khí.

Người ta nói không tranh bánh bao thì cũng phải tranh khẩu khí, ít nhất trước mặt Chu Minh Trai, họ không muốn tỏ ra yếu thế.

Lâm Thanh Việt quay lại nhìn quanh, thấy những ánh mắt không cam chịu rơi xuống, nàng mỉm cười:

“Được, các ngươi cứ đàn, ta nghe, sai thì ta sửa ngay, vậy sẽ nhanh hơn.”

Cù Chính Dương tròn mắt, ngón tay chỉ một vòng.

“Nhiều người như vậy... cùng đàn?”

“Đàn đi, đừng dừng, sai đã có ta.”

Phải có mức độ thính lực thế nào, tinh thông âm luật ra sao mới dám nói như thế.

Học tử Huyền Anh Trai nhìn nhau bán tín bán nghi, nhưng vẫn lần lượt đặt tay lên dây đàn.

Từ bốn phương tám hướng, tiếng đàn nhanh chậm khác nhau lần lượt vang lên, hỗn loạn đến mức khiến đám Chu Minh Trai phía đối diện không tập trung nổi mà phải bịt tai lại.

Còn Lâm Việt thì như thể không hề cảm thấy ồn ào, tà áo màu xanh khói nhẹ nhàng lướt giữa các chỗ ngồi.

Chỉ cần một tiếng sai lệch vang lên, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã bị vạt áo ấy tóm được.

Nàng đứng lại, cúi xuống sửa vài nốt, dần dần, giai điệu bắt đầu trơn tru, mười tám luồng âm thanh cuối cùng hòa làm một.

Nguyên Chiêm bất giác ngẩng đầu nhìn sang.

“Ngươi là trai trưởng Huyền Anh Trai, Lâm Việt? Ta lại không biết Lâm gia có một đích tử có đàn nghệ cao đến vậy.”

Lâm Việt trở về chỗ, cúi người hành lễ.

“Học sinh múa rìu qua mắt thợ, thật không dám nhận.”

Nguyên Chiêm khẽ đáp một tiếng, không rõ vui hay giận.

“Quá khiêm tốn cũng là một dạng kiêu ngạo, nếu thật sự có bản lĩnh, trước giờ tan học mà dạy được hắn đàn trôi chảy, ta sẽ gạch bỏ hết ghi chú trong học sách của các ngươi, thế nào?”

Nguyên Chiêm chỉ tay.

Đó chính là tiếng đàn duy nhất trong Huyền Anh Trai đến giờ vẫn không thể hòa dòng.

Người đó chính là học tử Lương Ảnh.