Chương 10: Làm trai trưởng

So nhanh ư? Đúng là một cách lựa chọn quái gở.

Đệ tử trong trai ai nấy đều mắng thầm, nhưng tay lại rất thành thật mà cầm bút viết vun vυ"t.

Các trai khác đều hai mươi chọn một, nhưng trai của bọn họ vì bị phạt mà đưa mấy học tử phạm lỗi lần này đến, vốn mấy người đứng đầu trước đây chọn theo thứ hạng đưa vào Bạch Tàng Trai, cho nên thực sự xuất phát cùng một vạch chỉ có học tử của Huyền Anh Trai ban đầu.

Tỉ lệ để họ được chọn làm trai trưởng lại tăng lên không ít.

Không lý nào để những người từ các trai khác đến sau vượt lên.

Trong tiếng bút sột soạt, bên tai Lâm Việt lại yên tĩnh quá mức.

Người bên cạnh, mực chỉ mới châm một lần, bài thi cũng rất lâu rồi chưa lật sang tờ thứ hai.

Lâm Thanh Việt vừa làm đề, khóe môi lại mang ý cười, đột nhiên lên tiếng:

“Lương huynh, sao cứ nhìn ta mãi thế?”

Ai có thể hỏi thẳng như Lâm Việt chứ, sau khi vài hàng bàn trước nghe được đều đồng loạt quay đầu nhìn Lương Ảnh, khiến Lương Ảnh chỉ đành che giấu bằng cách viết thêm vài chữ trên bài.

Lâm Thanh Việt như không thấy cảnh ngượng ngùng do mình gây ra, tiếp tục nói:

“Lương huynh đang nghĩ, đêm nọ ta làm chuyện đó như thế nào?”

Học tử xung quanh: !

Thanh Dương Trai đúng là thủ đoạn hèn quá, thế mà không tiếc dùng mấy chuyện bát quái này để làm người khác mất tập trung!

Lương Ảnh bất lực liếc quanh một vòng, tuy tay còn động nhưng tai và người thì đã ngầm nghiêng lại gần rồi.

Ngồi phía trước trai đường, Thiệu An vẫn ngả đầu nhắm mắt dưỡng thần như cũ, hoàn toàn mặc kệ bên này xì xào.

Hễ thông minh một chút đều nhận ra Lâm Việt đang đùa bỡn bọn họ.

Ý vị nhàn nhạt ẩn dưới câu chữ kia, cái khí chất tự nhiên của kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng ẩn hiện như một bức tường trời do thân thế dựng nên.

Có thể không mang ác ý, nhưng khoảng cách giai tầng kia vẫn mơ hồ tồn tại.

Lương Ảnh xưa nay không thích kiểu công tử nhà giàu như vậy, nhưng nay đã khác xưa.

Hắn tới thư viện không phải để kết bạn, càng gặp loại người như thế, hắn càng nên mượn thế.

Đầu bút linh hoạt xoay quanh ngón tay chủ nhân một vòng, Lương Ảnh cố ý hạ giọng:

“Người đó không phải ngươi.”

Gió nhẹ lùa qua cửa, mấy tờ giấy trên bàn đều bị thổi bay, học tử vội vàng đè lại.

Lâm Việt khẽ “Ồ?” một tiếng, gần như tan vào gió.

“Vậy có cần ta giúp tìm ra là ai không?”

Thiện ý của hắn được đưa ra chậm rãi.

Tách một tiếng, không biết bút của ai lại lăn xuống đất.

Vừa khéo rơi trước chân Lâm Thanh Việt, nàng nhặt lên, đối mặt với Quan Đạo Ninh đang bò tìm dưới đất, cong môi cười một chút.

Trả bút xong, Lâm Thanh Việt nghĩ ngợi rồi rút một tờ giấy mới.

Chẳng bao lâu sau, Lương Ảnh không nghe được câu trả lời trực tiếp, mà là một tờ giấy gấp bốn được đưa sang bàn.

Mấy học tử đang dựng tai xung quanh phát hiện không nghe được nội dung quan trọng nhất, lập tức khí thế rụt xuống, uể oải ngồi lại.

Quả nhiên là có mờ ám trong đó.

Lương Ảnh đầy tự tin mở tờ giấy Trừng Tâm Đường thượng hạng, hàng chữ đẹp đẽ viết rằng:

“Có Lương huynh như vậy, Lâm Việt vì họa mà được phúc, lòng đã mãn nguyện.”

Ngón tay cầm giấy không khống chế được mà hơi co lại.

Tên này thật là...

Lương Ảnh không nhịn được quay sang, liền thấy Lâm Việt như đang chờ hắn ngẩng đầu, nghiêng đầu chống cằm, cười khẽ với hắn. Ánh xuân rực rỡ ngoài cửa sổ còn chẳng sáng bằng nụ cười kia, khiến người ta lóa mắt.

Không thể nhìn lâu.

Rốt cuộc là ai muốn thu phục lòng ai đây?!

Lương Ảnh hiếm khi bị chạm tự ái, cúi đầu xuống lại.

Đề của Thiệu An từ dễ đến khó.

Thời gian làm mỗi câu so với hôm qua tăng gấp đôi.

Cù Chính Dương vừa viết xong đề hôm qua thì vung vẩy tay mỏi, khổ sở lật sang đề hôm nay, cả buổi sáng trôi qua, hắn ta mới miễn cưỡng theo kịp tiến độ ban đầu của Huyền Anh Trai.

Huyền Anh Trai đã có hai học tử vì tranh vị trí trai trưởng mà nộp bài sớm.

Thiệu An chấm tại chỗ, đưa ra kết quả.

Một người hạng nhì, một người hạng nhất.

Học tử được hạng nhất mặt mày phơi phới, còn huýt sáo trong trai, gần như chờ Thiệu An tuyên bố hắn ta làm trai trưởng.

Hắn ta làm vậy khiến những người đang làm bài khác ít nhiều nản lòng, đúng lúc ấy, bút lông sói được nhẹ nhàng đặt lên giá khắc ngà voi, mùi trầm hương đắt giá theo bước chân từ hàng cuối lan lên hàng đầu.

“Học sinh nộp bài.”

Lâm Việt đưa xấp bài thi lên.

“Hắn làm xong rồi ư?” Học tử Huyền Anh Trai cũ gãi đầu, không tin nổi.

“Hắn dùng nửa ngày làm xong đề chúng ta làm một ngày rưỡi? Không hổ là Thanh Dương Trai...”

“Đừng có khen hắn, biết đâu chỉ do bị kích nên vội vàng, đúng sai chưa chắc...”

Lúc này, khi Thiệu An bắt đầu chấm bài Lâm Việt, đám Huyền Anh Trai thật sự chẳng còn mấy người tập trung nổi nữa.

Rõ ràng, tốc độ chấm bài của Thiệu An với Lâm Việt nhanh hơn lúc trước rất nhiều.

Đến mấy tờ cuối, Thiệu An thậm chí chỉ lật nhanh qua mà không nhìn kỹ.

Đọc xong toàn bộ.

Thiệu An phe phẩy quạt lông, chậm rãi phun ra hai chữ:

“Hạng nhất.”

Học tử vừa được hạng nhất ban nãy lập tức ngồi không yên, sốt ruột hỏi:

“Thưa giáo dụ, hai người đều hạng nhất thì chọn trai trưởng thế nào ạ?”

Thiệu An liếc một cái, quạt lông khẽ nâng, đầu lông xanh đậm chỉ về phía Lâm Việt.

“Không cần chọn, là y.”

“Tại sao ạ?!”

Học tử hạng nhất kia hoàn toàn không ngờ vịt nấu chín rồi lại bay mất, giọng lộ ra nặng hơn chút, so với Lâm Việt ung dung bên cạnh thì lập tức thua kém một bậc.

Vì vậy hắn ta cắn răng, chỉnh lại giọng:

“Ý học sinh là, đã đều hạng nhất, học sinh nguyện ý thi thêm.”

“Thừa thãi.” Thiệu An lắc đầu, ném bài thi của Lâm Việt ra trước mặt hắn ta.

“Tự xem đi.”

Học tử tất nhiên không cam lòng, lật vài tờ, không ngờ đập vào mắt lại toàn là những trang trắng rõ rành rành.

“Giáo dụ, cái này...” Cho dù có thiên vị thì cũng quá đáng đi chứ?

Thiệu An nhíu mày: “Không giữ được bình tĩnh à, cứ lật tiếp đi.”

Học tử có thể lấy hạng nhất đương nhiên tư chất không tệ, càng lật, hắn ta càng hiểu ý của giáo dụ.

Mấy tờ trắng đầu tiên là đề Mặc nghĩa Thϊếp kinh(*) Thiệu An cho ngày đầu.

(*)Mặc nghĩa Thϊếp kinh: môn thi hoặc phần thi trong khoa cử, thường chỉ việc chép và giải nghĩa kinh văn theo học thuyết Mặc gia (Mặc Tử) hoặc phần ngữ nghĩa – chú kinh (tức học thuộc và giảng nghĩa các đoạn trong kinh điển).

Những đề đó như tên, chỉ cần dựa vào văn cảnh mà chép ra câu kinh điển bị bỏ trống, là phần ít cần động não nhất, nhưng lại phải tốn bút mực nhiều nhất.

Lâm Việt không viết một tờ Mặc nghĩa nào, nhưng trong sách luận, thi phú của y câu nào câu nấy đều hàm chứa.

Cách dùng này, chẳng biết cao hơn việc chép thuần túy mấy bậc.

Vừa tiết kiệm thời gian, lại vừa trong thơ phú luận bài có thể dẫn kinh điển khéo léo hơn.

Xem toàn bài, văn khí bay bổng, lý giải thấu triệt, học tử hạng nhất tự hiểu, căn bản không cần cố đếm xem có đề Mặc nghĩa nào bỏ sót.

Cùng là hạng nhất, nhưng hắn ta được hạng nhất vì bài viết mười phần thông tám chín, đạt đủ chuẩn hạng nhất.

Còn Lâm Việt được hạng nhất vì trong thang bậc, cao nhất chỉ có hạng nhất mà thôi.

“Học sinh thua rồi.”

Học tử trả bài lại cho Thiệu An, khom người về phía Lâm Việt không còn chút gợn nào:

“Chúc mừng Lâm huynh đảm nhận chức trai trưởng Huyền Anh Trai.”

Bên cạnh, Lâm Thanh Việt từ đầu đến cuối không nói thừa một câu, chỉ ôn hòa đáp lễ.

Rồi trong ánh nhìn chăm chú của mọi người, nàng ung dung quay lại chỗ ngồi, từ trong rương sách lấy ra một quyển mới.

Rõ ràng đã xong bài, theo lý có thể về trai phòng, nhưng Lâm Việt vẫn chọn ở lại.

Quả thật không hề kiêu ngạo, không khoe công, khiêm nhường và rộng lượng vô cùng

Trong thư viện, phẩm hạnh và học thức vĩnh viễn là năng lực khiến người ta tâm phục khẩu phục.

Học tử Huyền Anh Trai dần dần thật lòng phục tân trai trưởng, quên sạch lúc trước họ từng xem thường đám “ngoại trai” bị phạt đưa đến đây đến mức nào, càng không dám tin “ngoại trai” lại làm trai trưởng bọn họ.

Nhưng mà, ai bảo người đó là Lâm Việt chứ.

Lương Ảnh không hề bất ngờ, chỉ liếc một cái rồi thu ánh mắt lại.

Khoan đã, Lương Ảnh nheo mắt, nhìn kỹ lại hướng Lâm Việt.

Vị công tử trong trẻo như trúc ngọc, bìa của cuốn sách đang đọc trên tay viết gì thế kia?

“Truyện Kiếm Tiên Thành Tiên Ký”?!!

Lương Ảnh nhìn đi nhìn lại mấy lần.

Xác nhận Lâm Việt thật sự đang ngay tại trai đường, đường hoàng đọc thoại bản (*), hơn nữa vẻ mặt chăm chú còn hơn lúc y cầm bút làm bài.

(*)Thoại bản: tiểu thuyết

Lâm Việt đương nhiên cảm nhận được ánh nhìn của Lương Ảnh.

Dù sao vẫn là thiếu niên, dựa vào vẻ ngoài sắc bén mà chẳng biết giấu cảm xúc.

Nàng thản nhiên lật trang, dùng giọng chỉ đủ hai người nghe:

“Lương huynh, nhìn đề, đừng nhìn ta.”

Quả nhiên bên tai vang tiếng ho nhẹ như để che giấu.

Khóa học một ngày kết thúc, chuông vang.

Ai trong Huyền Anh Trai chưa làm xong cũng bị Thiệu An không cho viết nữa.

“Còn muốn giữ ta lại à? Trời muốn lật rồi sao!”

Vừa nói, Thiệu An giật bút khỏi tay học tử cuối cùng đang ra sức viết, tàn nhẫn kéo tờ luận mới viết một nửa của hắn ta ra.

“Giáo dụ, trò còn làm được nữa mà!” Học tử đưa tay than khóc.

Thiệu An ghét ồn, gãi tai, quẳng chồng đề thu vào lại lên bàn giáo dụ, để trước mặt Lâm Việt ở bên kia:

“Trai trưởng, mấy cái này mang về chấm, mai phân loại theo tốt xấu đưa ta.”

A...

Nàng còn cố chừa lại chương kí©h thí©ɧ nhất trong phần tiên kiếm phục thù để đọc kỹ cơ mà.

Hơn nữa Lương Ảnh tan học cái là chạy mất, nàng còn chưa kịp đuổi theo.

“Có vấn đề gì à?” Thiệu An nghe để ý thấy Lâm Thanh Việt chưa trả lời ngay.

“Xin vì giáo dụ phân ưu.”

Lâm Thanh Việt lập tức nở nụ cười hoàn mỹ.

“À đúng rồi, mấy người mới tới, chỗ ở cũng đổi luôn, chìa khóa thư xá mới ở chỗ học lục, Lâm Việt nhớ lấy về chia.”

Thiệu An chỉ người xong, phẩy quạt thong dong rời đi.

Trai trưởng đúng là cái chức cái là bận tối mặt.

Lâm Thanh Việt mím môi giữ phong độ, đi đến bàn giáo dụ, nhưng vừa đưa tay gom đống bài tán loạn, một cánh tay thon dài duỗi ra, giúp nàng ôm lấy một nửa.

Lâm Thanh Việt ngẩng đầu, trên mặt mang vẻ vui mừng.

“Chúc huynh?”

Rõ ràng, Chúc Du vốn tính không nhiệt tình, càng không thích gây chú ý.

Thế nhưng hắn ta vẫn vừa tan học đã từ Thanh Dương Trai một mình chạy tới, bước vào Huyền Anh Trai để giúp đỡ. Trong lòng không biết giằng co bao nhiêu lần, lúc này, đối diện ánh mắt của Lâm Thanh Việt, trên gương mặt thanh tú da mỏng ấy không khỏi dâng lên vài phần e ngượng.

“Vốn sợ Lâm huynh mới tới Huyền Anh Trai có nhiều bất tiện, không ngờ vừa đến đã nghe tin Lâm huynh làm trai trưởng, ta đã lo thừa rồi.”

Lâm Thanh Việt biết đó là do Chúc Du không thắng nổi cảm giác áy náy trong lòng, khóe môi khẽ cong, đang định mở miệng.

Lại có người gọi nàng ở cửa.

“Lâm Việt.”

Là học lục của Thanh Dương Trai, thấy Lâm Thanh Việt quay lại nhìn, ông ta lắc lắc chùm chìa khóa trong tay.

“Đây là chìa khóa học xá mới của các ngươi, ta tiện đường lấy giúp.”

“Đa tạ học lục.” Lâm Thanh Việt nhận chìa khóa.

“Không cần, ta phải cảm ơn ngươi mới đúng. Lần này vào ở không có yêu cầu gì nhiều, gian này hư hại ít nhất, ngươi nhớ lấy.”

Học lục hạ thấp giọng, chỉ một trong những chiếc chìa.

Lâm Thanh Việt gật đầu, cảm ơn rồi cất chìa khóa, vẻ mặt như thường trở lại trai đường, ôm nốt nửa xấp bài còn lại, vừa cùng Chúc Du trò chuyện, vừa dẫn người đi về học xá Huyền Anh Trai.

“Bao giờ quan hệ hai người họ lại tốt như vậy rồi?”

Đi phía sau, Cù Chính Dương sờ cằm, không hiểu sự thân thiết này.

Khi ấy, Cù Chính Dương còn có tâm tư bận rộn để ý chuyện Chúc Du và Lâm Việt. Đến khi hắn ta thật sự đứng trước cửa học xá Huyền Anh Trai, hắn ta mới biết, bị “giáng” tới Huyền Anh Trai không chỉ là mất mặt bên ngoài.

Nó đối với thân thể, chính là một loại dày vò trực tiếp.

“Thế này mà ở được sao?”

Rốt cuộc nhìn hết sáu gian học xá trống, Cao Thái An không nhịn nổi.

“Chó nhà ta còn ở tốt hơn thế này.”

Lâm Thanh Việt không bình luận.

Dù sao phần lớn học tử Huyền Anh Trai không giỏi sửa sang, mới chỉ một đêm, thứ bọn họ làm được cũng chỉ là dọn dẹp sạch sẽ, bày hành lý ra như Lương Ảnh, ngủ được đã tốt rồi.

Nếu phải nói, nàng thấy chỗ mới dọn này còn tốt hơn gian hôm qua của Lương Ảnh.

Ít nhất không có rắn, cũng không có lỗ dột lớn.

Nhưng Cao Thái An thì là công tử từ phủ Kinh đô, ở Chu Minh Trai còn đã oán than đầy trời, tình cảnh Huyền Anh Trai thế này, lại không có tỳ nữ sai bảo. Mấy người đi cùng thấy hắn ta sắp náo loạn rồi, đồng loạt nhìn về phía Lâm Việt, xem nàng xử trí thế nào.

“Đúng là hơi quá.” Câu đầu tiên của Lâm Việt lại là cười nhẹ tán đồng, khí thế của Cao Thái An lập tức mất chỗ phát tác.

Nghe nàng nói tiếp:

“Ta cũng đau lòng cho công tử, nếu công tử từ bi, chi bằng dâng tấu trình lên sơn trưởng, chúng ta cũng nhờ phúc của công tử mà khỏi phải đổi trai.”

Mặt đỏ lên vì tức của Cao Thái An bỗng nghẹn lại.

Từ kỳ thi nhập học gây chuyện, đã có tin đồn lan khắp học viện về vị Cao công tử này.

Nói rằng hắn ta vốn là đích tử của Cao gia, bị lén đưa tới nơi hẻo lánh này là vì từng đắc tội quý nhân không thể đắc tội nổi ở kinh thành. Để tránh họa cho gia tộc, cách duy nhất là hắn ta phải yên ổn tuân thủ, tự mình thi đỗ Quốc Tử Giám thì mới kết thúc đoạn gập ghềnh này.

Bởi vậy, công tử này ngạo mạn thừa thãi, nhưng chỗ dựa lại thiếu.

Thế nhưng thể diện vẫn phải giữ.

Cao Thái An hừ một tiếng: “Các ngươi cũng xứng sai khiến bổn công tử chắc!”

Miệng hung dữ vậy, mà hai chân lại chạy rất nhanh, chọn ngay gian ít hỏng nhất trong sáu gian như sợ ai tranh, cầm chìa khóa rồi phóng đi.

Mọi người: Đường đường công tử, mà chỉ thế à?

Lâm Thanh Việt quay lại nhìn những người còn lại.

Trừ nàng ra, còn lại một người Thanh Dương Trai là Cù Chính Dương, một người Chu Minh Trai, hai người Bạch Tàng Trai.

“Còn lại các ngươi cứ chọn trước.”

Quen với phong độ của Lâm Việt, họ khách khí vài câu, để lại gian tệ nhất.

Sắc mặt Lâm Thanh Việt bình thản, thu chiếc chìa cuối cùng.

“Đợi đã, trai trưởng!”

Xa xa, Quan Đạo Ninh đeo đủ thứ hành lý chạy tới, cười lấy lòng:

“Ta muốn đổi học xá, xin trai trưởng thông cảm.”

Nói vậy nhưng chìa khóa đã đưa tới, thấy nàng không phản đối, lập tức đổi xong rồi chạy biến.

Ngay cả Chúc Du vốn không thích tranh chấp, thấy tình cảnh này cũng cảm thấy hơi quá đáng, nhưng tâm tình Lâm Thanh Việt rất tốt, khoát tay, dẫn Chúc Du đi tới gian mới của mình.

Đợi đến khi Chúc Du nhìn thấy bảng tên trước cửa, rốt cuộc không nhịn được thốt lên:

“Lâm huynh, huynh ở cùng Lương Ảnh ư?!”

Đúng, nàng sẽ ở cùng Lương Ảnh.

Nhưng nàng không thể chủ động chọn ở cùng Lương Ảnh.

Học viện bao nhiêu ánh mắt, chắc chắn sẽ có người đoán nàng nhận bán xuân cung đồ là để bao che ai đó.

Thế thì để họ đoán đi.

Nàng chẳng bao che ai, nhưng lại bao che tất cả.

Cho nên thấy chưa, cuối cùng, mọi thứ chẳng qua chỉ là thuận nước đẩy thuyền thôi.