Thư viện Trường Hằng vừa được xây dựng, trong cảnh anh tài tụ hội, có hai người nổi bật nhất. Một là công tử thanh lưu (*) – Lâm Việt, đoan chính vô song, tinh thông lục nghệ (*) thuật của bậc quân tử …
Thư viện Trường Hằng vừa được xây dựng, trong cảnh anh tài tụ hội, có hai người nổi bật nhất.
Một là công tử thanh lưu (*) – Lâm Việt, đoan chính vô song, tinh thông lục nghệ (*) thuật của bậc quân tử, luận kinh hay viết sách đều dễ như trở bàn tay.
(*)Thanh lưu: dòng nước trong, dùng để ví với người thanh bạch, trong sạch, cao nhã, không nhiễm bụi trần, đứng ngoài vòng danh lợi, không bon chen phe phái dơ bẩn trong quan trường.
(*) Lục nghệ: tức Lễ, Nhạc, Xạ (bắn cung), Ngự (điều khiển xe ngựa), Thư (viết, thư pháp), Số (toán thuật).
Người còn lại là Lương Ảnh, xuất thân bạch đinh (*), lạnh lùng biếng đời, ngày nào cũng hoặc trốn học, hoặc lười biếng chểnh mảng trên lớp.
(*) Bạch đinh: Chỉ dân thường không có học, không đỗ đạt khoa cử, không quan tước.
Lần đầu gặp gỡ, Lâm Việt mặc áo xanh, cài trâm trúc, nâng ô nghe mưa rơi.
Còn Lương Ảnh thì ngồi vắt vẻo trên tường, áo vải dính bùn, tay ôm cái bọc rách là toàn bộ gia sản của mình.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng Lương Ảnh đã có một ranh giới rõ ràng giữa mây và bùn.
...
Trong tộc Lâm, đời đời con cháu dù là nam hay nữ, đều phải công khai hoặc âm thầm góp sức dọn đường cho hoàng thất.
Vì triều đình biến động, phe trung thành tuyệt đối với hoàng gia là Lâm thị đã bí mật đưa Thái tử nhỏ ra ngoài cung để tránh nạn.
Không ngờ một lần lánh nạn, lại kéo dài suốt mười bảy năm.
Đến khi tìm lại được Thái tử, họ phát hiện thiếu niên từng lăn lộn trong bùn lầy đã trở nên âm trầm, cô độc, không chút khí chất quân vương, chẳng thể gánh vác giang sơn.
Lâm Thanh Việt được tộc Lâm chọn làm viên đá mài gươm cho vị Thái tử ấy.
Bất đắc dĩ lắm, nàng phải giả nam, lấy tên Lâm Việt vào học tại Thư viện Trường Hằng, dìu dắt, giúp đỡ hắn từng chút, từng chút một.
Dần dần, ánh nhìn của vị Thái tử u ám kia ngày càng dừng lâu hơn trên tà áo xanh của nàng.
Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, đôi khi ánh lên sắc màu mà hắn không thể khống chế.
Lâm Thanh Việt thấy vậy, chợt nhớ đến lần lỡ bước vào kỹ viện phải thay nữ trang, bèn cầm sách khẽ gõ lên trán hắn:
“Lương huynh, làm bài phải chuyên tâm, huynh không nghĩ đến tiền đồ mà cứ nghĩ đến váy áo thế ư?”
...
Trăng sáng ngoài cửa, nằm mơ cũng nhớ, muốn mà chẳng được.
Khi Lương Ảnh chưa biết mình là Thái tử, hắn nhìn Lâm Việt như nhìn vầng trăng cao nơi chín tầng mây.
Nàng luôn được vây quanh, đứng ở nơi náo nhiệt nhất của nhân gian.
Đến khi vô tình phát hiện nàng là nữ tử, tim hắn như có lửa đốt.
Từ đó hắn hết lòng che chở, lại không khỏi vì bí mật này mà đắc ý thầm.
Bí mật chỉ riêng hắn biết ấy giống như một đài đón trăng mọc sừng sững trong lòng, nâng trái tim hắn lên thật cao, cứ ngỡ chỉ cần với tay là có thể chạm tới nàng.
Sau này, khi biết mình chính là Thái tử Thẩm Ảnh, hắn vẫn cẩn trọng, sợ quyền thế dơ bẩn kia sẽ vấy bẩn gấu váy xanh của nàng.
Nhưng hóa ra, nàng đã biết tất cả.
“Nghiệp học của Thái tử đã thành, ta... đã hết giá trị.”
Nàng quỳ trước mặt hắn, giữa cơn sóng ngầm quyền lực cuồn cuộn, bị nghiền nát thành tro bụi, chỉ xin hắn buông tha nàng.
Thẩm Ảnh khẽ rũ đôi mắt sâu cô quạnh xuống:
“Thiên hạ nói nàng chẳng đáng để bận tâm, nhưng ta... không thích như vậy.”
...
Nữ chính: một người phụ nữ mắt chỉ có KPI phải hoàn thành, bị ép phải “đi làm” trong triều chính.
Nam chính: Thái tử mặt lạnh, mang tâm thế chán đời, yêu thầm trong bóng tối.