Chương 9: Trúng độc

Thẩm Điếu Chân được một tì nữ dìu vào đại sảnh phủ Thái Sư, nàng ngoan ngoãn ngồi xuống ghế chờ.

Một phần váy vẫn còn ướt, nhỏ từng giọt, mái tóc dính vài sợi nước, nàng khẽ vén tóc ra sau, vẻ xinh đẹp nhẹ nhàng khiến người nhìn không rời mắt.

Ba năm rồi mới trở lại phủ Thái Sư, ký ức nơi này vẫn hằn sâu trong nàng, cảnh đổ máu, sự tàn nhẫn của Liễn Nham tất cả đều làm trái tim nàng chùng xuống.

Thẩm Điếu Chân liếʍ môi, hơi khát.

Chẳng suy nghĩ nhiều, nàng nhìn thấy ấm trà trên bàn, rót một ly nhấp thử.

Hương trà dịu ngọt, thanh tao làm nàng dễ chịu hơn đôi chút.

Liễn Nham thay y phục khá nhanh.

Bộ trang phục sáng màu lúc nãy được thay bằng bộ đen tuyền, u ám, âm lạnh như chính con người hắn, ma mị và nguy hiểm.

Khi hắn bước ra, sắc mặt vẫn u tối, lạnh lùng như bầu trời sắp đổ mưa.

Thẩm Điếu Chân vội đỡ người đứng lên.

“Thái sư.” Nàng nhẹ nhàng gọi, giọng khẽ run

Cao Lãng đứng bên nở nụ cười dễ chịu còn Tư Nghệ vẫn nghiêm trang, ánh mắt không mấy thoải mái.

“Tam tiểu thư có muốn đi ngay không? Hạ nhân của ta quen đội mưa rồi.”

Thẩm Điếu Chân rầu rĩ, cuối cùng, nàng chọn cách thức thời: “Vẫn… để tạnh mưa đã.”

Nàng ngồi trở lại, hai tay trong tay áo xoa xoa vào nhau, cúi đầu không dám nhìn Liễn Nham.

Hắn ngồi ghế chủ tọa, rót trà chầm chậm, từng động tác đều lạnh lùng khiến không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.

“Thẩm tiểu thư chân bị thương khi trèo cây sao?” Liễn Nham giọng trầm ấm hỏi

“Đúng vậy… ta ham chơi nên lỡ chuyện học, vẫn là…” Thẩm Điếu Chân ngập ngừng, lời chưa dứt thì liền bị khựng lại

Ý nàng là nàng không muốn theo hắn học, hắn nghe hiểu không?

“Thế thì càng phải cố gắng học hơn, không cần đợi chân khỏe hẳn mới bắt đầu.” Giọng Liễn Nham lạnh lùng khiến nàng câm nín

“…”

Nàng liếʍ môi cười gượng, cầm ly trà uống tiếp.

Liễn Nham nhíu mày, nâng ly trà vừa rót lên, định nhấp thử thì bỗng dừng lại.

“Trà này… hư rồi.”

Thẩm Điếu Chân vừa nghe xong cảm giác đầu óc quay cuồng, chân tay mềm nhũn rồi ngã quỵ, bất tỉnh trên sàn.

Tư Nghệ và Cao Lãng lập tức lao tới.

Tư Nghệ đỡ lấy Thẩm Điếu Chân bắt mạch, sắc mặt lạnh đi: “Thái sư, Tam tiểu thư trúng độc rồi.”

Liễn Nham nhàn nhạt nhìn, giọng lạnh lùng: “Ta biết, trà có độc.”

Liễn Nham quay sang Cao Lãng, âm sắc lạnh băng: “Bắt sống về.”

“Tuân mệnh.” Cao Lãng vừa đáp liền biến mất

Tư Nghệ vẫn giữ lấy cơ thể yếu ớt của Thẩm Điếu Chân, lưỡng lự hỏi: “Thái sư… bây giờ phải làm sao?”

“Đem đến phòng ngủ phía Tây.” Liễn Nham nói, giọng duy trì sự bình thản

“Thuộc hạ kêu hai nô tì đi theo.” Tư Nghệ vẫn cẩn thận, không dám làm sai

Liễn Nham nhíu mày, bước tới cúi người: “Một nữ nhân cũng không bế nổi.”

Tư Nghệ: “…”

Từ lúc xuống kiệu, Liễn Nham đã tỏ ra khó chịu với hắn ta.

Nhìn Thẩm Điếu Chân bị bế đi, Tư Nghệ nhíu mày, tự lẩm bẩm: “Rõ ràng ngài không cho ta động vào Tam tiểu thư…”

Nhưng ai bảo Thái sư của họ vừa thất thường vừa cố chấp, sạch sẽ đến mức cực đoan.

Dù Thẩm Điếu Chân vô hại, Liễn Nham đã xem nàng là con mồi duy nhất.

Một con mồi phải chỉ thuộc về kẻ đi săn, bất cứ ai khác nhòm ngó, hắn sẽ lập tức tăng mức cảnh giác, bảo vệ miếng mồi đến cùng.

~

Thẩm Điếu Chân cảm thấy cơ thể nóng ran, bụng đau quặn từng hồi, đầu óc như bị nghiền nát.

Nàng tựa như hàng nghìn mũi tên cùng lúc đâm thủng, từng nhịp tim đau đớn đến tột cùng.

Nàng sẽ chết sao?

Không, không thể.

Thẩm Gia còn gặp nguy, nàng chưa hoàn thành nhiệm vụ, nàng không thể chết.

“Thái sư, Thẩm tiểu thư trúng độc Úc Kim Hương.” Tư Nghệ báo cáo, giọng khẩn trương

Liễn Nham híp mắt, ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn gỗ, vẻ mặt bình thản: “Quá ngốc… phụ thân nàng còn có hai người anh trai tài trí mà lại có một đứa con gái ngốc nghếch như vậy. Lần đầu đến phủ, đã cả gan uống bừa.”

Thực ra, Thẩm Điếu Chân quen thuộc với phủ Thái sư nên trở thành thói quen, nàng không hề suy nghĩ trước khi uống.

“Nên nói sao với Thẩm gia bây giờ?” Tư Nghệ dò ý hỏi

Liễn Nham liếc mắt nhìn mưa ngoài cửa ngày càng nặng hạt: “Tam tiểu thư và công chúa Lý Ngọc Giai, tư chất còn kém phải để lại học thêm. Ngày mai sẽ trả về.”

“Thuộc hạ sẽ báo tin ngay.” Tư Nghệ cúi đầu, rời đi

Liễn Nham nâng cằm sắc lạnh, đôi mắt đen sâu nhìn Thẩm Điếu Chân nằm thoi thóp trên giường.

Nàng nhợt nhạt, môi tím tái, hàng mi run rẩy, nhịp thở lúc mạnh lúc yếu.

Úc Kim Hương là kịch độc cực mạnh chỉ cần trúng phải, cơ thể lập tức đau đớn như bị lăng trì xé xác, tinh thần chịu đủ loại thống khổ trước khi chết.

Nếu ba canh giờ không có thuốc giải, cái chết sẽ đến thê thảm.

Nhưng thuốc giải rất hiếm, chỉ có một viên.

“Thẩm Điếu Chân, ngươi đúng là kém thông minh.”

Liễn Nham nâng tay áo nhẹ nhàng đứng dậy, ánh mắt vẫn lạnh như băng đi đến bên mép giường, nữ tử xinh đẹp như hoa giờ khắc này thần sắc nhợt nhạt, môi khô tím tái, hàng mi dài run rẩy cả hô hấp cũng lúc mạnh lúc yếu.

Hai canh giờ trôi qua, Thẩm Điếu Chân như một cái xác nằm đó, cả người trắng bệch như không còn máu lưu thông, da dẻ dần tím tái nhưng dù vậy cả gương mặt nàng vẫn xinh đẹp, như đóa hoa héo cố gắng níu giữ chút xuân sắc.

~

Liễn Nham ngồi ở sảnh lớn, nghiêng đầu nhìn Cao Lãng bước vào còn dẫn theo một tên hạ nhân run rẩy.

“Có người sai hắn bỏ độc.” Cao Lãng bẩm báo

Liễn Nhan lười nhác nhìn tên hạ nhân đang run rẩy kia, nhạt giọng hỏi: “Kẻ đó cho ngươi lợi ích gì?”

Đương nhiên hỏi hắn ta ai sai khiến cũng không tra ra.

Tên hạ nhân nuốt nước bọt, run lẩy bẩy: “Là… chức tri phủ, thưa Thái sư…”

“Ồ.” Đôi mắt Liễn Nham lóe sáng rồi từ trong cổ họng bật ra tiếng cười khàn khàn, đáng sợ: “Xuống địa phủ mà làm.”

Nói rồi chỉ nghe tiếng hét thất thanh của tên hạ nhân, máu lặp tức văng tứ tung trên đất, tên hạ nhân quỳ dưới đất, lưỡi dao cắt ngang cổ.

Liễn Nham ngẩng đầu, giọng lạnh như băng: “Xử lý đi.”

Hắn quay sang Tư Nghệ, sắc mặt không đổi: “Đem thuốc giải đến đây.”

Tư Nghệ sửng sốt: “Thái sư…”

Liễn Nham không muốn nhiều lời, nếu đã định dùng Thẩm Điếu Chân làm mồi dụ Thẩm gia thì mạng nàng phải được giữ.

Một viên thuốc giải quý hiếm, đối với hắn cũng đáng để bỏ ra.