Chương 8: Về phủ Thái Sư

Một cỗ xe ngựa đồ sộ đi ngang, Liễn Nham nghiêng đầu dễ dàng thấy nữ tử cầm ô trước Cổ Trạm.

Thẩm Điếu Chân khẽ đưa tay hứng vài giọt mưa rồi lại vẩy đi, gương mặt vẫn tươi như hoa, mưa chẳng làm phai nhạt nét xuân sắc ấy.

“Đến Cổ Trạm.”

Tư Nghệ đang ngoài kinh ngạc, vừa nghe mệnh lệnh liếc mắt nhìn thì thấy Tam tiểu thư Thẩm gia.

Hắn ta chẳng nói thêm chỉ ra lệnh cho xe phu quay đầu.

Thẩm Điếu Chân còn đang nghĩ mưa sao lâu thế thì trước mắt bỗng dừng lại một cổ xe lớn.

Ánh mắt nàng sáng lên, lập tức cứng đờ.

Là xe ngựa của phủ Thái Sư.

Tay nàng cầm ô khẽ run, nếu chân không đau, chắc nàng đã muốn bỏ chạy.

“Thái… sư?” Nàng giả vờ ngạc nhiên, ánh mắt dò xét, cố tỏ ra ngây ngô

Liễn Nham vén rèm nhìn nàng, tầm mắt lướt đến chỗ chân nàng băng bó, lạnh lùng nói: “Tam tiểu thư lên xe đi.”

“Như vậy phiền thái sư, ta có xe riêng rồi chỉ vì mưa lớn nên tạm tránh thôi.” Nàng mỉm cười, cố tỏ ra tự nhiên

Liễn Nham khẽ liếc xa, thấy xe ngựa của Thẩm Điếu Chân ở đằng xa, hắn kiên trì lặp lại.

“Tam tiểu thư cứ lên xe ta đi, người của ta không ngại mưa.”

Thẩm Điếu Chân bất lực nói: “Để ta nói với người của ta…”

“Cao Lãng, thông báo cho hạ nhân của Tam tiểu thư, tiểu thư sẽ đi với ta.”

Cao Lãng đã phi ngựa đi trước khi nàng kịp phản ứng.

Thẩm Điếu Chân nhìn Cao Lãng nói với Sĩ Lâm sau đó Cao Lãng quay lại báo cáo.

Thẩm Điếu Chân như hai chân bị trói, không nhúc nhích được.

“Tam tiểu thư?” Liễn Nham nghiêng đầu nhìn nàng chờ đợi

“Ta…”

Thẩm Điếu Chân khập khiễng tiến lại, có cảm giác như đeo trì.

Liễn Nham ngồi trong xe ngựa, ánh mắt trầm xuống, đúng là phiền phức.

Rèm vén qua, một bàn tay to lớn vươn ra, chạm vào áo nàng, muốn đỡ nàng lên lại bị nàng vô thức sợ hãi lùi về sau.

Nàng cắn môi, chắc nàng không chọc giận hắn chứ?

“Tam tiểu thư, trời mưa to.” Liễn Nham không lộ ra tức giận, chỉ nhắc nhở

Thẩm Điếu Chân khẽ di chuyển, trao ô cho Tư Nghệ, tay chạm vào vải ướt của Liễn Nham rồi từ từ đặt cổ tay lên tay hắn, cố gắng trèo lên.

“Ta… thái sư, ta không lên được…” Nàng khổ sở thốt, chân phải vẫn còn đau

Liễn Nham khom người, hai tay đặt ở hông nàng, nhấc bổng nàng lên.

“A…”

Thẩm Điếu Chân kêu lên, mắt tròn xoe bị hành động của Liễn Nham làm giật mình.

Tư Nghệ và Cao Lãng cũng nhíu mày bất ngờ tuy nhiên không dám nghĩ nhiều.

Hai bàn tay to khỏe của Liễn Nham siết nhẹ hai bên hông Thẩm Điếu Chân đủ để cảm nhận sự ấm áp và hơi ngứa ngáy.

Hắn không dùng lực quá mạnh nhưng cảm giác chạm vào những chỗ nhạy cảm khiến nàng bối rối.

Kiếp trước, nàng và hắn là vợ chồng chung chăn gối nhưng bây giờ họ là hai kẻ xa lạ.

Thẩm Điếu Chân bị Liễn Nham bế lên xe, vừa ngồi vào trong, cơ thể nàng bất ngờ áp sát người hắn.

Mùi hương gỗ nhẹ thoang thoảng, hòa cùng hơi thở ấm nóng phả vào làm nàng thêm bối rối.

Liễn Nham chỉ thấy nữ tử này mềm mại, eo nhỏ, hai tay hắn dễ dàng ôm trọn.

“Thái… Thái sư…” Nàng khẽ gọi, liếʍ môi run rẩy

Liễn Nham thu tay, môi cong lên: “Nếu không làm vậy, Tam tiểu thư khó lên xe lắm.”

Thẩm Điếu Chân biết hắn luôn có lý do, nàng nhanh chóng ngồi thẳng, rút khỏi vòng tay hắn.

Dáng vẻ Liễn Nham trở lại thanh tao, sạch sẽ như vốn có của một Thái sư.

“Về phủ Thái Sư.” Liễn Nham nhẹ giọng nhưng uy lực, ra lệnh cho người bên ngoài

“Hả?”

Sao lại là phủ Thái Sư? Điên à?

“Người ta ướt.” Liễn Nham thấy thái độ của nàng chỉ nhàn nhạt nói: “Ta cần về thay y phục.”

Trời đất như quay cuồng trước mắt Thẩm Điếu Chân.

Nàng cứng họng, trong lòng lo lắng, giờ đã lên xe rồi, còn xuống được không?

Xuống xe có khi sẽ gãy thêm một chân.

Nàng cố tỏ ra bình tĩnh, cúi đầu mắng thầm, hắn đúng là kẻ khó hiểu.

Xe ngựa dừng trước phủ Thái Sư, Tư Nghệ bung ô cho Thẩm Điếu Chân, nàng thỏ thẻ nhờ vả.

“Ta… có thể bám tay ngươi xuống không?”

Tư Nghệ gật đầu, lặng lẽ đưa bàn tay cho nàng bám vào, nàng khom người nương theo hắn ta mà xuống kiệu.

Liễn Nham nhíu mày, thần sắc thoáng trầm xuống.

Tư Nghệ nghiêng ô che cho Liễn Nham nhưng Liễn Nham phất tay: “Không cần.”

Thẩm Điếu Chân đứng đó, mắt tròn xoe, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Tư Nghệ khó hiểu nhìn hắn tự mình xuống kiệu không cần ô thì hoảng: “Thái sư.”

“Chân ta vẫn còn nguyên vẹn.”

Thẩm Điếu Chân: “???”