Chương 7: Cái gì ngài ta cũng có

Thẩm Điếu Chân ngồi trong xe ngựa, tấm màn mỏng phất phới để nàng nhìn ra ngoài đường.

Nhìn về những biến cố vừa qua, cuộc chiến lớn nhất là giữa Thẩm Gia và Thái Tử Lý Hàn, còn Liễn Nham chỉ ung dung ngồi nhìn, ngư ông đắc lợi.

Lý Hàn âm thầm nuôi binh, tạo ra mưu đồ riêng kéo Thẩm Gia theo.

Hắn ta tặng quà, chiêu dụ Thẩm Gia đến khi bị bắt, Thẩm Gia lại bị coi là đồng lõa.

Hoàng thượng tính đa nghi, dù Thẩm Gia đã dẹp loạn Lý Hàn vẫn không bỏ được ý nghi kỵ.

Rồi Tạ Duy Vĩ, cha Tạ Khấu Mân bị Liễn Nham mua chuộc, thêm bớt lời nói khiến phụ thân nàng mất chức thái úy, cả nhà Thẩm Gia đứng trước sự diệt vong.

“Tiểu thư, đến rồi.”

Thẩm Điếu Chân giật mình, vén màn nhìn cửa hàng Cổ Trạm bán đồ cổ lớn nhất kinh thành.

Hộ vệ Sĩ Lâm đỡ nàng xuống, đứng im bên xe vừa trông chừng vừa bảo vệ.

Thu Hương dìu nàng vào trong.

Thẩm Điếu Chân vẫn nhớ Liễn Nham tính tình nhỏ nhen, hai lần trốn học chắc chắn khiến hắn không vui.

Nàng phải tìm món quà thật tinh tế để lấy lòng.

“Tiểu thư muốn mua cho ai?” chủ tiệm hỏi, thấy nàng ngắm nghía mãi không quyết định được

Thẩm Điếu Chân nhìn xung quanh một vòng, nàng vẫn quên hắn là Thái sư có gì mà hắn không có nhưng nàng lại không biết hắn thật sự thích gì.

Suy tính kỹ lại kiếp trước nàng hiểu về hắn quá ít.

Thẩm Điếu Chân ngó quanh, nói: “Ta muốn mua quà cho một người mà ngài ấy có đủ mọi thứ.”

Chủ tiệm nghe vậy hơi nghẹn.

“Ngài ấy thích luyện chữ.”

Nghe thế, chủ tiệm sáng mắt: “Có có, tiểu thư.”

Ông dẫn nàng tới quầy, mở hộp gỗ điêu khắc tinh xảo, bên trong là Trừng Tâm Đường Chỉ cùng mực Đình Khuê Mặc, tinh phẩm chỉ dành cho người thanh tao.

*Trừng Tâm Đường Chỉ là loại giấy thượng phẩm dùng chung với mực Đình Khuê Mặc.

Hai vật này vừa nho nhã, vừa hợp với khí chất của hắn.

“Ta lấy hai cái này.” Thẩm Điếu Chân quyết đoán nói

Mắt chủ tiệm liền sáng lên, rối rít gói lại.

Thu Hương đưa ngân lượng, cầm đồ đi theo sau nàng.

Bất chợt, trời đổ mưa.

Thẩm Điếu Chân đứng trước cửa tiệm, nàng nhíu mày, nàng vốn ghét nước.

“Tiểu thư.” Sĩ Lâm đã bung ô tới gọi Thẩm Điếu Chân

“Ừm, che cho Thu Hương, đừng để giấy ướt.”

Sĩ Lâm che cho Thu Hương trước để nàng ta đặt đồ vào kiệu.

Thẩm Điếu Chân đứng dưới mái hiên chờ rồi đảo mắt nhìn Sĩ Lâm: “Ngươi cho xe phu tìm chỗ trú, mưa tạnh hãy về.”

Mưa lớn như thế, nàng cũng không muốn hành hạ người hầu.

Sĩ Lâm thoáng bất ngờ, không nghĩ tiểu thư quan tâm hạ nhân như vậy.

Thẩm Điếu Chân ngừng chốc lát rồi nói thêm: “Các ngươi đi tìm chỗ trú đi, ta sẽ đứng đây ngắm đường phố.”

Thật ra mưa lớn thế này, ngoài đường chẳng còn bóng người.

Sĩ Lâm tuân mệnh, trao ô cho nàng.

Thẩm Điếu Chân nhận lấy, nhìn hắn ta nhanh nhẹn dắt Thu Hương và xe phu sang một chỗ trú gần đó.

Nàng ngước mặt nhìn mưa rơi nặng hạt, bỗng tò mò đưa tay ra hứng vài giọt.

Quả nhiên, nàng vẫn ghét nước.

Thẩm Điếu Chân thu tay, vẩy nước rồi nhẹ nhàng lùi về sau đứng.

Hành động nhỏ ấy đã lọt vào mắt một người.