Thẩm Điếu Chân vốn định trở về phòng nghỉ thì nghe giọng của phụ thân vang lên.
“Tam Chân, vào đây.”
Nàng quay người, thấy Thẩm Vĩnh ngồi ở đại sảnh cùng Liễn Nham còn có Thẩm Thanh và Thẩm Nghị.
Mày Thẩm Điếu Chân khẽ nhíu lại, sợ hãi tràn ngập trong lòng, tim nàng thắt chặt.
Người đã về hết, sao hắn vẫn còn?
Thẩm Điếu Chân run rẩy đứng chết trân.
Người đã giam nàng ba năm ở Trữ Cung, ép nàng phải bước đến bờ vực sinh tử đang dửng dưng nhìn nàng cũng khiến tay chân nàng mềm nhũn.
“Tam muội, nhanh lên.” Tiếng Thẩm Thanh nghiêm nghị vang lên, kéo nàng trở về thực tại
Thẩm Điếu Chân vội nở nụ cười gượng gạo, bước chậm rãi vào trong.
Ánh mắt nàng không dám nhìn Liễn Nham, chỉ cúi đầu khấu kiến: “Người gọi… nữ nhi.”
“Tam Chân, con tư duy kém lại lười biếng học hành.”
Thẩm Điếu Chân: “…”
Sao nhất thiết phải nói trước mặt Liễn Nham?
“Phụ thân, nữ nhi biết mình còn kém, sẽ cố gắng.”
Lời nói vừa ra, nàng tự thấy thật mất mặt.
Nếu ngẩng đầu, chắc chắn sẽ gặp nụ cười cong nhếch mép đầy ẩn ý của Liễn Nham.
“Cho nên ta quyết định sẽ để Thái sư dạy con.”
“Vâng… dạ? Không được…”
Thẩm Điếu Chân choáng váng.
Phụ thân… có phải đang đẩy nàng vào đường chết không?
“Không được vô lễ.” Thẩm Thanh nghiêm giọng nhắc nhở
Nàng lắc đầu, tuyệt đối không dám đến gần Liễn Nham: “Thái sư tài giỏi như thế, nếu dạy con, sợ sẽ tức đến hộc máu.”
Liễn Nham nhếch môi, ánh mắt vẫn bình thản, giọng trầm ấm như suối trong: “Tam tiểu thư không cần lo. Bổn Thái sư từng dạy hoàng tử, công chúa bướng bỉnh, Tam tiểu thư vẫn chưa đáng ngại.”
Thẩm Điếu Chân sững sờ, cả người như bị đóng băng: “???”
Đột nhiên phụ thân quăng cho nàng mảnh than nóng thế này vào tay không sợ nàng bỏng à?
Thẩm Nghị bồi thêm: “Tam muội, Thái sư cũng như ca ca, muội đừng quan ngại.”
Không quan ngại nhưng tam quan hắn lệch lạc.
Làm sao biết hắn có ghim thù việc Lý Ngọc Giai muốn hãm hại nàng không?
Không được, chuyện này không thể xảy ra.
“Tam Chân tự thấy yếu kém hay để muội học cùng Nguyệt tỷ tỷ…”
“Tam Chân, đừng không hiểu phép tắc như thế.” Tiếng phụ thân trầm giọng vang lên, lạnh lùng như băng, nhắc nhở nàng
Ông vẫn xem trọng Liễn Nham hơn nàng.
Ai bảo hắn là Thái sư.
“Nhi nữ, tuân mệnh.”
Rõ ràng Liễn Nham không cần trực tiếp dạy dỗ Thẩm Điếu Chân, ngay cả hoàng tử hay công chúa cũng không phải chịu sự giám sát của hắn.
Vậy mà giờ nàng lại phải…
Thẩm Điếu Chân khẽ đảo mắt nhìn Liễn Nham.
Hắn vẫn điềm tĩnh, ánh mắt đen sâu như hồ nước tĩnh lặng, dường như nhìn thấu mọi ngóc ngách tâm can nàng.
Cảm giác ấy, giống như kiếp trước vẫn làm nàng sợ hãi.
Trái tim thắt lại, đầu óc rối bời, chẳng biết nên đối mặt với hắn thế nào.
~
Ngày đầu đi học, Thẩm Điếu Chân liền bệnh nằm li bì trên giường.
Buổi tối, nàng mở toang cửa tắm khuya để gió lùa vào phòng, sáng hôm sau sốt liên miên, hoàn toàn không thể đi học.
Thẩm Vĩnh đành sai người báo tin cho Liễn Nham rằng đợi nàng khỏe sẽ đi học sau.
Bốn ngày sau, Thẩm Điếu Chân đã khỏe lại nhưng do lúc trèo cây té gãy chân, phải băng bó lại.
Dù vậy, nàng vẫn ung dung ngồi ăn quả mận, mắt lấp lánh tinh nghịch.
Thẩm Vĩnh nhíu mày, nhìn con gái đang cố tỏ ra vô tư mà chân lại bị băng bó, cau mày hỏi: “Tam Chân, con là cố ý đúng không?”
Hạ Tuệ cũng nhìn ra con gái mình chẳng muốn đến chỗ Thái sư học, ánh mắt vừa lo vừa giận mà thương.
Thẩm Điếu Chân cười xinh đẹp, lè lưỡi tinh nghịch: “Con nào có.”
Thẩm Vĩnh biết con gái xảo quyệt: “Còn lần thứ ba, dù con có là cái xác, ta cũng sẽ dắt con đi học.”
Lời uy hϊếp này khiến Thẩm Điếu Chân líu lưỡi, mận này chua quá.
Chân nàng bị trật băng bó, nàng di chuyển khó khăn phải nhờ Thu Hương dìu, nhưng ở phủ quá lâu lại khiến nàng nhớ muốn ra ngoài chơi, đôi mắt long lanh nhìn quanh, dường như đang tìm kế “đi trốn” mới.