Ánh mắt như thoáng như không của Liễn Nham sượt qua gương mặt tái nhợt của Thẩm Điếu Chân vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh.
Khi lướt ngang, nàng còn ngửi được hương gỗ lạnh đặc trưng đầy nam tính tỏa theo từng bước chân hắn mê hoặc khiến đầu óc nàng quay cuồng.
Chân nàng như mềm nhũn.
Không ai hiểu rõ bằng nàng, lý do Liễn Nham tạo phản là vì hắn chính là Tứ hoàng tử Lý Thạc, kẻ năm xưa bị cho là đã chết.
Bí mật do chính Liễn Nham tiết lộ với nàng.
Ngay cả khi đảo chính thành công, chẳng ai biết thân phận thật của hắn, hắn ghét chính thân phận ấy đến mức âm thầm chôn giấu đi vĩnh viễn.
“Thái sư, người nể tình rồi.” Thẩm Vĩnh vẫn chưa kịp tin Liễn Nham sẽ xuất hiện
Trong mắt thiên hạ, Liễn Nham là bậc trung thần thanh sạch đến mức như bức tượng ngọc.
Thẩm Gia trung quân ái quốc tự nhiên xem hắn là đồng hành, là bến tin cậy.
Ai ngờ, người liêm chính ấy lại trở thành nghịch tặc?
“Thái sư, hôm nay là khách quý, mời ngồi.” Thẩm Thanh vội vàng, giọng vừa kính vừa nể
Đại ca của Thẩm Điếu Chân vốn trọng người liêm chính nên cả Thẩm Thanh và Thẩm Nghị đều xem Liễn Nham như tri kỉ, tuổi tác cũng gần nhau, thêm phần thân thiết.
Liễn Nham vừa mới hai mươi ba tuổi đã làm Thái sư càng khiến ai cũng kính nể.
Thẩm Điếu Chân ù tai.
Nàng nhớ rõ, ở phủ Thái sư, Liễn Nham đối với nàng không lạnh không nhạt nhưng bản tính hắn luôn giữ một khoảng cách kiểm soát khiến nàng không dám phản kháng, dễ dàng bị hắn nắm thóp.
Hắn tàn nhẫn một cách âm thầm.
Bề ngoài đạo mạo nhưng sau lưng, hắn xử lý mọi việc gọn ghẽ.
Như Tạ Khấu Mân, hắn cho người đánh gãy chân mà Tạ Gia không hề hay biết, như một nô tì lỡ miệng nói xấu nàng, hắn kêu nàng tự tay trừng phạt đến khi hắn bảo dừng, nàng sợ hãi, lương thiện, không dám, hắn liền sai Cao Lãng ra tay, nàng phải cầu xin hắn mới chịu tha mạng cho tỳ nữ ấy.
Ở ngoài, hắn trong sạch, bên trong, thối nát và vặn vẹo nhưng chẳng ai biết bởi mọi việc hắn làm đều sạch sẽ đến hoàn hảo.
“Tam Chân, muội sao thế?”
Tiếng gọi khiến Thẩm Điếu Chân giật mình như tỉnh lại giữa cơn mê sảng, tim đập loạn nhịp.
Thẩm Điếu Chân lắc đầu, tay chân bủn rủn.
Nhớ đến năm xưa, nàng vẫn sợ Liễn Nham, hắn đẹp đến mức tựa thần phật, trong sạch đến mức tôn quý, nhưng nào ngờ hắn chính là ma quỷ mà mọi người từng tôn thờ nhầm.
“Nguyệt tỷ, Mân ca, chúng ta vào hậu viện trò chuyện, ở đây ngột ngạt quá.”
Nhìn sắc mặt nàng, hai người họ cũng phần nào cảm nhận được sự kinh ngạc và lo lắng.
Thẩm Điếu Chân kịp chuyển bước, rời đi đúng lúc ánh mắt nàng chạm phải đôi mắt đen lạnh như băng của Liễn Nham.
Nàng vội cúi đầu bước đi nhanh hơn.
Liễn Nham nhìn theo, khóe môi nhếch nhẹ.
Thế nào lại sợ hãi như thế? Không phải ai cũng nói Tam tiểu thư Thẩm gia mê sắc đẹp sao?
Trong hậu viện, Thẩm Điếu Chân ngồi cùng Tạ Khấu Mân và Trương Tế Nguyệt trò chuyện, thưởng bánh.
Hai người họ dễ nhận ra sự thay đổi trong tâm tính nàng.
“Tam Chân, muội trưởng thành hơn rồi.” Trương Tế Nguyệt mỉm cười dịu dàng
Thẩm Điếu Chân giật mình.
Sự trưởng thành này chính là Liễn Nham dạy nàng.
Hắn bắt nàng đọc sách, học lễ nghi, cách trở thành một tiểu thư khuê cát.
Tạ Khấu Mân nhấp chén trà, nụ cười thoáng ý vị: “Tam Chân thay đổi vì cái gì?”
Vì cái gì?
Vì Thẩm gia, vì sợ một chút tùy hứng của nàng sẽ hại chết mọi người.
“Huynh lại muốn chọc muội à?” Thẩm Điếu Chân hờn dỗi
“Tam Chân phải thay đổi thôi. Muội mười bảy tuổi, chắc cũng có ý trung nhân rồi.”
Kiếp trước nàng có ý trung nhân nhưng kiếp này, nàng chỉ tập trung cứu vớt những gì có thể.
Ánh mắt tuấn tú của Tạ Khấu Mân sáng lên, chờ nàng nói tiếp.
Thẩm Điếu Chân thầm cười: “Sao gấp thế? Tỷ còn chưa thành thân mà.”
Nghe vậy, Tạ Khấu Mân hơi rầu rĩ, nàng chỉ yêu vẻ đẹp của hắn, chứ chưa có tình ý gì sâu hơn.
“Ta thấy muội với A Mân rất hợp.” Trương Tế Nguyệt tinh ý nhận ra tâm ý của Tạ Khấu Mân
Thẩm Điếu Chân sửng sốt.
Tạ Khấu Mân thật lòng yêu thích nàng, nếu không sao năm xưa khi nàng gả cho Liễn Nham, hắn gây loạn bị cấm túc, Tạ Gia lại phải tạ lỗi Liễn Nham.
Nàng không dám nhận tình cảm ấy chỉ muốn trả nợ ân nghĩa.
“Tạ ca ca rất tốt, huynh ấy sẽ là phu quân tốt.”
Liễn Nham vừa đi đến cổng vòm nguyệt, nghe được lời nói ấy như dòng nước trong veo róc rách bên tai.
Hắn vốn chỉ đi rửa tay nhưng thoáng nghiêng đầu nhìn nữ tử hồng y đang mỉm cười.
Nụ cười ấy quá chói mắt khiến hắn khó chịu.
Sau hơn hai canh giờ trò chuyện, Thẩm Điếu Chân tiễn Trương Tế Nguyệt và Tạ Khấu Mân về.
Đứng ở cửa phủ nhìn họ lên xe ngựa, nàng thở phào, thả lỏng tâm trí.
Khách đã rời, người hầu dọn dẹp tàn tiệc, phủ Thẩm Gia lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn sóng cảm xúc lặng lẽ trong lòng nàng.