Chương 4: Thái sư Liễn Nham

Thẩm Điếu Chân được đưa về phủ, mẫu thân Hạ Tuệ lo đến phát khóc.

Từ nhỏ nàng sợ nước, chuyện này chỉ Thẩm Gia mới biết, nay nàng lại liều mình cứu Lý Ngọc Giai khiến cả nhà vừa kinh ngạc vừa sợ đến thất thần.

Thuở lên năm, nàng từng rơi xuống hồ suýt mất mạng.

Từ đó, chỉ cần dính đến nước, Thẩm Điếu Chân liền như bị rút cạn hơi thở, ám ảnh đeo bám suốt bao năm.

Nàng hôn mê tròn một ngày mới tỉnh.

Trong mơ toàn là mặt nước đen đặc bao lấy nàng, lạnh buốt, ngột ngạt.

Thẩm Điếu Chân bật dậy giữa cơn ác mộng, trán thấm mồ hôi.

Hạ Tuệ thấy nàng tỉnh thì mới thở phào, nước mắt rơi lã chã.

“Đứa nhỏ này… con dọa mẫu thân sắp chết rồi.”

Thẩm Điếu Chân biết mọi người đều hồn vía lên mây vì chuyện nàng rơi xuống nước.

Nàng nắm tay mẫu thân, dịu giọng: “Mẫu thân đừng sợ, con không sao.”

“Lần sau tuyệt đối đừng liều mạng như vậy nữa.” Hạ Tuệ nghẹn ngào

Nàng khẽ gật đầu, giọng mềm mại: “Vâng, Tam Chân sẽ cẩn thận hơn.”

Phải nằm dưỡng hai ngày, nàng mới có thể xuống giường.

Trong thời gian đó, Lý Ngọc Giai mang đến đủ loại quà tặng, rực rỡ chất đầy phòng.

Hoàng thượng cũng ban thưởng trọng hậu.

Tin nàng cứu công chúa lan khắp kinh thành khiến vị thế Thẩm Gia càng thêm vững chắc, được triều đình nể trọng hơn bao giờ hết.

~

Phủ Thái Sư.

Liễn Nham ung dung ngồi sau án thư, tay nâng chén trà, ánh mắt hờ hững dõi theo làn khói mỏng tan vào không trung.

Bề ngoài hắn bình thản nhưng Cao Lãng và Tư Nghệ đứng phía sau đều hiểu rõ tâm tình Thái sư lúc này tuyệt đối không tốt.

“Thái sư, thuộc hạ đã sơ sót.” Cao Lãng lập tức quỳ xuống

Liễn Nham nhấp một ngụm trà, vị đắng lan nơi đầu lưỡi khiến hắn hơi chau mày.

“Không trách ngươi. Chỉ trách lại đột nhiên xuất hiện một Thẩm Điếu Chân.”

Tư Nghệ cúi người bẩm báo: “Thẩm Điếu Chân là con gái duy nhất của Thẩm Vĩnh. Người trong kinh đều gọi nàng là đệ nhất mỹ nhân. Nhưng mà…”

Hắn ta ngập ngừng một nhịp: “Nàng ta cũng như công chúa chỉ đẹp ở bề ngoài, đầu óc đơn giản, mê nam sắc.”

Ly trà trong tay Liễn Nham khẽ đặt xuống, âm thanh trong trẻo mà lạnh lẽo.

Hắn ngẩng mắt nhìn ra sân, hờ hững mà sắc bén như lưỡi dao mỏng: “Vậy thì càng tốt. Không dùng được Lý Ngọc Giai thì đổi sang Thẩm Gia.”

Ý cười trên khóe môi Liễn Nham kéo lên nhưng lạnh đến thấu xương, tầm mắt sâu thẳm lóe lên tia âm u khó lường.

“Trà này… thật đắng.” Giọng Liễn Nham nhàn nhạt, nhưng ai cũng nghe ra sát khí ẩn dưới đáy

Tư Nghệ lập tức cúi đầu: “Thuộc hạ sẽ xử lý người pha trà.”

Liễn Nham chống nhẹ ngón tay lên má, tay còn lại thong thả gõ nhịp trên mặt bàn, ánh mắt dõi theo bóng Tư Nghệ lui ra ngoài.

Khóe môi hắn cong lên, mỏng nhẹ mà nguy hiểm.

Nếu đã ngốc thì càng dễ để lợi dụng.

~

Quý thu, trời dịu mát, gió thổi phất phơ.

Thẩm Điếu Chân ngẩng mặt nhìn bầu trời xanh biếc, lòng cũng nhẹ bẫng như mây.

Hôm nay Thẩm Phủ mở tiệc lớn mừng Thẩm Thanh và Thẩm Nghị khải hoàn hồi kinh, danh môn vọng tộc khắp kinh thành đều được mời đến, náo nhiệt hơn cả lễ hội.

“Tiểu thư, mọi người tới rồi.” Thu Hương chạy đến, giọng đầy gấp gáp

“Đi thôi.”

Thẩm Điếu Chân lập tức sải bước, nàng đã chờ ngày này quá lâu, chờ được thấy lại những gương mặt mà kiếp trước nàng không còn cơ hội gặp lại.

Bước vào sân tiệc, từ cổng lớn Thẩm Phủ, các khách nhân mang theo hòm quà, nụ cười và lời chúc rộn ràng.

Ánh mắt Thẩm Điếu Chân dõi theo từng người một, cuối cùng sáng lên khi dừng lại ở một bóng dáng quen thuộc.

“Nguyệt tỷ tỷ.”

Thẩm Điếu Chân chạy đến ôm lấy cánh tay của nữ tử kia.

Trương Tế Nguyệt khẽ cười, nụ cười thanh nhã như gió mùa thu, ôn nhu trong trẻo: “Tam Chân muội sao thế? Vừa thấy ta đã nhào tới?”

“Muội nhớ tỷ.” Giọng Thẩm Điếu Chân mềm mại vô cùng

Kiếp trước, Trương Tế Nguyệt là tài nữ nổi danh kinh thành, là con gái đại học sĩ Trương Sự.

Nàng ta luôn kiên nhẫn dạy Thẩm Điếu Chân học còn nàng thì trốn học suốt.

Khi Thẩm Gia gặp nạn, người Trương Phủ cũng vì tình nghĩa mà ra tay giúp đỡ.

“Tam Chân.”

Giọng nam dịu dàng gọi tên nàng khiến Thẩm Điếu Chân thoáng sững người.

Trước mặt nàng là nam nhân trong y phục sáng nhã, búi tóc cài vải trắng, khí chất ôn hòa như gió sớm, dung mạo đẹp như ngọc được mài.

Tạ Khấu Mân.

Ngực Thẩm Điếu Chân thắt lại.

Tạ Khấu Mân là con trai của Lại bộ thượng thư Tạ Duy Vĩ.

Hắn ta không giống cha mình, Tạ Duy Vĩ tham lam, lợi dụng mọi cơ hội để vun vào túi riêng.

Năm xưa dù Liễn Nham không trao cho ông ta lợi ích gì, Tạ Duy Vĩ vẫn âm thầm rót lời vào tai hoàng thượng, thúc bãi chức thái úy của phụ thân Thẩm Điếu Chân để đạt được toan tính riêng.

Hắn ta là người năm đó vì nàng mà cãi lệnh phụ thân tới Thái sư phủ mong nàng hồi ý lại bị Liễn Nham đánh gãy chân.

Sau khi Thẩm Gia bị kết tội, hắn ta nhiều lần quỳ trước điện xin hoàng thượng tra xét lại, đổi lại chỉ là hình phạt năm mươi trượng.

Đến lúc Liễn Nham làm Trữ quân, Tạ Khấu Mân bị đày đi Khổ Châu cùng lúc đó Thẩm Điếu Chân bị giam trong Trữ Cung, bất lực nhìn tất cả.

Nàng nợ hắn ta… là một đời.

Tạ Khấu Mân vừa thấy mắt nàng đỏ liền hoảng hốt: “Tam Chân, sao lại khóc?”

Thẩm Điếu Chân vội lau nước mắt, cố nở nụ cười: “Muội… thấy huynh đẹp quá.”

Tạ Khấu Mân thoáng ngẩn ra rồi bật cười nhẹ vẫn là nụ cười dịu dàng của năm đó.

“Tam Chân đúng là mê mỹ nam mà.” Hắn ta nói đùa, song ánh nhìn lại nhuốm chút ấm áp khó giấu

Thẩm Điếu Chân lè lưỡi tinh nghịch cười rộ, nụ cười ấy khiến lòng nam tử khẽ xao xuyến.

Tạ Khấu Mân nhìn nàng như bị hút vào nụ cười thuần khiết mà năm tháng vẫn chẳng thể phai nhạt.

Bỗng nhiên, tiếng hô vang lên: “Thái sư Liễn Nham đến.”

Thẩm Điếu Chân giật mình, tim co thắt lại rồi run rẩy.

Bình thường, nàng biết rõ Liễn Nham rất hiếm khi tham dự tiệc mời.

Trước mặt thiên hạ, hắn thanh liêm, không câu kết bè phái nhưng sau lưng, hắn âm thầm xây thế lực.

Ai cũng ca ngợi Thái sư là trung thần, thanh sạch đến mức ai cũng kính nể nhưng ít ai biết, dưới lớp đạo mạo ấy là một con người độc ác, tàn nhẫn đến mức thối nát, đầy thủ đoạn và không bao giờ chịu thiệt.

Theo lý, Liễn Nham tuyệt đối không thể xuất hiện ở đây.

Không lẽ… chuyện nàng cứu Lý Ngọc Giai đã thay đổi cục diện?

Từ cửa lớn, từng bước chân nam tử tiến vào, y phục thiên thanh tao nhã, ánh mắt sáng, khí chất vượt trội.

Mỗi cử chỉ của hắn đều thanh tao, tựa hoa nở rộ ngay cả ánh nhìn cũng đủ khiến người đối diện quên lối về.

Thẩm Điếu Chân cảm thấy tim mình thắt lại như ai đó vô hình bóp chặt.

Kiếp trước, lần đầu Thẩm Điếu Chân gặp Liễn Nham là vào sinh thần của hắn.

Nghe danh Thái sư trẻ tuổi, tài hoa lại tuấn tú bậc nhất kinh thành, nàng đã lén theo phụ thân tặng quà mừng.

Hắn không ra đón tiếp chỉ nhờ thuộc hạ nhận nhưng vẻ tuyệt trần của hắn vẫn in sâu vào mắt nàng.

Kiếp này không thể ngốc tiếp nhưng cũng không thể lộ quá thông minh, hắn ghét ai thông minh.