Chương 37: Nên chọn người tài giỏi
Thẩm Điếu Chân từ xa nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, nàng nhất thời kinh ngạc, hoàng Thượng Lý Vọng đi đến đại đình cùng tiếng hô vang lên.
“Hoàng thượng giá đáo.”
Mọi người vội đứng lên hành lễ ngay cả hoàng hậu cũng vội bước xuống cúi đầu.
"Tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."
Thẩm Điếu Chân không ngờ Liễn Nham sẽ dẫn Hoàng thượng đến, nàng lén nhìn hắn chỉ thấy hắn đứng nghiêm cẩn phía sau hoàng thượng, dáng vẻ anh tuấn khí chất bất phàm so với Lý Hàn chính là quá vượt trội.
Một thân sạch sẽ, ngay thẳng như trúc khiến người ta phải tôn kính.
"Miễn lễ."
Hoàng thượng Lý Vọng đi lên kim toạ ngồi, hoàng hậu ngồi bên cạnh, những người khác cũng ngồi xuống.
Liễn Nham được ngồi ở vị trí bên dưới bàn của Lý Hàn, có vài nữ tử đều cảm thán trước sắc đẹp của hắn mà mê mẩn nhìn, rõ ràng hắn so với Lý Hàn quá mức xuất chúng.
"Khi nãy vừa vặn ta nghe được màn đối thơ khi nãy, Vinh cô nương vẫn là rất xuất sắc."
Vinh Vân Vân nghe thấy vội đứng lên, trang nhã từ tốn: "Tạ hoàng thượng đã khen, tiểu nữ có chút tài mọn so với thái tử chỉ đứng sau."
Hoàng thượng gật gù nhìn hoàng hậu xem ra rất ưng ý sau đó ban thưởng cho nàng ta một cây trâm vàng làm những người khác đều ganh tị, ngưỡng mộ.
Liễn Nham ngồi ở bàn đối diện trên cao, ánh mắt lạnh như băng không có cảm xúc chậm rãi nhìn nàng lại như nhìn xung quanh chẳng thể phát hiện.
Hắn vẫn cảm thấy hôm nay nàng ăn vặn quá mức xinh đẹp đến chói mắt, trang phục đỏ rực khoác chiếc áo choàng đỏ cổ lông trắng như hoa mẫu đơn nở rộ, như hoa nở trong sương mai, dịu dàng như gió thoảng, vẻ đẹp vạn người mê.
Liễn Nham nhìn thấy rõ ánh mắt dâʍ ɖu͙© của Lý Hàn đều dán chặt trên người Thẩm Điếu Chân.
"Bổn thái tử có chuẩn bị món ăn nhẹ cho các vị, Diêu Đức, cho người mang lên."
Diêu Đức tuân mệnh sau đó một hàng cung nữ đi hai bên bưng lên mỗi bàn bánh bột sen đường quế.
Thẩm Điếu Chân nhìn chốc lát, nãy giờ nàng ăn hơi nhiều cảm thấy bụng no nhưng Lý Hàn đã đích thân nói mời, nàng vẫn cố ăn một ít.
Nhìn Thẩm Điếu Chân ăn một miếng, ánh mắt Lý Hàn sáng lên.
"Những tiểu thư ở đây đều xinh đẹp, không biết Thái Tử có ưng ai chưa?"
Nghe hoàng thượng hỏi trực diện như thế làm nữ tử bên dưới căng thẳng liếc nhìn, ai cũng mong là mình được chọn, chỉ là Lý Hàn lại nhìn chăm chăm Thẩm Điếu Chân.
Hoàng thượng Lý Vọng ho một tiếng: "Nên chọn người hiểu lễ nghi lại có tài sẽ hợp vị trí Thái Tử Phi hơn."
Lý Hàn đương nhiên hiểu, hắn ta sẽ không thể chọn Thẩm Điếu Chân được nhưng hắn tự có cách để nàng phải làm phi của hắn.
Dù sao làm chính phi hay phi tần thê thϊếp thì cũng là của hắn cả.
"Thần nhi thấy Vinh cô nương rất tốt."
Thẩm Điếu Chân bất ngờ lại vui trong lòng, sau đó hiểu ra kế của Liễn Nham là kéo Hoàng thượng tới tận mắt nhìn nàng ngu ngốc để ngài ấy không cho Lý Hàn chọn nàng, giờ thì hay rồi, danh xưng tiểu thư ngốc của nàng càng lúc càng được lan truyền rộng.
Lựa chọn này làm hoàng thượng và hoàng hậu rất ưng ý, tiệc kết thúc Lý Ngọc Giai liền nắm tay nàng bảo nàng đến chỗ nàng ta chơi, Thẩm Thiếu Chân lén nhìn Liễn Nham thấy hắn đang rời đi cũng không tiện phiền hắn.
"Được thôi." Nàng đồng ý với Lý Ngọc Giai
Vinh Vân Vân được giữ lại, Lý Ngọc Giai cũng có ý tốt kéo nàng ta theo.
Vinh Vân Vân rất nghiêm khắc với chính mình, dáng vẻ đúng chất tiểu thư danh môn cao quý, lời nói hành động đều cẩn trọng so với sự phóng khoáng vui vẻ của Thẩm Điếu Chân và Lý Ngọc Giai thì quá tương phản.
Liễn Nham thấy Thẩm Điếu Chân bị giữ chân lại thì nhìn chốc lát, hắn vẫn là muốn kéo nàng về, xinh đẹp như vậy để ai ngắm chứ?
Bánh đoàn viên chỉ nên để mình hắn thưởng thức.
Liễn Nham liếc mắt lộ ra tia lạnh lẽo.