Chương 36: Ngốc nhất có thể
Hôm nay viện cớ hoàng hậu tổ chức tiệc nhưng là chọn phi cho thái tử nên chỉ có hoàng hậu không có phi tần khác của hoàng thượng Lý Vọng cũng đỡ áp lực.
"Hôm nay ai gia mời các vị đến mục đích là thưởng hoa tán gẫu, các vị không cần quá căng thẳng, ta thích sự thoải mái."
"Vâng nương nương."
Trần Dung tiếp lời: "Quả là tiểu thư khuê các, ai cũng đẹp như hoa đặc biệt là Thẩm tiểu thư."
Lời vừa dứt Thẩm Điếu Chân nghe đến thì giật mình mà những người khác cũng ngoáy theo có ghen ghét có hâm mộ.
"Tiểu nữ đa tạ hoàng hậu đã khen." Thẩm Điếu Chân bước ra khỏi hàng cúi đầu hành lễ
Hoàng Hậu Trần Dung ngầm quan sát Thẩm Điếu Chân, nàng quả thật như lời đồn, thích ăn mặc trang điểm sặc sỡ nhưng tính tình ham chơi lại không tài giỏi, là một nữ tử chỉ có nhan sắc nhưng như vậy sao có thể làm chủ lục cung vẫn nên bảo Lý Hàn xem xét lại.
Sau đó mỗi người được sắp xếp vị trí ngồi bên trong chiếc đình lớn, hai bên đặt bàn gỗ, cung nữ bưng lên nước trà cùng điểm tâm.
Thẩm Điếu Chân thật sự sẽ giả ngốc, nàng cử chỉ vụng về không hề đoan trang từ tốn, bộp chộp như một đứa trẻ khiến ai cũng lâu lâu trộm cười.
Liễn Nham, hắn đã nói chỉ cần nàng giả ngốc cho tốt, chuyện còn lại hắn sẽ lo, nàng vẫn là ráng nhịn.
Lý Hàn đứng từ xa nhìn những nữ tử trong đình gương mặt sáng lên, trong mắt chỉ có Thẩm Điếu Chân, nàng quả nhiên xinh đẹp, hôm nay ăn vặn xinh đẹp như thế là cố tình muốn hắn ta chọn trúng chứ còn gì.
"Đã chuẩn bị sao rồi?"
Diêu Đức đứng bên cạnh cười xảo quyệt: "Đã chuẩn bị kĩ rồi chỉ đợi cá cắn câu."
"Ta không chờ được nữa rồi, đợi gạo nấu thành cơm thì có lí do gì nàng ta vẫn phải gả cho dù làm một tì thϊếp cũng phải chịu."
Lý Hàn bày ra bộ mặt xấu xa, nếu e ngại Thẩm Điếu Chân quá ngốc làm vị trí chính phi mà lập làm phi tần không được do Thẩm gia quyền lực thì cứ thủ đoạn ép nàng cùng hắn ta bị phát hiện lên giường, tới đó Thẩm gia sợ mất mặt cũng phải gả dù hắn ta cho nàng làm tì thϊếp thấp kém cũng phải đồng ý.
"Thái tử giá đáo, Ngũ công chúa giá đáo."
Nghe thấy tiếng hô, mọi người trong đình vội đứng lên hành lễ, từ ngoài Lý Hàn cùng Lý Ngọc Giai phong thái cao quý bước vào, vài nữ tử len lén nhìn Lý Hàn lại e ngại.
Lý Hàn cũng gọi có nhan sắc nhưng so với Liễn Nham chính là không thể xếp ngang để so. Liễn Nham sạch bao nhiêu thì Lý Hàn bẩn bấy nhiêu, rõ ràng là đại biểu của một kẻ xảo trá nguỵ quân tử nhưng hắn là thái tử nên vẻ ngoài đó người ta lại thấy nó quyền lực, đẹp đẽ.
"Tham kiến mẫu hậu."
Lý Hàn chắp tay ánh mắt lại liếc nhìn Thẩm Điếu Chân, đứng ở gần quả nhiên phải thảng thốt với nét đẹp trời ban của nàng.
Lý Ngọc Giai nhìn thấy Thẩm Điếu Chân vui đến cười tươi chỉ muốn tới chỗ nàng ngồi.
Hai người họ ngồi ở bàn hai bên hoàng hậu, không khó nhận ra ánh mắt của Lý Hàn luôn dán chặt vào người Thẩm Điếu Chân đến mức hoàng hậu phải ho nhẹ nhắc nhở.
Thẩm Điếu Chân cảm thấy nàng sắp bị nữ tử xung quanh thiêu chết bằng ánh mắt rực lửa.
"Trời hôm nay đẹp như thế đã thưởng hoa phải làm thơ, hay là đối thơ, ai hay sẽ được thưởng."
Trong lòng Thẩm Điếu Chân cười nhẹ, làm thơ thì nàng biết một chút so với kiếp trước là tốt hơn nhưng hôm nay đã quyết làm nữ tử ngốc thì nên làm tới cùng.
Hoàng hậu Trần Dung nhìn Lý Hàn nói: "Hay thái tử ra đề đi."
Lý Hàn suy nghĩ chốc lát nhìn đến Thẩm Điếu Chân thì nói: "Hồng nhan tự thuở xưa."
Nữ tử xung quanh đều thầm nghĩ câu đối cho đến khi một giọng nói trong veo vang lên trước.
"Quân tử hảo mưu cầu."
Thẩm Điếu Chân nâng mắt nhìn Vinh Vân Vân vừa đứng lên đáp liền được mọi người vỗ tay khen ngợi, Hoàng hậu Trần Dung vô cùng ưng ý.
Mỗi người một câu cố gắng toả sáng nhưng sao so bì với Vinh Vân Vân đến Thẩm Điếu Chân nàng cười xinh đẹp đứng lên nói: "Bánh đoàn viên vị ngọt."
Sau đó là một tràng tiếng cười đều châm chọc nàng, trong lòng Thẩm Điếu Chân nhịn xuống, hôm nay cứ làm kẻ ngốc cho mọi người chê vậy.
Liễn Nham cùng Hoàng thượng đứng đằng xa đủ nghe màn đối thơ kia, thái dương Liễn Nham giật nhẹ, khoé môi cong lên thành một đường, nữ nhân này đúng là làm hắn không khỏi chú ý.
"Vị Thẩm cô nương đó khi nãy ăn uống thì không đoan trang, hành động như đứa nhóc đã vậy còn không thể đối được một câu thơ đơn giản.”
Nghe hoàng thượng Lý Vọng nói, Liễn Nham chỉ lạnh nhạt đáp: "Đúng thật ngu dốt, người như thế không xứng với thái tử phi nhưng càng không thể để con gái duy nhất của Thẩm gia làm phi tần, vẫn là không nên chọn."
"Thái sư nói đúng."
“Thẩm tiểu thư còn có một thói quen xấu là mê nam sắc hay ra vào tửu lâu ăn chơi, sợ là sẽ…” Liễn Nham đang nói thì ngừng lại lấp lửng
“Thế càng không được.”
Liễn Nham cong môi cúi người lộ ra nụ cười xấu xa.