Chương 34: Thẩm tiểu thư rất được

Chương 34: Thẩm tiểu thư rất được

Liễn Nham ngồi ở ngự uyển với Hoàng thượng Lý Vọng điều không ngờ là có cả Thái Tử Lý Hàn.

Liễn Nham trầm ổn đánh một quân cờ, Lý Hàn cũng hạ một quân.

Hoàng thượng Lý Vọng ở một bên nhìn hai người đánh cờ gật gù nói: "Hôm nay gọi Thái sư vào không phải chỉ để đánh cờ, Thái tử đang muốn tìm Thái tử phi, muốn hỏi ý kiến Thái sư."

Liễn Nham khoé môi cong nhẹ thấp giọng nói: "Hoàng thượng nói thế thì chắc Thái tử đã có người muốn chọn rồi."

Lý Hàn cười lên lộ ra ý cười giả tạo: "Thái sư đúng là tinh tường, Thái sư thấy Thẩm gia thế nào?"

Lý Hàn nâng mắt nhìn Liễn Nham quan sát mà hắn không biểu lộ gì chỉ nhẹ nhàng đáp: "Thẩm tiểu thư nổi tiếng ngu ngốc sợ là không hợp."

"Cái này ta có nghe, nếu làm phi tần thì được nên tìm tài nữ làm Thái Tử Phi." Hoàng thượng Lý Vọng cũng tán thành

Liễn Nham khoé môi nhếch nhẹ, ánh mắt sáng lên đánh một quân cờ: "Thái tử nên chọn Thái tử phi thông minh một chút."

"Thẩm Điếu Chân tuy là ngốc nhưng rất xinh đẹp, bổn thái tử rất thích. Bằng không nạp nàng ta làm phi trước."

"Thẩm gia nắm binh quyền nếu bắt Thẩm tiểu thư làm phi, e là sẽ gây nên náo loạn."

Hoàng thượng Lý Vọng nghe Liễn Nham nói xong cũng nhận biết vấn đề: "Thái sư nói đúng, Thẩm Điếu Chân là nữ tử ngốc cũng không sao, về cung dạy dỗ lại, ngốc mới không có dã tâm. Chọn một ngày tổ chức yến hội mời các tiểu thư danh môn tham gia chọn vài người làm phi."

"Phụ hoàng anh minh."

Liễn Nham đặt một quân cờ nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo: "Thái tử thua rồi."

"Haha vẫn là không giỏi bằng Thái sư." Lý Hàn tâm trạng rất vui sảng khoái cười

Liễn Nham nâng mắt, ánh mắt tĩnh lặng lãnh đạm.

Thái tử Lý Hàn rời đi, Liễn Nham nhìn hai quân cờ trắng đen đã phân thắng thua cười lạnh.

"Thái sư, ta vẫn là bất an. Thẩm gia nắm binh quyền nhiều như thế, chỉ sợ họ có..."

"Hoàng thượng lo xa rồi, nếu họ có lòng phản thì không cần tới lúc này."

"Lần này để Thái tử chọn Thẩm Điếu Chân làm phi cũng coi an lòng, như vậy xem như Thái tử cũng dễ nắm binh quyền Thẩm gia gần hơn."

"Hoàng thượng đúng là nhìn xa trông rộng."

Liễn Nhan nhìn hoàng thượng Lý Vọng rời đi chỉ cầm một quân cờ lên, tay nắm một chút lại ở trong tay hắn gãy đôi, hắn nhàn nhạt nhìn xuống đem vứt đi.

~

Thẩm Điếu Chân nhận được tin Hoàng hậu Trần Dung tổ chức yến tiệc cho mời tiểu thư danh môn quý tộc vào cung tham dự, nàng liền biết đây là cái cớ để chọn Thái Tử Phi cho Lý Hàn.

Thẩm Điếu Chân cũng được mời. Hôn sự của nàng đã đủ rắc rối bây giờ còn thêm chuyện này.

Thẩm Điếu Chân đứng ở sảnh lớn phủ Thái sư trên tay mang theo một giỏ bánh đoàn viên.

"Tiểu thư, người rất quan tâm Thái sư." Thu Hương đứng một bên nói

"Ngài ấy là tiên sinh của ta lại cứu ta mấy lần." Thẩm Điếu Chân nói

Nàng vẫn là muốn cầu hắn giúp đỡ.

"Tiểu thư không phải thích nhan sắc ngài ấy sao?"

Thẩm Điếu Chân trừng nàng ta: "Ngươi đó lại biết chọc bổn tiểu thư."

Thu Hương cười nắc nẻ khi chọc được tiểu thư nhà mình, nàng ta vẫn nhận ra tiểu thư của nàng ta đối với Thái sư rất đặc biệt.

Liễn Nham từ ngoài đi vào đã nghe tiếng nói cười, hắn liếc nhìn nữ tử đang cười rộ như hoa nở khoe sắc, ánh mắt hạ xuống.

"Thái sư." Nàng hành lễ sau đó nghiêng đầu nói với Thu Hương: "Người ra ngoài đợi đi."

Thu Hương nhận lệnh lui đi.

Liễn Nham đi đến ghế ngồi xuống nhìn Thẩm Điếu Chân, nàng vội đem dĩa bánh đoàn viên đặt lên bàn: "Thái sư, ta có mang bánh cho ngài."

Khoé môi Liễn Nham lộ ra nụ cười nhẹ: "Tam Chân biết ta thích ăn bánh đoàn viên khác kia mà."

Thẩm Điếu Chân hiểu hàm ý kia liền đỏ mặt nhớ tới lúc trên kiệu lần trước: "Thái sư, ăn bánh này trước đã."

Liễn Nham cười lên dáng vẻ đầy yêu nghiệt: "Vậy là bánh kia ăn sau?"

Thẩm Điếu Chân không nghĩ hắn sẽ chọc nàng, nàng xấu hổ vội nói: "Ta là có chuyện nhờ vả."

Liễn Nham nhìn dĩa bánh lại không có ý định cầm lên, Thẩm Điếu Chân hiểu ý liền cầm một miếng bánh giơ lên trước miệng hắn, hắn hài lòng cong môi há miệng cắn.

"Thái sư chắc nghe việc yến tiệc kia rồi, ta vẫn là không muốn tham gia nhưng không thể không đi, Thái sư tài giỏi có thể giúp ta thoát được kiếp nạn này không?"

Liễn Nham cắn một miếng bánh chậm rãi nhai sau đó lại cúi đầu cắn thêm một miếng lại chẳng biết vô tình hay cố ý răng hắn cắn trúng đầu ngón tay Thẩm Điếu Chân khiến nàng tê dại run lên.

"Lần trước Tam Chân hỏi ta về việc trao đổi, ta đồng ý."

Nàng không ngờ lại dễ dàng như thế nhưng trước mắt vẫn là yến tiệc kia.

"Được, vậy ngài mau nói đi, hôm yến tiệc ta nên làm gì?"

"Tam tiểu thư nổi tiếng ngu ngốc, là người chỉ có sắc không có tài."

"..."

"Tiểu thư không phải giỏi nhất giả vờ sao, càng ngốc càng được."

Nàng thấy hắn đang cố ý chửi nàng thì có.

"Người ta đồn Tam tiểu thư như thế nào thì Tam Chân chỉ cần làm y vậy mà phải làm quá hơn, sau đó cứ để ta."

"Đa tạ Thái sư." mặc dù khó hiểu nhưng nàng vẫn tin hắn tự có sắp xếp

"Bánh này vẫn không ngon." hắn nhàn nhạt nhìn nàng nói giống như chờ đợi hơn

Thẩm Điếu Chân nhìn hắn xấu hổ, Liễn Nham này từ khi nào trở nên lưu manh như thế?

Thẩm Điếu Chân cúi đầu đem môi chạm môi Liễn Nham như cơn gió lướt qua sau đó nàng đứng thẳng người hai má đỏ ửng.

Liễn Nham nhướn mày đưa tay quẹt môi mình, cổ họng bật ra tiếng cười: "Vẫn là Tam Chân hiểu ta."

"Tất cả nhờ Thái sư."

Thẩm Điếu Chân nói xong vội vội vàng vàng rời đi, bước chân nhanh làm tà váy tung bay theo. Liễn Nham nhìn nữ tử xấu hổ bỏ chạy thì môi cong lên cao.

.

Sau đó có một chuyện kì lạ không đáng bận tâm, chẳng biết tại sao có một vài nữ tử nhà quan bị phát hiện giả vờ học hành tốt, lễ nghi không giỏi mà học phép tắc hay nữ công gia chính cũng là nhờ quan hệ để vượt qua kì thi chỉ có điều mấy nữ tử đó đều là con của quan nhỏ mà toàn bộ đều là người làm ở phủ Thiên Trường.

Nàng hỏi Liễn Nham, hắn chỉ trả lời không biết. Kì lạ.