Chương 33: Thái sư sẽ không đành lòng để tiểu nữ bị đẩy vào lãnh cung đúng không?
Liễn Nham di chuyển đến thư phòng phía tây vừa đến cửa nhìn thấy Thẩm Điếu Chân đang ngồi trên cửa sổ, nàng dựa lưng vào thành cửa, một chân đặt bên ngoài đung đưa qua lại trên tay cầm túi vải đựng hoa quả khô.
“Thái sư.” Thẩm Điếu Chân nhìn hắn chớp mắt lại bỏ một quả mận khô vào miệng
“Càng ngày càng không có phép tắc.” Hắn nói một câu nhưng lại không nổi giận mà đi đến bên cạnh nàng đứng
"Ngài ăn không?"
Thẩm Điếu Chân bóc một quả nho khô chìa ra trước mặt hắn.
Liễn Nham mày nhíu lại sau đó vẫn là cúi người cắn lấy quả nho trên tay nàng.
Thẩm Điếu Chân lần này không bất ngờ nữa, kiếp trước kiếp này vẫn là hắn bắt nạt nàng đều để nàng đút hắn ăn.
"Sao chạy tới đây?"
"Ừm, phụ thân bắt ta lựa nam nhân để thành thân nên ta chạy tới đây lánh nạn." Thẩm Điếu Chân thu tay về đem nửa quả nho còn dư bỏ vào miệng
Liễn Nham đuôi mắt nhếch cao, nàng vậy mà ăn phần nho dư của hắn.
Thẩm Điếu Chân cũng nhận thức được, kiếp trước hai người họ không kiêng kị mấy chuyện này, nàng quên béng mất.
"Ta... ta quên mất." Nàng muốn giải thích nhưng không kiếm được lí do hay ho nào
Liễn Nham mắt càng sáng cuối cùng bật cười khẽ từ cổ họng: "Tam Chân quả nhiên vẫn ngốc."
Thẩm Điếu Chân xì mũi sau đó nhảy xuống: "Có chuyện muốn nói với ngài."
Liễn Nham nhìn nàng đã đến chỗ bàn của hắn ngồi xuống.
"Có việc gì?" Hắn di chuyển người tiến tới bàn mình ngồi xuống đối diện nàng
"Ta muốn trao đổi."
Liễn Nham nghiêng đầu dáng vẻ trầm ổn chờ nàng nói tiếp.
"Quân tử chu nhi bất tỉ, tiểu nhân tỉ nhi bất chu*” Thẩm Điếu Chân chậm rãi nói
*Quân tử hòa hợp tất cả mà không cấu kết, tiểu nhân cấu kết mà không hòa hợp tất cả (Bậc quân tử đoàn kết mọi người mà không cấu kết với nhau, kẻ tiểu nhân kéo bè kết phái mà không đoàn kết tất cả mọi người)
Liễn Nham buồn cười đưa tay đặt trên bàn chống má nhìn Thẩm Điếu Chân: "Có ý gì nói thẳng?"
Hắn phát hiện đây không phải một nha đầu ngốc mà người trong kinh thành nói.
Thẩm Điếu Chân trước kia ngốc nhưng nhờ Liễn Nham đời trước dạy dỗ lại thêm đời này cố gắng tu dưỡng nên đã bớt được một chút ngu muội. Nàng không có thiên tuệ như người nên phải tự cố gắng trau dồi học hỏi.
"Bây giờ Thái sư và Thẩm gia cùng chung thuyền, ai cũng nhìn thấy ngài văn ta võ cùng nhau phò tá hoàng thượng cho nên không tránh có người ghen ghét."
"Nếu mà nói Thái sư và Thẩm gia có quan hệ cũng không đúng chỉ là cùng chí hướng nhưng người đã muốn diệt thì đâu quan tâm như thế, ta muốn trao đổi, ngài dùng trí giúp Thẩm gia ta giải quyết còn Thẩm gia sẽ cho ngài một phần quà lớn."
"Cụ thể hơn." Liễn Nham tay chống má tay gõ bàn chậm rãi nhìn nàng
"Ngài giúp Thẩm gia giải quyết Đông Cung, ta sẽ kêu cha đưa phần thuỷ binh từ chỗ Triệu đô đốc cho ngài."
Mắt đen Liễn Nham loé lên tia sáng đặc biệt, hắn quả nhiên được nàng tặng cho kinh hỉ, hắn ngồi thẳng người đưa tay ra sau giữ gáy Thẩm Điếu Chân kéo nàng sát lại người hắn.
"Tam Chân, ngươi rốt cục biết được những gì?"
Thẩm Điếu Chân đương nhiên không thể để hắn phát hiện: "Lần tiểu nữ bị bắt đã nghe kẻ cầm đầu nói chủ tử của hắn ở Đông Cung."
"Tam Chân, Thái tử không ngốc để lộ như thế."
Mắt Thẩm Điếu Chân giật nhẹ, cự ly gần làm nàng cảm nhận được hơi thở nóng phả vào mặt mang theo sự áp bức ngột ngạt, nàng mỉm cười giảo hoạt: "Chủ tử hắn đòi cưỡng bức ta xong sẽ quăng ta vào lãnh cung, nếu không phải Đông Cung thì là ai? Hoàng thượng?"
Sắc mặt Liễn Nham tuy không biến đổi nhiều nhưng ánh mắt đen kịt hàm ý không vui.
"Thái sư sẽ không đành lòng để tiểu nữ bị đẩy vào lãnh cung đúng không?" nàng chớp mắt cười giảo hoạt
"Xảo ngôn." Liễn Nham cong môi cười tay giữ cằm nàng chặt
Thẩm Điếu Chân ngược lại vui vẻ hơn vì nàng biết hắn sẽ đồng ý.
"Thái sư... khụ..."
Cao Lãng từ ngoài chạy vào lặp tức bị cảnh trước mặt làm cho quay mặt đi ho một tiếng, Liễn Nham liếc mắt thu tay về ngồi ngay ngắn lại thấp giọng hỏi: "Có việc gì?"
Cao Lãng thoáng nhìn sau đó chắp tay nói: "Hoàng thượng cho gọi người."
Thẩm Điếu Chân thấy hắn không nói gì vẻ mặt vô cùng thản nhiên, hoàng thượng gọi hắn là vì chuyện gì.
"Đưa Tam tiểu thư về, chuyện Tam tiểu thư nói bổn thái sư sẽ suy nghĩ lại."
Thẩm Điếu Chân đứng lên hành lễ sau đó rời đi, lòng Thẩm Điếu Chân rộn ràng, nàng biết hắn sẽ không từ chối với tính cách của hắn sẽ xem nàng là người chung thuyền mà giữ lấy huống chi hắn rõ ràng đang hứng thú với nàng.