Chương 32: Chỉ có mỗi nàng là Thẩm Điếu Chân
Đông Cung
Lý Hàn tức giận đạp ngã thái giám Diêu Đức lăn vài vòng vội quỳ xuống chắp tay cúi đầu: “Thái tử bớt giận.”
“Vô dụng.”
Hắn ta tức không phải Tây An bị dẹp mà là để Thẩm Điếu Chân thoát được, hắn ta hôm trước đã lẻn ra ngoài cung để thưởng thức mỹ nhân kia nào ngờ lại ngay lúc quân Tây An bị Thẩm gia vây đánh nên phải lén lút rút lui về cung.
Một Thẩm gia đã quá đủ rồi còn thêm một Thái sư Liễn Nham, kẻ đó lúc nào cũng chống đối hắn ta.
“Bẩm Thái tử, có người gửi cái này cho ngài.” Một hộ vệ chạy vào trên tay cầm hộp gấm
Diêu Đức bò dậy cầm lấy hộp gấm sau đó mở nắp ra.
Lý Hàn sắc mặt kinh hoàng nhìn ngọc bội của mình nằm bên trong sau đó cúi người sờ thắt lưng.
Bên trong có một tờ giấy: “Thái tử để quên đồ ở núi Địa Đan, nay ta trả lại cho ngài.”
“Là kẻ nào mang tới?” hắn gần như mất khống chế mà gầm lên
“Thuộc hạ không biết.”
Thái tử mím môi, kẻ này biết hắn ta đến núi Địa Đan, rốt cuộc muốn gì? Hù dọa uy hϊếp hắn? Tại sao không nói gì hết?
Hắn ta ghét cảm giác thấp thỏm lo lắng.
“Thái tử đừng lo lắng quá, chúng ta vẫn còn đội quân phía sau, một nhóm Tây An chẳng là gì cả. Ngọc bội này cũng không chứng minh ngài ở Địa Đan lúc đó.”
Lý Hàn không quan tâm những cái đó, hắn quan tâm là chuyện khác.
“Ngươi sắp xếp, Thẩm Điếu Chân ta nhất định phải có.”
“Vâng Thái tử.”
Chỉ thấy hắn ta lộ ra nụ cười xấu xa đến vặn vẹo.
~
Thẩm gia có công tiêu diệt quân phản tặc Tây An được hoàng thượng khen thưởng châu báu nhiều vô số kể, người dân càng thêm tin tưởng vào Thẩm gia.
Nhưng điều Thẩm Điếu Chân lo lắng hiện tại là phụ thân đang cho nàng xem danh sách nam tử trong kinh thành bắt nàng chọn một người làm phu quân.
Thẩm Điếu Chân nhức đầu giả bộ coi một chút sau đó viện lí do đến phủ Thiên Trường học để thoái lui.
Sắp tới là cuộc chiến giữa Thẩm gia và Thái Tử.
Điều quan trọng là không thể để Thái Tử quá thân thiết với Thẩm gia, hắn ta sẽ kéo Thẩm gia theo.
Thẩm Điếu Chân vừa xuống kiệu đi thẳng vào phủ Thiên Trường, Liễn Nham đang ở sảnh chính bàn chuyện với vài vị quan lại.
Thẩm Điếu Chân tự biết ở trước cửa hành lễ với bọn họ sau đó tự đi đến thư phòng phía tây.
Liễn Nham nhướng mày, hôm nay không có học.
“Thái sư, vậy là chuyện ngài dạy học cho Thẩm tiểu thư là sự thật sao?” một vị quan nhìn bóng dáng Thẩm Điếu Chân rời đi thì hỏi
Liễn Nham bình thản đáp: “Đúng vậy.”
Cả kinh thành đều biết Thẩm Điếu Chân là một nữ tử có sắc không có tài, không thông minh lại kém cỏi so với Thẩm gia chính là khác xa.
“Thẩm tiểu thư đó trí tuệ hơi kém, chắc là Thái sư vất vả lắm.”
Liễn Nham nhìn người vừa nói, mắt sáng lên cười nhẹ: “Đúng là kém thật.”
Mọi người nghe hắn nói thế thì có người nói thêm: “So với những nữ tử trong kinh quả thật kém xa nếu không có nhan sắc e là ngay cả dân nữ tầm thường cũng không bằng.”
“Ồ.” Liễn Nham nhếch mép mỏng nhìn người vừa nói
“Thái sư dạy Thẩm tiểu thư là phước phần của cô ấy, biết bao người muốn ngài chỉ bảo.”
Mỗi người một câu, Liễn Nham chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ đang không ngừng chê bai Thẩm Điếu Chân mà bắt đầu khen những người khác, cụ thể là con cháu bọn họ.
Kết quả là hỏi hắn có thể dạy con cháu bọn họ không.
Liễn Nham một bụng khinh thường, dáng vẻ anh tuấn lạnh như băng: “Nữ tử trong kinh thành quả thật nhiều người giỏi hơn Thẩm tiểu thư nhưng tiếc quá cũng chỉ có mỗi nàng ta là Thẩm Điếu Chân.”
Sau đó hắn cho người tiễn khách, vốn bàn chuyện chính sự lại mang cho hắn khó chịu.
“Tư Nghệ.”
Tư Nghệ nhghe hắn gọi thì đứng bên cạnh chắp tay nhận lệnh.