Chương 31: Bánh đoàn viên của nàng hợp khẩu vị hắn hơn

Chương 31: Bánh đoàn viên của nàng hợp khẩu vị hắn hơn

Bây giờ Thẩm Điếu Chân thấy không khí trong xe ngựa rất ngột ngạt bức bách bởi vì người trước mặt nàng như quỷ đòi mạng, ánh mắt hờ hững lạnh lùng, gương mặt anh tuấn giờ khắc này là một sự băng lãnh khϊếp đảm.

Thẩm Điếu Chân lo lắng đến mức hai tay trong ống tay áo vò vào nhau.

“Hôm qua liều mạng vượt qua đao gươm không sợ mà ngồi trước mặt bổn thái sư lại sợ?” ngữ khí hắn lạnh nhạt lại châm biếm

Thẩm Điếu Chân ngước nhìn hắn cười giả lã: “Thái sư, tiểu nữ không có.”

Liễn Nham hừ lạnh: “Nếu sớm biết ngươi một lòng muốn chết thì ta đã không cần cho người tìm kiếm.”

Trước mặt hắn nàng liều mạng bảo vệ Tạ Khấu Mân bây giờ lại sợ sệt hắn, rõ ràng hắn còn chưa gϊếŧ Tạ Khấu Mân đã là nhân từ.

Thẩm Điếu Chân thầm nghĩ Liễn Nham luôn là kẻ độc miệng nhưng mà hắn dễ xoa, kiếp trước hắn tức giận thì nàng sẽ nũng nịu lấy lòng hắn.

Dù sao thì hắn đã có ơn cứu nàng, nàng cũng không nên làm hắn phật lòng, nàng cũng đang cần hắn và Thẩm gia về một phe, cứ nhịn trước đã.

Thẩm Điếu Chân nhích lại gần một chút sau đó khẽ nắm lấy ống tay hắn lay: “Thái sư, ta biết ngài đại nhân đại lượng, ta khi đó vì nợ ân tình cứu mạng của Tạ ca ca nên mới muốn trả ơn.”

Liễn Nham nhìn ống tay bị nàng lay qua lay lại thì nhướng mày: “Ta không muốn nghe tình cảm thắm thiết giữa hai người.”

Thẩm Điếu Chân nhích lại thêm một chút: “Thái sư, giữa ta và Tạ ca ca chỉ là huynh muội kết nghĩa.”

Liễn Nham híp mắt thờ ơ nhìn Thẩm Điếu Chân nhưng mày đã giãn ra đôi chút, nhận thấy ánh mắt dịu đi của hắn, nàng càng thêm nhích lại: “Thái sư, chúng ta dù sao cũng chung chiến tuyến.”

“Ai chung với ngươi?”

Thẩm Điếu Chân chớp mắt: “Là ta chung với ngài. Tạ ca ca có ơn nên ta trả, ngài cũng dạy ta có ơn tất báo nên ta không nên làm trái.”

Liễn Nham không ngờ nàng lại quăng lí lẽ ngược lại cho hắn, hắn nghiêng đầu cong môi: “Từ khi nào ngươi xảo ngôn như thế?”

Thẩm Điếu Chân mỉm cười xán lạn: “Nhờ ơn Thái sư dạy bảo tốt.”

Liễn Nham mày giãn ra, ánh nhìn cũng dịu đi vài phần, hắn vươn tay nâng cằm nàng ép nàng nhìn trực diện hắn: “Nói dối là bị cắt lưỡi đấy.”

Thẩm Điếu Chân líu lưỡi, hành động nhát gan kia lọt vào mắt Liễn Nham làm hắn cười khẽ.

“Nếu còn lần sau, xem ta có gϊếŧ cả hai không?”

Thẩm Điếu Chân câm nín nhìn hắn trân trân.

Nàng run người nhìn hắn nhẹ nhàng nói mấy chữ, nàng cũng biết hắn nói được làm được, hắn giận là vì nàng bảo vệ Tạ Khấu Mân sao?

Liễn Nham tay giữ cằm nàng đưa ngón trỏ lên lại miết lấy môi nàng.

Thẩm Điếu Chân giật mình run lên, nàng chớp mắt nhìn gương mặt tuấn mỹ gần kề thì tim đập loạn, toàn thân hắn lạnh băng ngay cả tay cũng thế, miết môi nàng đến tê dại, Thẩm Điếu Chân không dám cử động, môi nhỏ mở hờ lại ấm nóng trái ngược với nhiệt độ tay của hắn nhưng hòa hợp vô cùng.

Một nóng một lạnh mới dễ dung hòa.

Liễn Nham cảm thấy sao môi nàng mềm lại ấm như thế, hắn miết đến thích, có ngọt như bánh đoàn viên nàng cho hắn không?

Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu, hắn đột nhiên nhìn nàng lần đầu nói một câu hắn không ngờ đến: “Ta muốn ăn bánh đoàn viên.”

Thẩm Điếu Chân nheo mắt đáp: “Về tiểu nữ mua cho ngài.”

Thẩm Điếu Chân vẫn ngây thơ không hiểu ý định của hắn, nàng vẫn là kẻ ngốc.

“Không cần đâu, ở đây có.” Hắn thấp giọng nói khẽ sau đó nhìn chăm chăm môi đỏ mọng lại mềm mại của nàng

Thẩm Điếu Chân khó hiểu, môi bị hắn miết làm người nàng ngứa ngáy không thoải mái, nàng hơi khó chịu: “Ngài đừng miết nữa.”

“Tam Chân, ta ăn bánh được không?”

Đột nhiên gọi nàng với giọng điệu nhỏ nhẹ như thế làm Thẩm Điếu Chân vô thức run lên, nàng rõ ràng bị hắn dụ dỗ mà ma xui quỷ khiến đi gật đầu.

Trời đất quay cuồng hoặc do xe ngựa lắc lư nên nàng mới có cảm giác choáng váng, giống như nụ hôn đang rơi trên môi nàng.

Thẩm Điếu Chân trừng mắt không ngờ Liễn Nham lại cúi đầu ngậm lấy môi nàng.

Hơi thở Thẩm Điếu Chân nhiễu loạn hai tay ở ngực hắn không biết làm gì, nên đẩy hay không đẩy?

Qủa nhiên rất ngọt, ngọt hơn cả bánh đoàn viên, hắn không hề chán ghét.

Liễn Nham như tìm được điều thú vị, hắn vươn tay giữ lấy cổ nàng ép nàng nhận nụ hôn của hắn sâu hơn.

Thẩm Điếu Chân vừa muốn hưởng thụ nụ hôn này vừa muốn trốn thoát, kiếp trước nàng cùng hắn lăn lộn trên giường không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn là bị hắn mê hoặc dễ dàng lúc này nụ hôn như khơi gợi những kí ức kiếp trước khiến nàng sản sinh ý niệm xấu xa với hắn. Bên cạnh đó, nàng muốn trốn thoát vì sợ bản thân sa ngã lần nữa không khống chế với hắn.

Trong lúc Thẩm Điếu Chân khó khăn suy nghĩ lựa chọn thì Liễn Nham lại tận hưởng hơn, hắn quấn quýt, triền miên ra sức ăn chiếc bánh ngọt của hắn.

Thẩm Điếu Chân thở gấp, hai tay vô lực đặt trước ngực hắn cuối cùng lí trí bị càn quét, nàng vậy mà cùng hắn dây dưa.

Thẩm Điếu Chân tự mắng mình ngu, kiếp trước vì nhan sắc của hắn bị gạt biết bao lần bây giờ vẫn bị gạt.

Nhưng hắn đẹp quá lại còn rất có kĩ năng lẫn khả năng tốt, nàng không chịu nổi sự quyến rũ mê hoặc này.

Lỡ cũng hôn rồi thì hưởng thụ đã, ai biết sau này còn không?

Thẩm Điếu Chân bị Liễn Nhan hôn đến choáng váng, nàng không biết bao lâu hắn mới buông ra chỉ biết mặt nàng do không thở được mà đỏ ửng lên.

Thẩm Điếu Chân thở dốc ngược lại vẻ mặt Liễn Nham tươi sắc hơn.

“Tiểu thư.”

Tiếng khóc của Thu Hương làm Thẩm Điếu Chân bừng tỉnh, rèm được kéo ra nàng thấy phụ mẫu trước xe ngựa vội căng thẳng không dám nhìn Liễn Nham mà vội xuống xe.

“Trời ạ, bên trong nóng lắm sao mà mặt con đỏ thế? Hay còn bệnh? Để mẹ xem.”

Thẩm Điếu Chân lắc đầu nguầy nguậy: “Mẫu thân mau vào thôi.”

Nàng xấu hổ chết được. Nếu để mọi người biết nàng ở trong kiệu cùng hắn hôn chắc chắn thanh danh bị hủy mất.

Liễn Nham cong môi nhìn Thẩm Điếu Chân chạy trối chết.

Thẩm Vĩnh nhìn Liễn Nham trong xe ngựa thì cảm kích nói: “Cảm ơn Thái sư đã cứu tiểu nữ.”

Liễn Nham nghiêng đầu môi cong cao hơn nói: “Là việc nên làm.”

Bánh này là của riêng hắn.