Chương 30: Chỉ vì bánh đoàn viên và thả đèn

Chương 30: Chỉ vì bánh đoàn viên và thả đèn

Quân Tây An bị bắt sạch, Tây Xuyên là kẻ sống sót duy nhất được Thẩm Thanh áp giải về đại lao, vì thương thế nặng nề nên Thẩm Điếu Chân cùng Tạ Khấu Mân tạm thời được di chuyển đến thôn trang dưới chân núi Địa Đan.

Thẩm Điếu Chân tỉnh dậy đã là trời tối, nàng chậm rãi ngồi dậy thấy Thẩm Nghị đang ngủ gật ở bàn, nàng gọi hắn: “Nhị ca.”

Thẩm Nghị nghe thấy thì giật mình tỉnh, hắn vội đến bên giường đỡ Thẩm Điếu Chân: “Muội sao rồi?”

Thẩm Điếu Chân lắc đầu lại hỏi: “Tạ ca ca sao rồi?”

Tạ Khấu Mân bị thương nặng hơn nàng, nàng chỉ sợ hắn sẽ gặp nguy hiểm tính mạng.

Thẩm Nghị nói: “Hắn bị thương nặng hơn cần nghỉ ngơi uống thuốc mới khỏe.”

Thẩm Điếu Chân cụp mắt, hắn vì bảo vệ nàng mới bị thương.

“Tam Chân đừng lo, hắn nghỉ ngơi lâu hơn muội thôi nhưng vẫn không sao.”

Thẩm Điếu Chân nghe Thẩm Nghị an ủi thì mỉm cười: “Muội qua thăm huynh ấy.”

Bên ngoài thời tiết rét lạnh, Thẩm Điếu Chân khoác áo choàng trắng, gương mặt nhợt nhạt không còn hồng nhuận, mái tóc đen dài chỉ buộc sợi vải lụa trắng ở đuôi tùy ý đung đưa trong gió, mỹ mạo như hoa như nguyệt.

Thẩm Điếu Chân đi bên cạnh Thẩm Nghị lại vừa lúc nhìn thấy Liễn Nham trước mặt đang tiến tới cùng Tư Nghệ và Cao Lãng.

Thẩm Điếu Chân còn chưa khỏi khϊếp sợ hình ảnh tàn khốc lúc đó của Liễn Nham.

“Thái sư.” Thẩm Điếu Chân cụp mắt hành lễ

Liễn Nham liếc nhìn nàng, nữ tử trước mặt rõ ràng thần sắc nhợt nhạt yếu ớt nhưng chưa gì đã rời phòng, ngoài trời lạnh như thế một cơn gió cũng dễ dàng thổi bay nàng, hắn không thoải mái lạnh giọng hỏi: “Vừa tỉnh lại gấp đi đâu?”

Thẩm Điếu Chân giọng nhỏ đi: “Tiểu nữ định qua chỗ Tạ ca ca.”

Nàng nghe tiếng hừ nhỏ của hắn, Liễn Nham không nói câu nào đã lướt qua người nàng đi mất.

Qủa nhiên chỉ lo cho trúc mã của nàng.

Thẩm Điếu Chân hít thở dồn dập chậm chạp tiếp tục cùng Thẩm Nghị đến phòng Tạ Khấu Mân.

Tạ Khấu Mân vẫn chưa tỉnh, hắn bị thương nặng hơn nàng, nàng xót xa nhìn hắn nằm trên giường thì thở dài. Cả hai kiếp hắn đều đối với nàng rất tốt.

Nhưng nàng không thể đáp lại tình cảm của hắn bởi vì trái tim nàng không yêu hắn.

“Tam Chân về thôi, mai hắn tỉnh hãy thăm hắn.”

“Ừm.”

Thẩm Điếu Chân đáp lời sau đó cùng Thẩm Nghị rời phòng của Tạ Khấu Mân.

Lúc này trong căn phòng của Liễn Nham, ánh nến chiếu vào lưỡi dao găm sắc bén phản chiếu gương mặt lạnh như băng của hắn, tay hắn cầm khăn lau nhẹ nhàng lau đi lưỡi dao.

Nếu Liễn Nham có thể, dao găm khi đó hắn muốn găm là vào người Tạ Khấu Mân.

Hắn vì Thẩm Điếu Chân mà điều quân của mình âm thầm tự tìm tung tích của nàng vì bọn người Thẩm gia quá lâu, khi Cao Lãng biết tung tích vốn định muốn cứu nàng không cần quan tâm tên họ Tạ kia nào ngờ nàng cùng hắn tìm cách trốn nên Cao Lãng không thể ra tay.

Vậy mà Thẩm Điếu Chân liều mạng bảo vệ Tạ Khấu Mân.

Chỉ vì bánh đoàn viên và thả đèn l*иg nên hắn mới làm chuyện chịu lỗ vốn như thế.

Liễn Nham tâm tình dễ nhận ra không vui, sắc mặt âm lãnh cực độ còn lộ ra vẻ hung ác nguy hiểm, so với đường mạo thanh lãnh cao quý hàng ngày khác xa hoàn toàn.

Liễn Nham đặt con dao xuống trầm giọng nói: “Gửi cái này đến Đông Cung.”

Cao Lãng nhận lấy hộp gốm sau đó ra ngoài thoắt cái biến mất.

Hắn đương nhiên biết Tây An là của Lý Hàn nhưng hắn không ngờ Lý Hàn muốn bắt Thẩm Điếu Chân, lí do không thể vì đe dọa Thẩm gia đến mức vào tận Thẩm phủ bắt nàng đi, rốt cục là gì?

Không lẽ…

“Lý Hàn, mùi máu của ngươi rốt cục thối tha ghê tởm cỡ nào?”

~

Sáng hôm sau, mọi người cùng nhau rời núi Địa Đan, Thẩm Điếu Chân ra khỏi phòng nhìn thấy binh lính đang chuẩn bị thu dọn đồ quay về, nàng nhìn đến Liễn Nham đang đứng bên cạnh cỗ xe ngựa đang nói gì đó với Thẩm Nghị.

Sau đó đảo mắt bước chân vội đi đến đỡ Tạ Khấu Mân đang được dìu bởi một binh lính.

“Tạ ca ca, huynh khỏe chưa?” nàng lo lắng hỏi

“Đã đỡ hơn rồi, Tam Chân đừng lo.”

Thần sắc hắn nhợt nhạt yếu đuối nhìn vào còn tưởng người sắp chết.

Nàng dìu Tạ Khấu Mân đến chỗ hai cỗ xe ngựa, vốn định cùng Tạ Khấu Mân ngồi chung một xe nào ngờ Thẩm Nghị đã lên tiếng trước: “Tam Chân, muội lên xe ngựa với Thái sư đi, huynh sẽ ngồi với Tạ công tử để tiện chăm sóc.”

Thẩm Điếu Chân kinh ngạc đến sửng sốt hồi lâu mới nhìn đến Liễn Nham đã lên xe ngựa ngồi trước, nàng nhíu mày dự cảm không lành.

“Cả hai chúng ta đều bị thương nên chia ra để tiện chăm sóc.” Tạ Khấu Mân cũng nghĩ là Thẩm Nghị suy nghĩ chu đáo

Thẩm Điếu Chân bất đắc dĩ nghe theo sau đó chậm rãi tiến lại chỗ xe ngựa của Liễn Nham. Tư Nghệ nhìn nàng bước tới thì gật đầu kéo rèm che qua cho nàng lên xe.

Thẩm Điếu Chân nhìn thấy Liễn Nham đang chống ta gác má dáng vẻ thờ ơ nhìn nàng, nàng nuốt nước bọt chậm chạp lên xe ngựa.