Chương 3: Vào cung

Thẩm Điếu Chân ngồi trên xe ngựa Thẩm Gia, nghiêng đầu nhìn qua tấm rèm mỏng lay nhẹ trong gió.

Lý Ngọc Giai thích cái đẹp, nàng cũng vậy nên hôm nay nàng trang điểm tinh tế, vừa đủ nổi bật mà không hề phô trương.

Trong tay còn cẩn thận chuẩn bị một cây trâm bạc khảm ngọc, thứ kiếp trước công chúa yêu thích nhất vì có thể cài trên tóc để ai cũng nhìn thấy.

Xe ngựa đi qua phố phường, Thẩm Điếu Chân đảo mắt nhìn dân chúng an ổn sinh nhai, lòng khẽ nhẹ đi.

Ngày Liễn Nham đánh vào kinh thành, khói bụi ngút trời, xác người chất thành đống, ba ngày máu đỏ đầy đường mới dứt binh đao.

Nghĩ đến gương mặt lạnh lẽo tàn bạo ấy, Thẩm Điếu Chân bất giác rùng mình.

Khi đến hoàng thành, xe phu dừng lại.

Thu Hương nhón chân gọi vào: “Tiểu thư, chúng ta tới rồi.”

Thẩm Điếu Chân vén rèm nắm tay Thu Hương bước xuống.

Ngẩng đầu nhìn hoàng cung nguy nga trước mặt, sóng lòng dâng dữ.

Kiếp trước nàng bị nhốt suốt trong Trữ Cung ba năm, cảnh đẹp trong cung nhiều vô kể mà nàng chưa từng được thấy.

“Đi thôi.”

Nàng rũ mi mắt, bước theo sau phụ thân Thẩm Vĩnh và hai ca ca.

Yến tiệc đặt tại Vọng Xuân Đình.

Hơn hai mươi bàn tiệc bày dọc hai bên, đông đúc nhưng trang trọng.

Hôm nay vốn là ngày Thẩm Gia được nghênh tiếp nhưng Thẩm Điếu Chân ý thức được chuyện chính sự, liền tìm cớ tách ra.

Ba năm trong cung, Thẩm Điếu Chân chưa từng được đi lại tự do, trừ những lần bị Liễn Nham dẫn theo cùng.

Hắn giam lỏng nàng vì sợ nàng tự vẫn, sợ nàng tìm đến cái chết để rồi hắn có thể yên tâm lợi dụng nàng.

Lý Ngọc Giai chắc chắn nghe có yến sự sẽ hào hứng chạy đến và trên đường đi nàng ta sẽ bước qua hồ sen mà rơi xuống.

Nàng phải tới đó trước.

Thẩm Điếu Chân bước nhanh hơn, tà váy khẽ bay, mái tóc đen mềm phất trong gió.

Gương mặt nàng trắng ngần như tuyết, xinh đẹp đến chói mắt.

Ở bên kia lối đi, một nam tử mặc cẩm bào bước cùng hai hộ vệ.

Khi Thẩm Điếu Chân lướt qua, hắn chỉ nghiêng đầu rất nhẹ nhưng đủ để ánh mắt thoáng thấy dung nhan kiều lệ ấy.

“Thái sư, lát nữa Ngọc Giai công chúa sẽ đi ngang hồ sen. Đường đã được làm trơn rồi.”

Liễn Nham khẽ gật.

Ánh mắt hắn rời khỏi bóng dáng nữ tử vừa lướt qua.

“Tư Nghệ, đi thôi.”

Một trong hai người theo sau đáp lời rồi cùng hắn rời đi.

Người còn lại quay đầu đi hướng ngược lại.

Đúng như dự liệu, từ xa Thẩm Điếu Chân đã thấy Lý Ngọc Giai dẫn theo cung nữ và thái giám, vừa đi vừa nói cười hào hứng.

Nàng khẽ chớp mắt, xúc động dâng lên nhưng ép mình giữ bình tĩnh.

Nàng bước đến chặn trước mặt công chúa: “Thần nữ tham kiến công chúa.”

Thẩm Điếu Chân cúi người hành lễ, lần này là nàng chủ động mở lời trước.

Lý Ngọc Giai mới mười bốn tuổi, vẻ đẹp thanh tú như đóa hoa đầu mùa, đôi mắt to tròn long lanh lại càng làm dung mạo nàng ta thêm phần đáng yêu.

Là một cô nương mới lớn, nàng ta hồn nhiên ham chơi, thế nhưng từng đường nét đều tinh xảo đến mức khiến người đối diện khó mà rời mắt.

Lý Ngọc Giai nghiêng đầu nhìn Thẩm Điếu Chân một cái, ngay sau đó liền “oa” lên thích thú: “Ngươi đẹp quá.”

Quả nhiên, người đẹp luôn yêu thích cái đẹp.

“Công chúa mới là người đẹp. Xin người đừng khen thần nữ quá lời.” Thẩm Điếu Chân biết công chúa không ưa nịnh nọt, liền dịu giọng đáp

“Ngươi tên gì?”

“Thần nữ là Thẩm Điếu Chân, con gái của Thái úy Thẩm Vĩnh.”

“A, người Thẩm Gia.” Lý Ngọc Giai gật gù như nhớ ra gì đó

Thẩm Điếu Chân nhìn Thu Hương phía sau.

Thu Hương hiểu ý, bước lên dâng chiếc hộp gỗ khắc hoa tinh xảo.

“Công chúa xinh đẹp, tất nhiên phải đi với những món càng đẹp hơn.”

Nói đoạn Thẩm Điếu Chân mở nắp hộp.

Một cây trâm bạc hình cánh hoa hiện ra, trên từng cánh hoa điểm trân châu nhỏ li ti như hạt mưa rơi.

Đôi mắt Lý Ngọc Giai sáng bừng: “Đẹp quá. Mau, cài cho ta.”

Cung nữ theo sau vội tiến đến, nâng trâm mà cài lên mái tóc đen mượt của nàng ta

Lý Ngọc Giai liền cười tít mắt, vẻ thích thú như đóa hoa nở giữa nắng sớm.

“Ta đang đến yến tiệc. Ngươi đi với ta.” Lý Ngọc Giai ngọt ngào kéo tay Thẩm Điếu Chân

“Vâng.”

Thẩm Điếu Chân lặng lẽ tuân mệnh.

Nàng không rõ vì sao hôm đó công chúa lại ngã xuống hồ sen.

Khi ấy, Cao Lãng cứu công chúa lên rồi chẳng bao lâu sau hoàng thượng cũng vội vã chạy đến, nàng chợt hiểu ra, đều là vở kịch do Liễn Nham sắp đặt.

Lý Ngọc Giai được hoàng thượng hết mực yêu thương, đơn giản vì nàng ngây ngốc.

Người ngốc, vừa vô hại, vừa dễ khiến kẻ khác mềm lòng cũng dễ bị lợi dụng nhất.

Bước chân hai người dần tiến về chiếc cầu bắc ngang hồ sen.

Thẩm Điếu Chân cố ý trò chuyện với công chúa để làm chậm nhịp bước, trong khi ánh mắt nàng liên tục thăm dò xung quanh.

Lý Ngọc Giai hồn nhiên, vừa đi vừa líu lo kể đủ thứ chuyện còn Thẩm Điếu Chân chỉ chăm chú quan sát.

Đi được nửa cầu, vẫn chưa thấy gì.

Nhịp tim Thẩm Điếu Chân treo lơ lửng, chỉ cần đi thêm nửa còn lại thôi là an toàn.

Nhưng đúng lúc Thẩm Điếu Chân nghĩ có thể thở phào thì Lý Ngọc Giai bất ngờ xoay người, chân như trượt phải thứ gì đó.

Nàng ta loạng choạng ngã về sau.

“Công chúa.” Tiếng hét hoảng sợ vang bên tai

Thẩm Điếu Chân phản ứng theo bản năng, nàng lao tới kéo mạnh công chúa về phía trong và người rơi khỏi cầu không phải Lý Ngọc Giai mà là nàng.

Nước hồ lạnh buốt nuốt trọn thân hình Thẩm Điếu Chân.

“Thẩm tỷ. Mau cứu người.” Lý Ngọc Giai mặt trắng bệch, run giọng thét lên

Thẩm Điếu Chân không biết bơi, điều này hai kiếp nàng đều giấu rất kỹ.

Nàng sợ nước, vì vậy xưa nay rất ít khi đi thuyền.

Hôm nay chẳng lẽ lại phải chết thêm một lần nữa?

Bóng tối, lạnh lẽo, tiếng động xa dần…

Ý thức của nàng trở nên mơ hồ.

Người của Liễn Nham chẳng lẽ bọn họ chỉ cứu công chúa?

Ngay khi mọi thứ dần mờ đi, mặt nước trên đầu bất ngờ khuấy động mạnh.

Có ai đó lao xuống, vòng tay rắn chắc kéo Thẩm Điếu Chân lên khỏi mặt hồ.

Thẩm Điếu Chân được đặt nằm trên bờ.

Thẩm Thanh liên tục ép ngực cứu hộ đến khi nàng ho sặc sụa, nước trào khỏi miệng thì mới dần tỉnh lại.

Nàng thở dốc, cả người ướt lạnh, đôi mắt chỉ thấy bầu trời run rẩy chao nghiêng.

Lần này tưởng như đã chết thêm một lần nữa…

Không biết ông trời có cho nàng cơ hội thêm hay không?

“Tam Chân, muội không sao chứ?” Giọng Thẩm Thanh nghèn nghẹn

Gương mặt hắn ta cũng ướt sũng, rõ ràng là chính hắn ta đã cứu nàng.

Thẩm Điếu Chân khẽ lắc đầu nhưng tai nàng lại vang tiếng Lý Ngọc Giai run run.

“Thẩm tỷ, khi nãy nguy hiểm quá.” Rồi nàng ta xoay người nói lớn hơn: “Phụ hoàng, là Thẩm tỷ cứu con."

“Hôm nay con gái Thẩm Thái úy cứu công chúa một mạng, trẫm nhất định sẽ trọng thưởng.” là hoàng thượng Lý Vọng

Thẩm Điếu Chân vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Trong vòng tay Thẩm Thanh, nàng chỉ nghe xung quanh ồn ào nhưng cơ thể nàng thì lạnh đến run rẩy.

Lưng nàng như bị luồng hàn khí bủa vây, rét buốt đến tận xương.

“Hoàng thượng, nhi nữ của thần hiện thân thể suy nhược, e rằng không thể dự yến tiệc được nữa. Xin phép cho lão thần đưa nàng về phủ.” Thẩm Vĩnh chắp tay nói

“Được, được.” Hoàng thượng gật đầu đồng ý

Thẩm Điếu Chân được Thẩm Thanh bế đi.

Tầm mắt nàng mờ nhòe vì nước hồ và cơn hôn mê chưa hết nhưng khi lướt qua phía đối diện, nàng thấy một đôi mắt đen lạnh lẽo, sâu đến mức không đo được đáy.

Ánh nhìn ấy bình thản đến vô tình nhưng lại như lưỡi dao vô hình lướt qua da thịt nàng.

Tim Thẩm Điếu Chân bỗng chốc tê lại.

Liễn Nham?

Hắn sẽ không gϊếŧ nàng vì nàng phá hỏng kế hoạch của hắn chứ?

Nếu là ai khác, nàng không sợ.

Nhưng hắn… hắn có thể.