Chương 29: Dùng mạng bảo vệ
Xung quanh ở trên vách đá cao xuất hiện binh lính của Thẩm gia, Thẩm Điếu Chân thở phào tâm tư lơ lửng thả lỏng, Thẩm Thanh sắc mặt tối đen hạ cung xuống.
Quân Tây An cảnh giác lùi về, tất cả đứng sau lưng Tây Xuyên cũng không quên kéo theo hai người họ.
Thẩm Điếu Chân nhìn Thẩm Thanh trên ngựa bên cạnh là Thẩm Nghị mặc chiến bào uy dũng nhìn đám người Tây An như muốn ăn tươi nuốt sống, Thẩm Điếu Chân mừng đến phát khóc, đến muộn một tí là muội muội như nàng chết chắc.
Tiếng vó ngựa vang lên bên tai, Thẩm Điếu Chân kinh ngạc khi trước mặt là Liễn Nham, hắn vặn trên người bộ hắc bào đen tuyền, ánh nhìn âm u, gương mặt anh tuấn lại lộ ra tia nhẫn tâm đầy sát khí.
Thẩm Điếu Chân nuốt nước bọt, hắn lúc này chính là Liễn Nham năm xưa dấy binh đánh vào hoàng cung, độc ác tàn nhẫn không chút lưu tình.
Một cổ sợ hãi tràn vào l*иg ngực, Thẩm Điếu Chân đứng nép sau lưng Tạ Khấu Mân.
Liễn Nham thu hình ảnh Thẩm Điếu Chân nép sau người Tạ Khấu Mân, ánh mắt u ám đỉnh điểm, hắn trầm giọng: “Gϊếŧ hết nghịch đản.”
Thẩm Điếu Chân chỉ biết bên tai là tiếng la hét, tiếng ngựa kêu vang trời, chim chóc bay tứ tung, hai bên xông vào nhau vung từng đường kiếm, tên bay loạn xa.
Tạ Khấu Mân nắm lấy tay Thẩm Điếu Chân tránh đi những lưỡi dao nhọn vô tình.
Liễn Nham đạp ngựa phi tới chỗ Thẩm Điếu Chân đang đứng, hắn nhíu mày sắc mặt âm trầm lộ ra tia chết chóc vươn tay kéo Thẩm Điếu Chân rời khỏi người Tạ Khấu Mân kéo nàng lên ngựa.
Thẩm Điếu Chân đại não không kịp phản ứng chỉ biết nàng lúc này đang trên ngựa với Liễn Nham.
“Thái sư, còn Tạ ca ca.” Thẩm Điếu Chân kinh hoảng nghiêng đầu nhìn về sau, Tạ Khấu Mân đang cật lực tự phòng vệ
“Ngươi nên lo cho mình.” Hắn ngữ khí mang theo hơi thở nhẫn tâm
Thẩm Điếu Chân không suy nghĩ nhiều, nàng vùng ra: “Không được.”
Liễn Nham dừng ngựa, hắn nhíu mày giữ chặt người Thẩm Điếu Chân: “Ngươi có biết nguy hiểm lắm không?”
“Ta biết nên ta mới không thể nhìn huynh ấy xảy ra chuyện.”
Thẩm Điếu Chân biết với tính khí của Liễn Nham sẽ không quan tâm sống chết của Tạ Khấu Mân, nàng giành lấy dây cương đạp ngựa xoay đầu chạy về phía Tạ Khấu Mân.
Liễn Nham mím môi, hắn nổi sát ý muốn gϊếŧ người.
Nàng lại tự ý giành lấy dây cương để quay lại chỗ nguy hiểm chỉ vì Tạ Khấu Mân, thật sự là tình thâm.
Thẩm Điếu Chân sẽ không kéo Liễn Nham theo, nàng dừng ngựa ngay tức khắc lao xuống chạy như điên xuyên qua đám đông hỗn loạn, xuyên qua lưỡi kiếm cùng cung tên vô tình mà đến chỗ Tạ Khấu Mân.
“Tạ ca ca.”
Thẩm Điếu Chân kịp thời đẩy hắn ra tránh đường đao rơi xuống người, cả hai ngã sõng soài lên đất.
Liễn Nham nhếch môi, Tư Nghệ cùng Cao Lãng ở sau cảm nhận rõ hơi thở nguy hiểm đang lan ra, bọn họ đi theo Liễn Nham lâu như thế hiếm khi hắn lại thịnh nộ như lúc này.
Liễn Nham hạ mắt cười nhạt nhìn màn ân ân ái ái hoạn nạn có nhau kia càng thêm khinh bỉ. Hay cho một đôi uyên ương sống chết có nhau.
Thẩm Điếu Chân cùng Tạ Khấu Mân đỡ nhau đứng lên, Tạ Khấu Mân ôm cơ thể đau đớn đầy vết thương: “Sao muội quay lại chứ?”
Thẩm Điếu Chân lắc đầu: “Muội không thể bỏ mặc huynh.”
Lúc hai người quay đầu trước mặt cách bọn họ là Liễn Nham trên lưng ngựa.
Hắn phẫn nộ.
Ánh mắt hắn đỏ ngầu, cả người tản ra sự chết chóc đáng sợ, là hơi thở của kẻ xâm lược, hắn mặc hắc bào càng làm hắn ma mị khiến nàng khϊếp sợ.
Thẩm Điếu Chân mím môi đưa tay che lấy Tạ Khấu Mân, ánh mắt Liễn Nham lóe lên tia sáng, môi mỏng nhếch nhẹ lạnh lẽo mà phi ngựa tới.
Tạ Khấu Mân cũng bị hình ảnh Liễn Nham trước mặt làm dọa, hắn đáng sợ và ác độc như Tu La.
Thẩm Điếu Chân đứng bất động tựa như nhìn thấy ma quỷ tới gần đòi mạng, Thẩm Điếu Chân nhìn ra trên tay Liễn Nham là con dao găm.
Chính là con dao hắn tặng nàng kiếp trước.
Thẩm Điếu Chân kinh hoảng, hắn muốn gϊếŧ Tạ Khấu Mân sao? Không được.
Hắn càng lúc càng tiến tới, Thẩm Điếu Chân sợ hãi chồng chất, nàng không suy nghĩ được gì nữa, hắn đang cầm dao hướng tới đây.
Giống như năm đó hắn thẳng thừng đập gãy chân Tạ Khấu Mân mặc nàng khóc cầu xin.
Sợ hãi.
Khϊếp đảm.
Thẩm Điếu Chân l*иg ngực phập phồng như sắp nổ tung, không biết lấy can đảm đâu ra mà chạy ra trước mặt Tạ Khấu Mân giơ hai tay che lấy người hắn ta, nàng nhắm chặt mắt, môi mím đến nhợt nhạt.
Nếu Liễn Nham mặc kệ mạng của Tạ Khấu Mân thì cứ gϊếŧ nàng trước.
Tạ Khấu Mân ôm cơ thể bị thương kinh ngạc nhìn Thẩm Điếu Chân che chắn cho mình lại nhìn Liễn Nham đang phi tới với dáng vẻ đáng sợ, gương mặt thư sinh nhã nhặn kém sắc giờ lộ ra một tia lo sợ, hắn lo cho Thẩm Điếu Chân sẽ gặp nguy.
Mắt Liễn Nham trầm xuống nhìn nữ tử lấy thân mình che chắn cho nam tử, lòng hắn dấy lên một cổ cảm xúc kì lạ, ghen ghét, chướng mắt, nó làm hắn chỉ muốn gϊếŧ người. Ngay cả mạng sống của nàng cũng không nghĩ đến mà che chở cho hắn ta.
Bên tai là tiếng vó ngựa sau đó vang lên tiếng thét thất thanh đau đớn, Thẩm Điếu Chân thở dốc mở tròn mắt nhìn thấy một tên nghịch đản ở bên cạnh nàng đang bị một dao của Liễn Nham găm thẳng vào cổ họng.
Thẩm Điếu Chân bị cảnh tượng kia dọa đến đưa tay che miệng, nàng khϊếp đảm tựa như sắp té ngã tại chỗ mà bủn rủn tay chân lùi về sau được Tạ Khấu Mân đỡ.
Liễn Nham liếc mắt rút dao về ngồi trên ngựa nhìn Thẩm Điếu Chân không chút cảm xúc hoàn toàn là lạnh như băng, rét lạnh lại tàn ác, hắn đảo mắt nhìn Tạ Khâu Mân hoàn toàn là sát khí chết chóc.
Tư Nghệ cùng Cao Lãng ở phía sau nhìn nhau không nói gì.