Chương 28: Cơ hội chạy trốn

Chương 28: Cơ hội chạy trốn

Một ngày một đêm Thẩm Điếu Chân bị bắt không biết tung tích, Liễn Nham ngồi trong căn phòng nhỏ, Cao Lãng cuối cùng cũng quay về.

“Thái sư.”

Cao Lãng ghé sát tai Liễn Nham nói gì đó, hắn trầm mắt: “Không cần quan tâm sống chết của hắn ta.”

Cao Lãng gật đầu lại ôm kiếm đi mất.

Tư Nghệ ở phía sau khẽ hỏi: “Thái sư, lần này đích thân tới đây e là ảnh hưởng tới kế hoạch…”

Tư Nghệ nhìn thấy thần sắc lạnh lẽo lại độc ác của Liễn Nham thì ngưng lại: “Là thuộc hạ nhiều lời.”

Hắn không cần phải lo nhưng hắn không lo không được, năm sau hắn vẫn muốn có bánh đoàn viên ăn và thả đèn l*иg.

.

Tiếng chim ríu rít làm Thẩm Điếu Chân tỉnh giấc, nàng nheo mắt từ từ tỉnh lại, bên ngoài khá ồn có tiếng bước chân dồn dập.

“Tạ ca ca, tỉnh lại.” Thẩm Điếu Chân đẩy đẩy người Tạ Khấu Mân

Tạ Khấu Mân một lúc mới tỉnh giấc, hắn cũng nhận ra bên ngoài khác lạ.

“Sao bọn họ có vẻ gấp vậy?”

Thẩm Điếu Chân lắc đầu, nàng nhìn trói tay tối qua được Tạ Khấu Mân nới lỏng thì nói: “Sắp tháo được rồi.”

Tạ Khấu Mân gật đầu, hắn cố thêm một chút để tháo dây trói tay ra.

Thẩm Điếu Chân cảm nhận dây trói đã bắt đầu lỏng lẻo, sau đó tay nàng được tháo ra, Thẩm Điếu Chân vui mừng vội gỡ trói tay của Tạ Khấu Mân.

Tay được thả tự do, Thẩm Điếu Chân vội xoa cổ tay nào ngờ nghe được tiếng nói.

“Mau đem hai kẻ đó theo.”

“Nhanh lên.”

Thẩm Điếu Chân lo lắng suy nghĩ một chút: “Bây giờ chưa thể cho bọn chúng biết, chúng ta cứ giả vờ vẫn còn bị trói.”

Nói rồi hai người họ tự trói lại cho nhau nhưng có mấu rút được vừa vặn cửa mở ra.

Tây Xuyên nhìn hai người họ sau đó cầm đao lên, Thẩm Điếu Chân sợ xanh mặt: “Ngươi tính làm gì?”

Thẩm Điếu Chân nhìn hắn hướng đao tới chỗ Tạ Khấu Mân, nàng sợ đến mặt trắng không còn giọt máu: “Ngươi gϊếŧ huynh ấy ta chết cho xem.”

Toang

Thẩm Điếu Chân thở hồng hộc, mặt bị dọa đến tái mét nhìn lưỡi đao chặt đứt dây trói chân của Tạ Khấu Mân sau đó lại chặt đứt dây trói chân của nàng.

“Dẫn hai kẻ này đi, đừng có mà giở trò.”

Thẩm Điếu Chân thở phào, khi nãy dọa nàng chết khϊếp.

Thẩm Điếu Chân cùng Tạ Khấu Mân đi cùng đám người có hơn ba mươi mấy người, hai tay của Thẩm Điếu Chân cùng Tạ Khấu Mân vẫn bị trói chỉ có chân được Tây Xuyên thả để di chuyển.

Thẩm Điếu Chân đảo mắt xung quanh, Địa Đan đường núi hiểm trở khó đi, xung quanh đất đá nếu có chạy cũng không dễ nhưng vẫn phải chạy.

Đây là cơ hội.

“A…”

Thẩm Điếu Chân đau đớn kêu lên, Tây Xuyên đi đầu nhíu mày nhìn Thẩm Điếu Chân.

“Ta, ta đau quá.” Thẩm Điếu Chân mắt ướt lệ giờ khắc này xinh đẹp như hoa lê dưới mưa khiến lòng nam nhân đau xót

Tay sai của Tây Xuyên có xót thương nhưng Tây Xuyên thì không, hắn là một kẻ không có ham muốn tình ái.

“Đừng có giở trò, tiếp tục đi.”

Thẩm Điếu Chân rơi nước mắt càng thêm đau lòng: “Ta rất đau, cho ta đi giải quyết một lát.”

Thẩm Điếu Chân khóc đến thương tâm: “Huynh ấy còn ở lại, ta không đi đâu, ngươi cũng thấy ta không cho ngươi gϊếŧ huynh ấy mà.”

Tây Xuyên mày nhíu chặt, râu cũng theo cơ mặt nâng cao: “Hai ngươi, dẫn nàng ta đi.”

“Ta là nữ tử, bọn ngươi là nam, ta không đi được.” Thẩm Điếu Chân khổ sở nói

“Thế ngươi muốn sao?” Tây Xuyên càng nhíu chặt mày

Thẩm Điếu Chân cười lên trả lời: “Hai ngươi dẫn huynh ấy theo, có huynh ấy ta yên tâm hơn, dù sao bọn ta là cặp đôi, ta sẽ thoải mái hơn.”

Tạ Khấu Mân bất ngờ, hắn là người học lễ nghĩa, hắn đương nhiên thích Thẩm Điếu Chân nhưng không dám có suy nghĩ xấu xa, nàng lại ở trước mặt bọn họ nói mấy câu như thế.

“Tam Chân.” Tạ Khấu Mân nghiêm giọng

Thẩm Điếu Chân nháy mắt: “Huynh đừng ngại.”

Lúc nào rồi còn đòi làm quân tử, Thẩm Điếu Chân thầm nói, ai bảo kiếp trước kiếp này hắn tốt với nàng quá nên nàng phải trả ơn cứu hắn.

Tây Xuyên thấy rắc rối, không thể cứ đứng yên nên đành chấp thuận cho hai tên tay sai dẫn Thẩm Điếu Chân cùng Tạ Khấu Mân đến một bụi cây đằng xa.

Thẩm Điếu Chân đi cạnh Tạ Khấu Mân, mắt hai người liếc nhìn nhau, ăn ý hiểu được đối phương.

“Hai ngươi đứng cách xa ra.” Thẩm Điếu Chân nói với hai kẻ kia

Hai kẻ kia nhìn nhau lùi về vài bước, Thẩm Điếu Chân càng thêm lấn tới: “Quay mặt đi, huynh canh hai người họ.”

Thẩm Điếu Chân nói tiếp: “Bọn ta bị trói.”

Thẩm Điếu Chân giơ hai tay bị trói lại, hai kẻ kia miễn cưỡng quay lưng lại.

Thẩm Điếu Chân ánh mắt sáng lên liền cùng Tạ Khấu Mân nhanh như thoắt rút mấu chốt sau đó cả hai nhặt hai cây gỗ bên cạnh đánh vào đầu hai kẻ đó.

“Chạy.”

Tạ Khấu Mân nắm tay Thẩm Điếu Chân lao đầu chạy, Thẩm Điếu Chân mặc kệ chân đạp đá đau đến nàng nhăn mặt, trán chảy đầy mồ hôi cũng cố sức bỏ chạy.

Tây Xuyên rất nhanh nhạy nhìn thấy liền nghiến răng: “Đuổi theo.”

Thẩm Điếu Chân quay đầu thấy tiếng la cùng bước chân, nàng mím môi nắm chặt tay Tạ Khấu Mân chạy không ngừng.

Đường Địa Đan trắc trở, hai kẻ trói gà không chặt như hai người họ vừa không có sức vừa bị địa hình ở đây làm hao tổn thân thể, Thẩm Điếu Chân thở hồng hộc sau cùng vẫn bị đám người kia bao vây.

Thẩm Điếu Chân mặt tái xanh mà Tạ Khấu Mân cũng trắng bệch, sức khỏe hắn còn chưa hồi phục chạy nhiều như thế cũng tốn sức.

“Tiện nhân, mày dám lừa ông?”

Thẩm Điếu Chân lùi bước, Tây Xuyên lấn tới giơ tay định đánh nàng nào ngờ một mũi tên bay tới tay hắn ta, hắn ta vội trừng mắt né đi.

Thẩm Điếu Chân nhân cơ hội kéo tay Tạ Khấu Mân tránh xa.