Chương 27: Bánh bao dơ cho hắn, sạch cho nàng
Liễn Nham cưỡi ngựa vượt qua địa hình hiểm trở ở núi Địa Đan, cát bụi bay tứ tung theo từng bước ngựa chạy nhanh như vũ bão theo sau là Tư Nghệ và Cao Lãng, hắn một đường đến chân núi là một thôn trang nhỏ, đây là nơi quân Thẩm Thanh giả thành người dân sinh sống, đương nhiên dân ở đây đã chuyển đến nơi an toàn.
Liễn Nham xuống ngựa, áo choàng đen phất phơ lại u ám như hắn lúc này. Tư Nghệ cùng Cao Lãng đuổi theo sau cũng không kịp ngựa của hắn.
Trăm tính ngàn tính, quân Tây An lại trà trộn vào Thẩm phủ bắt Thẩm Điếu Chân đi.
“Thái sư.”
Thẩm Thanh nhìn thấy Liễn Nham bước vào thì chắp tay, hắn phất tay ngồi xuống bàn: “Hai người nhận tin của Thẩm thái úy rồi chứ?”
Thẩm Thanh cùng Thẩm Nghị gật đầu, ánh mắt vừa nổi giận vừa lo lắng: “Không ngờ chúng dám vào phủ bắt Tam Chân đi.”
Liễn Nham không hiểu bọn họ bắt Thẩm Điếu Chân làm gì, nàng có lợi ích gì cho bọn họ.
“Bây giờ chúng có Tam Chân vẫn nên cẩn thận, sai vài người giả danh người dân lên núi giả vờ lạc đường hoặc hái thuốc, săn bắt xem.” Liễn Nham lạnh giọng nói
Trước đây không biết được Tây An ở đâu do chúng không cố định, Liễn Nham khoanh vùng cuối cùng biết được Địa Đan là nơi Tây An sẽ dừng chân tiếp theo, nhưng núi Địa Đan bao la biết bọn chúng ở đâu.
Liễn Nham đầu ngón tay khẽ gõ bàn, suy tính một chút nói: “Bắt theo hai người phải có chỗ nhốt kín đáo, tập trung mấy chỗ ít người tới nhất lại gần nguồn nước, tại vì bọn họ phải giữ mạng hai người họ.”
Điều Liễn Nham bất ngờ hơn là có cả Tạ Khấu Mân.
Thẩm Thanh cùng Thẩm Nghị vẫn là cảm thán suy luận nhạy bén của Liễn Nham, hắn có thể tỉnh táo đưa ra quyết định sáng suốt lại còn đúng trọng tâm.
“Ta sẽ cho người đi ngay.”
Liễn Nham nghiêng đầu nhìn Cao Lãng, ánh mắt sắc lạnh lại tàn nhẫn, Cao Lãng đi theo hắn lâu liền hiểu ra ôm kiếm đi ra ngoài.
Liễn Nham cầm trà lên rót một ly uống, trà này quá tệ.
~
Buổi tối tiết hàn lộ lạnh giá lại ở trên núi cao càng thêm lạnh lẽo, Thẩm Điếu Chân co ro ngồi thu mình, Tạ Khấu Mân ở bên cạnh thông qua khe hở nhìn bên ngoài.
“Bọn họ có khá đông, nếu chạy ra ngoài sẽ rất khó.”
Thẩm Điếu Chân đương nhiên hiểu, ở đây chỉ có một lối cửa chính, nàng đang cố gắng ở phía sau tháo dây trói tay ra.
Bây giờ nàng đã hiểu sự quan trọng của dao găm năm xưa Liễn Nham cho nàng, ngoài tự sát thì phòng thân rất tốt.
“Muội ngồi đưa tay gần huynh một chút, để huynh gỡ xem.”
Võ thì Tạ Khấu Mân không biết nhưng luận về mấy việc kiến thức thì hắn rõ, hắn có coi cách tháo trói khi bị trói tay trong sách chỉ là không biết có hữu dụng không.
Thẩm Điếu Chân nhích lại gần hắn hơn, hai cơ thể như dán chặt, Tạ Khấu Mân phía sau cố gắng đưa tay cầm lấy tay Thẩm Điếu Chân.
Tay chạm tay nhưng trong giờ khắc này chẳng suy nghĩ được nhiều, mặc dù có chút lạ thường trong lòng nhưng vẫn là gạt bỏ.
“Chắc là huynh mở được.”
Sờ qua xem thử cách trói, Tạ Khấu Mân khẽ nói sau đó hắn ho một tràng dài, Thẩm Điếu Chân lo lắng sốt sắng đến sợ hãi: “Huynh sao rồi?”
Hắn bị đánh nghiêm trọng lại là thư sinh nho nhã thể lực kém còn bị bỏ đói bỏ khát bây giờ còn thêm trời lạnh nên chắc chắn không chịu được, Thẩm Điếu Chân bồn chồn hoảng hốt nhìn hắn ho không ngừng.
“Để ta kêu bọn họ.”
Ít ra nàng biết nàng hiện tại là người quan trọng, nếu nàng có chuyện gì, Lý Hàn sẽ không tha cho bọn họ.
Chủ nhân của Tây Xuyên còn có thể là ai ngoài tên hỗn đản xấu xa Lý Hàn, chỉ có hắn muốn cưỡng ép nàng nhất.
“Không được Tam Chân.” Tạ Khấu Mân ngăn cản, nếu để nàng gọi thì chẳng biết bọn họ sẽ làm khó nàng thế nào
Hắn không thể để vì hắn mà ảnh hưởng nàng.
Hơn ba canh giờ trôi qua, Tạ Khấu Mân vẫn kiên trì với trói tay của nàng lúc này cửa đột ngột một tiếng kêu lớn, Thẩm Điếu Chân cùng Tạ Khấu Chân vội ngồi ngay lại.
Một tên trong đám Tây An quăng cho Thẩm Điếu Chân một chiếc bánh bao nguội lại cứng rồi đặt chén nước xuống trước mặt nàng.
“Ăn rồi uống đi, tên này không có phần đâu.” Nói xong ghét bỏ mà xoay người đi đóng cửa lại
Thẩm Điếu Chân nhìn bánh bao lăn trên đất dính bẩn thì cắn răng nhích tới cố gắng dùng hai tay phía sau cầm lấy bánh bao, nàng lại nhích người quay về bên cạnh Tạ Khấu Mân.
Thẩm Điếu Chân đưa tay kéo vạt váy ra đặt bánh bao lên, Tạ Khấu Mân cúi đầu nhìn bánh bao đặt trên vạt áo nàng.
Thẩm Điếu Chân còn chưa phản ứng thì hắn cúi đầu cố gắng cắn bánh bao cứng lại dơ kia, hắn ăn phần vỏ ngoài bị dính dơ, bên trong sạch sẽ để lại cho Thẩm Điếu Chân.
Thẩm Điếu Chân sống mũi cay lên, nếu hai tay không bị trói nàng sẽ kéo hắn dậy không cho ăn nữa.
Hắn vẫn luôn bảo vệ nàng như thế.
Bánh bao sạch sẽ dành cho nàng, Tạ Khấu Mân ngồi thẳng lại nhìn nàng dáng vẻ ôn nhu: “Mau ăn đi Tam Chân.”
Thẩm Điếu Chân đỏ mắt, nàng sụt sùi cuối cùng cúi đầu cắn từng miếng bánh cứng như đá kia nuốt vào bụng. Uống nước cũng là bò xuống mỗi người một ngụm, cố gắng duy trì qua cơn đói khát là được.
Đến khuya không còn sức nữa hai người dựa vào nhau mà ngủ mất. Chí ít hiện tại hai người họ là hơi ấm cho nhau.