Chương 26: Tiểu thư bị bắt

Chương 26: Tiểu thư bị bắt

Thẩm Điếu Chân đi hơn hai canh giờ, Thu Hương lo lắng lúc này chạy đến sảnh lớn định xem thử thì thấy cửa sau có thư đồng ngất xỉu, nàng ta nhận ra là thư đồng theo Tạ Khấu Mân.

Thu Hương hoảng hốt chạy vào báo cho Thẩm Vĩnh hay tin, Thẩm Vĩnh cho người khiêng tên thư đồng kia vào, lúc này hắn ta tỉnh lại mới biết Thẩm Điếu Chân bị bắt đi cùng Tạ Khấu Mân.

Thu Hương mặt tái nhợt sợ đến khóc: “Khi nãy có một hạ nhân nói lão gia kêu tiểu thư đến là chuyện cấp bách chỉ gặp mỗi tiểu thư.”

Thẩm Vĩnh mặt tối đen, ông nghĩ ra gì đó: “Mau, chuẩn bị xe ngựa đến phủ Thái sư.”

Có thể trà trộn vào Thẩm phủ chắc chắn là kẻ không đơn giản.

~

Thẩm Điếu Chân bị tiếng động làm cho mơ màng tỉnh, đầu nàng choáng váng nhưng ý thức rõ ràng, hai tay bị trói ngược về sau, hai chân cũng bị trói lại.

Nàng thở gấp, xung quanh tối đen có mùi ẩm mốc lại nhìn bên cạnh nào ngờ lại thấy Tạ Khấu Mân.

Nàng nhích người cố gắng lại gần hắn dùng chân đá người hắn: “Tạ ca ca.”

Gọi một lúc Tạ Khấu Mân mới từ từ mở mắt, hắn cũng như nàng, tay chân đều bị trói chặt, hắn sau khi tỉnh táo liền hốt hoảng: “Tam Chân, muội có sao không?”

Thẩm Điếu Chân lắc đầu, nàng nhìn xung quanh, hình như là một nhà hoang.

Thẩm Điếu Chân mím môi, nàng bị bắt đi, là ai muốn bắt nàng kia chứ. Không lẽ là quân Tây An?

“Sao huynh cũng ở đây?”

Tạ Khấu Mân còn chưa hết lo lắng: “Ta tới thăm muội thì thấy muội bị hai tên hạ nhân khiêng đi nhưng ta không biết võ nên bị bắt theo.”

Thẩm Điếu Chân nhìn khóe môi hắn còn chảy máu, trên mặt có vết bầm thì đau xót, hai mắt ửng đỏ, kiếp này hay kiếp trước hắn luôn lo lắng bảo vệ nàng như thế.

“Tam Chân đừng khóc.” Tạ Khấu Mân thấy nàng khóc thì đau lòng muốn dỗ nàng cũng không được

Thẩm Điếu Chân thút thít cố gắng bình tĩnh: “Muội nghĩ là quân Tây An.”

“Quan trọng là thoát khỏi đây đã.” Tạ Khấu Mân là người đọc sách, hắn sẽ có trí hơn

Thẩm Điếu Chân gật đầu, kiếp trước rõ ràng không có sự kiện này tại sao bây giờ lại thay đổi. Không lẽ do sống lại nàng đã làm quá nhiều thứ thay đổi nên cũng dẫn đến sự việc khác đi?

Một lúc sau cửa gỗ xiêu quẹo đẩy ra, ánh sáng tràn vào làm nàng chói mắt dần dần mới thích ứng được, trước mặt đổ một bóng lớn của nam nhân, nàng nheo mắt.

Là kẻ cầm đầu quân Tây An - Tây Xuyên theo sau hắn còn có vài người.

“Vì nữ tử này mà thay đổi kế hoạch? Chủ tử suy nghĩ gì thế?”

Tây Xuyên là một người đàn ông thô kệch, râu dài chiếm nửa mặt, hung tợn như đao phủ liếc nhìn nàng nói.

Phía sau vang lên giọng nói nhỏ: “Nàng ta là con gái của Thẩm thái úy, bắt nàng ta sau đó vũ nhục chẳng phải càng thú vị hơn gϊếŧ người của Thẩm gia sao?”

Thẩm Điếu Chân lòng kết băng lạnh, sắc mặt tái đi, rõ ràng nàng không nghĩ kiếp này sẽ gặp tình huống này.

Tây Xuyên trong lòng khinh bỉ, hắn ta biết chủ tử hắn ta là kẻ háo sắc như vậy làm sao làm đại sự? Nhưng ai biểu chủ tử có ơn với hắn ta.

“Còn tên thư sinh yếu nhớt này?” Nói rồi ánh mắt dữ tợn của Tây Xuyên nhìn đến Tạ Khấu Mân

“Hắn là kẻ ngáng đường, lúc bắt người bị phát hiện sợ gây um sùm nên mang theo.”

“Thế gϊếŧ đi.”

Thẩm Điếu Chân nghe thấy thì run lên nhìn Tạ Khấu Mân, hắn một thân bạch y vốn sạch sẽ bây giờ quần áo nhuốm máu kèm bùn đất nhưng gương mặt ôn nhu thanh nhã không hề thuyên giảm có cảm giác hắn là đóa sen trong đống bùn, giờ phút này hắn lại không sợ hãi.

Thẩm Điếu Chân thấy mấy kẻ đó tính mang Tạ Khấu Mân đi, nàng cao giọng: “Không được gϊếŧ huynh ấy, nếu các ngươi gϊếŧ huynh ấy, ta sẽ cắn lưỡi chết ngay, tới lúc đó các ngươi sẽ không nói năng được với chủ tử của các ngươi.”

Nàng biết chủ tử của bọn họ là ai, trong lòng khinh thường.

“Con tiện nhân này, chết tới nơi còn dám ra điều kiện.”

Thẩm Điếu Chân nghe ngữ khí phẫn nộ mắng chửi kia không sợ hãi mà còn ngẩng đầu kiên định: “Các ngươi thử xem.”

Tây Xuyên nhíu mày sau đó phẩy tay: “Đừng làm bậy, đợi mục đích chủ nhân đạt được rồi xử lí không muộn.”

“Tới đó đợi chủ tử chơi ả xong thì tụi này chơi chết ả.”

Lòng Thẩm Điếu Chân run lên nhưng cố gắng cắn chặt môi bình tĩnh, nàng không được sợ, phải cố gắng nghĩ cách.

Tạ Khấu Mân rũ mắt, hắn cũng không thể để yên nhìn Thẩm Điếu Chân bị nhục mạ như thế, hắn nhìn xung quanh, cánh cửa khép lại hắn lết người đến khe cửa hở nhìn ra ngoài.

“Tam Chân, nơi này hình như là trên núi.”

Thẩm Điếu Chân nghe thấy thì giật mình, Tạ Khấu Mân nói tiếp: “Dựa theo ánh sáng với không khí, cộng thêm cảnh bên ngoài, huynh nghĩ là núi Địa Đan.”

Núi Địa Đan?

Phải rồi, khi đó huynh trưởng của nàng bắt Tây Xuyên ở vực núi Địa Đan.

Thẩm Điếu Chân sao nàng lại cứ lúc quan trọng là quên mất, theo kí ức của nàng, binh lính của Thẩm Thanh và Thẩm Nghị cùng quân Tây An một trận đổ máu ở núi Địa Đan cuối cùng ép Tây Xuyên đến vực núi, hắn ta định nhảy xuống tự vẫn thì được huynh trưởng nàng kịp thời ngăn lại. Tây Xuyên bị tra khảo cũng không khai ai đứng sau cuối cùng bị xử trảm thị chúng.

Nếu theo tính toán, hai ngày sau binh lính của Thẩm Thanh và Thẩm Nghị mới bắt đầu tập kích đánh vào cứ điểm của quân Tây An nhưng nàng và Tạ Khấu Mân có chờ được hai ngày không?