Chương 25: Lọt vào tầm ngắm

Chương 25: Lọt vào tầm ngắm

Thẩm Điếu Chân theo chân cung nữ đi đến cung Hòa Nhân của Lý Ngọc Giai, vừa nhìn thấy Thẩm Điếu Chân, Lý Ngọc Giai vui mừng chạy đến.

“Ngươi đến rồi. Ta có chuẩn bị rất nhiều điểm tâm.”

Thẩm Điếu Chân liếc mắt bàn ăn để nhiều dĩa điểm tâm bắt mắt thì mỉm cười: “Thần nữ có diễm phúc được công chúa đối đãi tốt.”

“Không cần câu nệ lễ tiết, mau ngồi.”

Nói rồi Lý Ngọc Giai kéo tay nàng đến chỗ bàn ăn ngồi, nàng ta vui vẻ nói: “Thời gian qua ta bị bắt học Nữ Giới cho nên hôm nay được nghỉ liền muốn gặp tỷ.”

“Công chúa học chắc vất vả lắm, người nên ăn nhiều hơn.”

Thẩm Điếu Chân xem Lý Ngọc Giai như muội muội trong nhà, nàng ta tính tình lương thiện là hậu duệ duy nhất của Lý Vọng được Liễn Nham giữ lại.

“Dạo này phụ hoàng phiền muộn làm ta cũng bị ảnh hưởng không dám xin gì hết.”

Thẩm Điếu Chân bóc một quả nho bỏ vào miệng nghe Lý Ngọc Giai nói tiếp: “Nghe nói có phản tặc, phụ hoàng ghét nhất là phản tặc, lần này nghe nói là giao cho phụ thân tỷ xử lí nhưng lâu quá phụ hoàng sốt ruột cứ không yên.”

Thẩm Điếu Chân tính toán, có lẽ là sắp tới thời gian rồi.

“Công chúa yên tâm đi, phụ thân thần nữ sẽ sớm bắt được.”

Hai mắt Lý Ngọc Giai sáng lên: “Thật sao? Khi đó phụ hoàng vui ta dễ xin ngài ấy những thứ ta muốn hơn.”

Thẩm Điếu Chân cười xán lạn cảm thấy Lý Ngọc Giai so với kiếp trước không khác gì nhau, vẫn vô tư: “Công chúa nên chuẩn bị sẵn những thứ muốn xin đi.”

Lý Ngọc Giai nghe Thẩm Điếu Chân đảm bảo như thế thì vui mừng: “Ta biết Thẩm gia của tỷ là tốt nhất mà.”

Thẩm Điếu Chân mỉm cười cụp mắt ăn trái nho trong trên tay, chỉ là bây giờ thôi.

Thẩm Điếu Chân ngồi một lát thì rời cung, Lý Hàn vừa vặn đứng đối diện nhìn nghiêng qua, ánh mắt sáng lên gọi thái giám sau lưng: “Nữ nhân đó là tiểu thư nhà ai?”

Diêu công công nhìn theo khẽ bẩm: “Hình như là con gái của Thẩm thái úy.”

“Thẩm gia? Đã nghe danh Thẩm gia có đứa con gái xinh đẹp tuyệt trần, thì ra là nàng ta.”

Thẩm Điếu Chân không biết mình rơi vào tầm ngắm của kẻ ác.

Lý Hàn nhìn Thẩm Điếu Chân tuy ở khoảng cách xa nhưng vẻ đẹp đó vẫn lọt vào mắt hắn làm hắn mê mẩn, quả nhiên là trời sinh thiên chất.

“Diêu Đức, nói với Tây Xuyên đổi kế hoạch.”

Diêu Đức nhìn Lý Hàn giật mình sau đó cúi người nghe hắn ta ra lệnh.

~

Tiết hàn lộ, trời dần se lạnh, Thẩm Điếu Chân khoác áo choàng được Thu Hương mang theo, Thẩm gia bắt đầu kế hoạch bắt quân Tây An, Thẩm Thanh cùng Thẩm Nghị đã dẫn binh ra trận.

Thẩm Điếu Chân mấy hôm nay hạn chế ra ngoài vì Thẩm Vĩnh ra lệnh ai cũng không rời phủ, sợ loạn tặc Tây An tìm đến.

Thẩm Điếu Chân đương nhiên nghe lời, nàng ngồi bên trường kỷ cạnh cửa sổ, Thu Hương mang chén chè hạt sen vào cho nàng.

“Phu nhân đang ở từ đường tụng kinh mong cho Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia thành công bắt quân Tây An.”

Thẩm Điếu Chân gật đầu, nàng dạo này cũng viết nhiều giấy đỏ cầu bình an cho hai ca ca, mặc dù biết kết quả là thành công nhưng đánh trận chắc chắn đổ máu.

Huống chi có nhiều thứ kiếp này thay đổi so với kiếp trước.

Ngoài sân một hạ nhân chạy vào, hắn ta nhỏ con gầy ốm đứng trước cửa báo: “Tiểu thư, lão gia có việc gọi người.”

Thẩm Điếu Chân nhíu mày, có chuyện gì mà phụ thân lại gọi nàng?

“Lão gia dặn chỉ gặp tiểu thư thôi.”

Thẩm Điếu Chân lo lắng thầm nghĩ là có chuyện đại sự vội kéo áo choàng đứng lên: “Thu Hương em ở đây dọn dẹp.”

“Vâng tiểu thư.”

Thẩm Điếu Chân gật đầu rời khỏi cùng tên hạ nhân kia, bất quá tên này từ đầu đến cuối đều cúi đầu không lộ mặt.

Lúc đi đến hậu viện, nàng cảm thấy không đúng: “Sao không đến…”

Thẩm Điếu Chân còn chưa nói xong ở phía sau đã bị ai một đòn đánh ngất, trước mắt Thẩm Điếu Chân nhanh chóng tối đen mất ý thức.

“Nhanh lên.”

Tiếng thúc giục vang lên, hai gả nam tử vội khiêng cơ thể Thẩm Điếu Chân đi về phía cổng sau.

Tạ Khấu Mân hay tin Thẩm gia đang lo chuyện quân Tây An, Thẩm Điếu Chân không rời phủ định đến thăm nàng nào ngờ nhìn thấy hai tên hạ nhân khiêng ai đó vào một cổ xe ngựa, hắn nháy mắt nhận ra Thẩm Điếu Chân vội chạy đến ngăn cản cứu người.

“Hai kẻ các người làm gì Tam Chân?”

Tạ Khấu Mân là thư sinh trói gà không chặt, kẻ hầu đi theo hắn càng không cần nói đến, hai tên kia khiêng Thẩm Điếu Chân lên xe ngựa bị bại lộ thì sát khí nổi lên.

Tạ Khấu Mân mặc kệ chạy đến cổ xe ngựa, hai tên kia không khách khí đánh hắn, Tạ Khấu Mân ôm chặt một kẻ không buông mặc kệ bị đánh phun ra máu.

Hạ nhân theo Tạ Khấu Mân muốn giúp thì bị đạp đến đánh ngất đi.

“Thẩm gia phát hiện bây giờ, bắt hắn theo.”

Tạ Khấu Mân mê man ôm một tên kịp nghe được câu này thì cả người bị hắn kéo theo lên cổ xe ngựa sau đó cũng mất ý thức.