Chương 24: Loạn quân Tây An
Đại điện hoàng cung, hoàng thượng Lý Vọng mặc long bào ngồi ở kim tọa nhìn xuống quần thần bên dưới ánh mắt giận dữ.
“Thẩm thái úy tới giờ sao chưa dẹp được loạn quân Tây An?”
Thẩm Vĩnh tiến lên thưa: “Thần vẫn đang ra sức, mong hoàng thượng bớt giận. Hạ thần sẽ nhanh chóng bắt chúng diệt trừ.”
“Thái sư, ngài nói xem tại sao lại xuất hiện loạn quân Tây An?”
Liễn Nham nghe Lý Vọng hỏi mình thì tiến lên chắp tay nói: “Loạn quân Tây An mục đích là gây loạn lòng dân, chúng muốn dựa vào việc chúng là phản tặc để dân hoang mang về chính quyền, hoàng thượng chỉ cần để Thẩm thái úy bắt giữ kẻ cầm đầu diệt được Tây An thì dân sẽ an, càng làm lớn thì dân càng lo khi ấy sẽ nghi ngờ chính quyền đang lung lay.”
“Ái khanh nói đúng, Thẩm thái úy, ngươi cùng Thẩm Thanh và Thẩm Nghị phải nhanh chóng bắt chúng, phải diệt cỏ tận gốc để yên lòng dân.”
Lý Vọng luôn sợ lung lay hoàng vị cho nên hắn lúc nào cũng có lòng nghi và nỗi sợ bị phản tặc làm mất vương quyền cho nên đối với nghịch tặc luôn là muốn trừ tận gốc.
Khóe môi Liễn Nham cong lên nói: “Hoàng thượng anh minh.”
Sau khi kết thúc buổi thượng triều, Liễn Nham chậm rãi bước đi bên Thẩm Vĩnh, Thẩm Vĩnh nói: “Tây An hình như là dựa vào thế lực nào nó mà luôn có cách trốn quân Thẩm gia.”
Liễn Nham nhìn bước chân của mình, nhạt giọng nói: “Thái úy nghĩ là có người trong cung âm thầm làm loạn?”
Thẩm Vĩnh quả nhiên cảm thán sự thông minh của Liễn Nham: “Thái sư đúng là nhìn xa, quân Tây An nhìn có vẻ là phản tặc bình thường đứng lên nhưng rõ ràng có một thế lực lớn hơn đứng sau.”
Liễn Nham dừng bước ngước nhìn Thẩm Vĩnh: “Thái úy, ngoài mặt là quấy nhiễu lòng dâng nghi kị triều đình nhưng bên trong là nhắm đến Thẩm gia, Thẩm gia có gì mà người này phải nhìn đến?”
Thẩm Vĩnh hiểu ý hắn, Thẩm gia giữ quá nhiều binh quyền tận trung với hoàng thượng Lý Vọng nên đánh Thẩm gia sẽ coi như đánh vào hoàng thượng, người này chắc chắn có âm mưu to hơn.
Liễn Nham lần nữa ngẩng đầu nhìn trời quang mây tạnh ánh mắt sáng lên lạ thường.
~
Thẩm Điếu Chân ngồi ở thư phòng phía tây phủ Thiên Trường viết Kinh Lễ, sắp tới sẽ là Thẩm gia bắt trọn Tây An, kiếp trước Thẩm Điếu Chân bỏ lỡ quá nhiều thứ vì nàng chỉ tập trung vào Liễn Nham nên đều không quan tâm chuyện chính sự, bây giờ ngẫm lại bản thân thật ngu muội.
“Đều tại tính háo sắc.” Thẩm Điếu Chân lẩm bẩm nét bút theo lực tay nàng nặng hơn
Liễn Nham vừa bước vào nghe được mấy chữ Thẩm Điếu Chân nói thì nhíu mày chậm rãi bước tới.
Thẩm Điếu Chân nghe tiếng chân vội quay người đứng lên chắp tay hành lễ: “Thái sư.”
Liễn Nham liếc nhìn nàng: “Tiếp tục đi.”
Thẩm Điếu Chân gật đầu trở người ngồi xuống mở lời: “Thái sư, ngài mốt cho ta xin nghỉ, công chúa Ngọc Giai hẹn ta vào cung.”
Liễn Nham ngồi vào bàn nhìn nàng đáp nhẹ: “Ừ.”
Thẩm Điếu Chân không nói thêm tập trung chép bài.
Liễn Nham tập trung lật trang sách một lúc lâu hắn nhàn nhạt hỏi: “Theo ngươi Tây An là loạn thần ở đâu?”
Thẩm Điếu Chân không nghĩ hắn sẽ hỏi nàng vấn đề này, năm đó Thẩm gia bắt được quân Tây An, kẻ đứng đầu là Tây Xuyên bị chặt đầu thị chúng sau này khi Liễn Nham diệt Thái Tử Lý Hàn mới biết quân Tây An là của Đông Cung.
Lý do là vì hắn kiêng dè Thẩm gia chỉ trung thành với hoàng thượng Lý Vọng, khi hắn ta đăng cơ vẫn không muốn giữ trung thần ngay cả Liễn Nham cũng muốn diệt, hắn ta sợ thế lực lớn của Thẩm gia sau này sẽ dễ lật đổ hắn ta, hắn ta so với Lý Vọng chính là cha nào con nấy.
Cha có lòng nghi kị sợ bị cướp quyền đoạt vị, con không tin tưởng trung thần một lòng với cha mình nên muốn lên nắm quyền thay đổi toàn bộ quan lại.
Thái tử vốn trước đó không thích Liễn Nham, càng không thích Thẩm gia, hắn ta ngoài mặt tạo quan hệ tốt với Thẩm gia làm ai cũng nghĩ hắn với Thẩm gia là một phe nhưng thật chất là ngấm ngầm tìm đường triệt Thẩm gia.
Mà Lý Hàn dùng binh không được thì nhắm đến Thẩm Điếu Chân, kiếp trước hắn ta có ý nạp nàng làm phi, một mặt nàng xinh đẹp khiến hắn say mê, mặt khác muốn dựa vào đó để có thể dễ dàng tiếp cận binh quyền của Thẩm gia nhưng phụ thân nàng không chịu nên nhân việc nàng đòi cưới Liễn Nham mà thuận nước đẩy thuyền đem nàng gả cho hắn.
Việc Thẩm Điếu Chân thành thân với Liễn Nham, hai kẻ thù Lý Hàn ghét nhất giờ cùng một chiến tuyến đương nhiên hắn càng muốn nhổ hai cái gai này.
Vì sao Lý Hàn là Thái Tử chắc chắn đăng cơ lại đi nuôi binh, lí do là hắn ta thật chất không phải con ruột của Hoàng Thượng, ngài ta không hề biết sự thật đến khi Lý Hàn chết ông ta mới biết Hoàng Hậu sau lưng gian díu với một hộ vệ sinh ra hắn ta.
Hắn ta vô tình biết sự thật khi lên mười nên lòng càng lo lắng bị lộ nên mới âm thầm nuôi binh để khi có bị Hoàng Thượng phát hiện sẽ trở mặt.
“Tam Chân?”
Thẩm Điếu Chân giật mình, nàng mỉm cười đáp: “Tiểu nữ không biết.”
Có nhiều việc vẫn nên giả ngốc.
Liễn Nham nhìn nàng như muốn xuyên qua người nàng, Thẩm Điếu Chân giả vờ tiếp tục viết chữ, hắn cũng không nói gì thêm.