Chương 23: Tin vào trời thì tin vào mình tốt hơn

Chương 23: Tin vào trời thì tin vào mình tốt hơn

Liễn Nham không nghĩ nàng đến đây lúc này, hắn giương mắt lạnh như băng nhìn nàng, gương mặt chẳng biểu lộ cảm xúc chỉ nhàn nhạt xem nàng lại muốn giở trò gì.

“Tam tiểu thư hôm nay đến phủ Thái sư là vì lí do gì?” ngữ khí hắn vẫn là lạnh nhạt xa cách

Thẩm Điếu Chân cười nhẹ đi đến bên chiếc bàn lấy dĩa bánh đoàn viên cùng bình rượu đặt lên.

“Ăn bánh thưởng trăng, mừng lễ trăng rằm.”

Liễn Nham nhướng mày tay đang gõ bàn dừng lại: “Bổn Thái sư không có thói quen ăn mừng.”

Thẩm Điếu Chân đương nhiên biết, sống cùng hắn lâu như thế lại chẳng rõ.

“Bánh này rất ngon, là chỗ ta hay mua ăn, ngài thử một cái.”

Thẩm Điếu Chân ngoan cố cầm, bàn tay trắng nõn với ngón tay mảnh khảnh cầm chiếc bánh đưa lên ý muốn hắn nhận lấy.

Liễn Nham nhìn nàng hồi lâu lại cúi đầu, môi mỏng hé ra để lộ hàm răng trắng đều cắn vào một miếng bánh nàng đang cầm.

Thẩm Điếu Chân ngạc nhiên, nàng là muốn hắn tự cầm ăn chứ không có ý đút hắn.

Cao Lãng cùng Tư Nghệ thấy màn đặc sắc này nhìn nhau sau đó tự nhận thức mà lui đi.

Gió nhẹ thổi qua làm tấm rèm mỏng quanh đình đung đưa, Thẩm Điếu Chân nhìn nam nhân cắn một miếng bánh lúc này ngẩng đầu nhìn nàng nhàn nhạt nói: “Không ngon.”

Thẩm Điếu Chân khóe môi giật nhẹ, nàng đặt miếng bánh bị mất một phần kia trở lại dĩa sau đó ngồi xuống đối diện hắn: “Thế uống rượu.”

Thẩm Điếu Chân rót rượu vào hai ly, một ly đưa cho hắn, một ly cho nàng, hắn nhìn nàng hồi lâu, Thẩm Điếu Chân tự cầm ly rượu ngửa đầu uống cạn sau đó còn úp ngược ly không còn giọt nào rơi ra.

Liễn Nham híp mắt chậm rãi cầm ly rượu ngửa cổ uống.

“Còn cái này nữa.”

Thẩm Điếu Chân cầm đèn l*иg dưới chân lên sau đó đặt lên bàn: “Thái sư ghi nguyện ước đi.”

Liễn Nham nhướng mày, tay chân hắn không cử động, nàng biết hắn không muốn.

Thẩm Điếu Chân thở dài, ngay cả bút lông nàng cũng chuẩn bị sẵn, trực tiếp đứng lên nhét cây bút vào tay hắn: “Thử một lần biết đâu thành sự thật.”

“Tin vào trời thì tin vào mình tốt hơn.”

Hắn nhìn nữ tử cúi người nhét bút lông vào tay mình thì lạnh nhạt nói, đuôi tóc nàng chạm vào bàn tay hắn khiến hắn ngứa ngáy.

Thẩm Điếu Chân ngước nhìn khoảng cách gần trong gang tắc, nàng mỉm cười nói: “Tin hay không cũng nên thử.”

Liễn Nham nhìn gương mặt gần như dán sát mặt hắn sau đó rũ mắt bật ra tiếng hừ nhẹ: “Được rồi.”

Thẩm Điếu Chân vui mừng đứng thẳng người nhìn hắn viết lên giấy nguyện ước treo ở đuôi đèn l*иg.

Thẩm Điếu Chân nghiêng đầu nhìn bốn chữ hắn viết thì nhất thời câm nín.

[Thiên lý tuần hoàn]*

*Lẽ trời xoay chuyển. Không có gì tồn tại mãi.

Thẩm Điếu Chân thở ra, Liễn Nham đúng là Liễn Nham, nàng kéo tay hắn đứng lên đến giữa sân đứng, Liễn Nham nhìn tay bị nàng cầm, tay kia của nàng cầm đèn l*иg, ánh mắt dịu đi.

“Thắp đèn, thả lên thôi.”

Thẩm Điếu Chân đốt đèn, đèn l*иg nhanh chóng phát sáng ánh sáng vàng rực rỡ ấm áp, đáy mắt Liễn Nham hiện lên ánh sáng vàng nhạt.

Hai tay Thẩm Điếu Chân đỡ lấy hai bên đèn l*иg: “Thái sư, ngài mau thả đi, đây là điều ước của ngài.”

Liễn Nham môi cong lên tiến lên đứng sau lưng nàng giơ hai tay phủ lấy hai tay nàng, Thẩm Điếu Chân ngạc nhiên ngước nhìn, cả người nàng đều bị hắn ôm vào lòng có thể cảm nhận mùi hương gỗ ấm áp cùng tiếng hít thở đều đều của hắn.

Tay Thẩm Điếu Chân run lên, gió nhẹ thổi qua, đèn l*иg nương theo gió mà lung lay bay lên trời cao.

Trên trời chỉ có chiếc đèn của Liễn Nham tỏa sáng.

Ánh mắt cùng nụ cười của Thẩm Điếu Chân toàn bộ đều là đốm vàng rực rỡ duy nhất trên bầu trời đêm.

“Thái sư xem, giữa trời đêm chỉ có mỗi đèn của ngài tỏa sáng, Thiên Lý Tuần Hoàn nhưng Vạn Cổ Trường Xuân* đúng không?” Thẩm Điếu Chân ngẩng nhìn hắn nở nụ cười kiều diễm

* Muôn thuở vẫn còn tươi tốt

Liễn Nham cúi đầu, ánh mắt phản chiếu gương mặt xinh đẹp tựa tiên tử của nàng: “Tam Chân hôm nay hình như rất vui.”

Thẩm Điếu Chân nụ cười sâu hơn: “Bởi vì Thái sư vui.”

Liễn Nham giật mình, cổ họng bật ra tiếng cười nhẹ sau đó vươn tay giữ lấy cổ nàng ép nàng xoay lại: “Tam Chân mau về phủ đi kẻo Thẩm thái úy lo.”

Thẩm Điếu Chân bị tay hắn giữ cổ thì giật mình, nàng cũng không có ý định ở lại.

Hắn buông tay ra nhẹ nhàng đi về đình ngồi xuống, Thẩm Điếu Chân nhanh chóng đuổi theo.

“Vậy tiểu nữ xin phép cáo lui, ngài không thích bánh vậy ta mang về.”

“Cứ để đi.” Hắn nhìn dĩa bánh hồi lâu nói

Thẩm Điếu Chân sợ hắn không ăn bỏ thì tiếc dù sao hắn chê không ngon nhưng hắn kêu để lại nàng nghĩ hắn cho Cao Lãng và Tư Nghệ ăn nên không ý kiến mà lui trước.

Tà áo đỏ rực khuất sau vòm nguyệt, Cao Lãng cùng Tư Nghệ quay lại đứng sau lưng Liễn Nham chỉ thấy hắn vươn tay cầm chiếc bánh bị mất một phần đưa lên miệng cắn một miếng.

Bánh này ngon.

Cao Lãng cùng Tư Nghệ thoáng nhìn nhau, Thái sư của bọn họ không thích đồ ngọt.

“Lễ trăng rằm năm nay cũng đẹp.” Liễn Nham đem miếng bánh bỏ hết vào miệng chậm rãi nói vài chữ

Tâm tình hắn rất tốt.