Chương 22: Lễ trăng rằm

Chương 22. Lễ trăng rằm

Lễ trăng rằm, Thẩm Điếu Chân xuống xe ngựa nhìn trước mặt là Tửu Ngưng Lâu, nàng vui vẻ theo chân hai vị ca ca của mình vào trong.

Hôm nay đường phố về đêm đặc biệt náo nhiệt, người người cầm đèn l*иg đi dạo phố, trẻ con nô nức vui đùa. Thẩm Điếu Chân ngồi ở trên lầu nhìn xuống mắt híp lại.

“Tam Chân đừng nhìn nữa, mau ăn đi.”

Giọng Tạ Khấu Mân ấm ấm làm Thẩm Điếu Chân cảm thấy dễ chịu, nàng quay đầu lại nhìn hắn cười tươi: “Một lát chúng ta thả đèn đi.”

“Được.” Tạ Khấu Mân vui vẻ gật đầu dáng vẻ yêu chiều

Tào Bân bên cạnh sảng khoái uống rượu với Thẩm Thanh và Thẩm Nghị, hắn ta háo hức nói: “Thẩm đại ca, Thẩm nhị ca đợi ta lớn một chút ta đến quân doanh cùng hai vị sát cánh.”

Thẩm Thanh hào sảng nâng ly rượu nói: “Ta thích người như Tiểu quận vương.”

Trương Tế Nguyệt kín tiếng hơn chỉ nhẹ nhàng ngồi bên cạnh mỉm cười.

Thẩm Điếu Chân cảm thấy nếu có thể vui vẻ như thế này mãi thì tốt thật, kiếp trước đều vì mưu quyền đoạt vị mà người chết người lưu đày, nghĩ đến cảnh tượng đau đớn đó khiến lòng này đau xót.

Bây giờ nhìn ai cũng vui vui vẻ vẻ cười nói khiến lòng nàng dâng trào cảm xúc xúc động khó lòng kiềm được.

“Nhớ khi nhỏ Tam Chân nghịch nhất, mỗi lần thả đèn đều ước có được đại mỹ nam.”

Thẩm Điếu Chân nghe Thẩm Nghị nhắc lại chọc nàng thì nàng hờn dỗi: “Nhị ca, muội thay đổi rồi.”

Mọi người phá cười, Tào Bân được dịp trêu: “Không phải có Tạ mỹ nam đây sao? Ta đang chờ rượu mừng của hai người.”

Thẩm Điếu Chân nhìn Tạ Khấu Mân, đúng là hắn ta rất đẹp nhưng so với Liễn Nham thì không bằng chỉ là nàng đối với hắn có lỗi nhiều hơn, hắn như trăng sáng trên cao nàng chỉ muốn bảo hộ hắn.

“Tam Chân đừng nghe Tiểu quận vương nói bậy.” Tạ Khấu Mân cười dịu dàng nhưng trong lòng lại yêu thích câu nói đó của Tào Bân

Thẩm Điếu Chân không trả lời lại nói sang chuyện khác: “Chúng ta đi rước đèn.”

Thẩm Điếu Chân cười tươi đứng lên kéo theo Trương Tế Nguyệt, Tạ Khấu Mân giật mình, trước kia dù Thẩm Điếu Chân không biểu lộ tình cảm nhưng đối với hắn ta rất yêu thích không phải như những lúc này, nàng giống như đang duy trì khoảng cách với hắn.

Bốn nam tử kia cũng đứng lên đi theo phía sau.

Trên phố đông vui, náo nhiệt có cả biểu diễn múa rồng, múa lân độc đáo, người dân thắp hương cho những vị thần. Ngoài ra, đèn l*иg cũng được treo trang trí ở mọi nhà.

Thẩm Điếu Chân trên tay cầm một đèn l*иg bằng giấy, ở đuôi l*иg đèn có gắn một tờ giấy đỏ, Thẩm Điếu Chân cầm bút ghi vài chữ, nét chữ mảnh khảnh uốn lượn đẹp đẽ [Phúc tinh thường chiếu]*.

*Sao may mắn luôn chiếu sáng

Bên cạnh những người còn lại cũng ghi xong câu ước của mình lại chẳng cho nàng nhìn xem họ ghi gì. Nàng viết xong thắp đèn lên đi đến chỗ thả đèn.

Thẩm Điếu Chân ngẩng đầu nhìn trên trời đều là đèn l*иg sáng rực, giữa trời đêm có vầng trăng sáng lại tròn chứng giám, mong rằng điều ước của nàng có thể thành sự thật, may mắn chiếu sáng cả kinh thành, mọi người hưởng lạc bình an, chuyện gì cũng giải quyết được.

Thẩm Điếu Chân nâng tay nhẹ nhàng thả đèn l*иg lên trời đến khi đèn l*иg của Thẩm Điếu Chân lên cao đã hòa cùng hàng ngàn đèn l*иg khác không còn nhận ra cái nào là của nàng.

Những lễ hội trước nay Liễn Nham đều không đón, lúc thành thân với hắn, Thẩm Điếu Chân cũng chưa từng thấy hắn đón lễ nào thậm chí làm trữ quân cũng không cho trong cung tổ chức, hiện tại chắc hắn đang ở phủ Thái sư một mình.

Thẩm Điếu Chân suy nghĩ một chút, nàng vẫn là người tốt.

Thẩm Điếu Chân cầm theo bánh đoàn viên cùng bình rượu ngồi trên xe ngựa đến phủ Thái Sư, nàng vẫn là lấy lí do muốn tạ ơn Liễn Nham đã có công dạy dỗ nàng.

Sĩ Lâm cầm giúp nàng đèn l*иg đợi nàng xuống xe ngựa đưa cho nàng sau đó đứng ngoài phủ đợi.

Thẩm Điếu Chân được nha hoàn dẫn đến hậu hoa viên, lúc này Liễn Nhan đang ngồi ở bàn đá ở trong đình trước mặt là hồ nước lớn, phía sau hắn là Cao Lãng và Tư Nghệ.

Liễn Nham mặc bộ y phục trắng trông như bạch ngọc tinh khiết quý giá, đôi mắt phượng với hắc bạch rõ ràng, đồng tử là một màu đen tuyền sâu thẳm, mắt hai mí nhỏ hẹp tạo cảm giác lãnh đạm và nghiêm cẩn là một vẻ đẹp do tạo hoá tạo thành.

Vẻ đẹp tràn đầy thần bí khiến người khác nhịn không được tìm hiểu, một khuôn mặt sạch sẽ toả sáng, chỉ có cảm giác thanh lãnh thoát tục là vẻ đẹp trời ban.

“Thái sư.” Thẩm Điếu Chân đến trước đình hành lễ

Liễn Nhan tay gõ nhẹ lên bàn nghiêng đầu nhìn Thẩm Điếu Chân, hôm nay nàng ăn vặn xinh đẹp, y phục đỏ rực, gương mặt trang điểm tỉ mỉ hơn mọi ngày vừa nhìn thấy nàng như gặp được Hằng Nga thật sự.

Khuôn mặt hoàn mỹ tinh xảo như ngọc không chút tì vết. Da trắng thịt trong, tinh khiết vô ngần, mịn màng như lụa, một nụ cười nhẹ nhàng như khói xuân, ấm áp mà dịu êm.

Ba ngàn sợi tóc buông dài ôm lấy bờ vai, trên đầu bộ diêu hình cánh hoa nhẹ nhàng điểm xuyến cho làn tóc đen của nàng. Hạnh nhãn phát sáng hơn cả trăng trên cao đang chăm chú nhìn hắn như mê hoặc hắn.