Chương 21: Đa tạ Thái sư giúp tiểu nữ

Thẩm Điếu Chân ngồi trên xe ngựa cạnh Liễn Nham, cố gắng thả lỏng tâm trạng để không khiến hắn nghi ngờ.

Hai kiếp sống lại vẫn khiến nàng sợ hắn bởi vì hắn là Liễn Nham.

“Thái sư đã nghe chuyện Triệu công tử của Triệu đô đốc chưa?” nàng mở lời, mắt dõi theo hắn

Liễn Nham gật đầu nhạt giọng nói: “Có nghe.”

Thẩm Điếu Chân thăm dò: “Thủ đoạn ra tay của người này thật ác độc. Thái sư nói xem, gia đình cô gái kia có khả năng là hung thủ không?”

Đuôi mắt Liễn Nham nhếch lên, ánh mắt lộ vẻ thú vị: “Tam tiểu thư nghĩ là ai?”

Thẩm Điếu Chân xoa tay chậm rãi nói: “Người này thoạt nhìn là căm thù Triệu Bính, nhưng nhìn vết thương, rõ ràng dứt khoát, chuẩn xác, chắc chắn là người học võ, còn gia đình cô gái kia chỉ là dân thường, không thể làm được.”

Liễn Nham nghiêng đầu, chờ nàng nói tiếp.

Thẩm Điếu Chân hít sâu, tiếp lời suy luận: “Nhà nữ tử kia chỉ là để che mắt quan lính cùng Triệu gia. Gần đây, Triệu Bính chỉ gây thù với tiểu nữ, nếu không dùng gia đình cô ấy che giấu, Thẩm gia chắc chắn sẽ bị nghi.”

Thẩm Điếu Chân ngừng lại, quan sát phản ứng hắn, Liễn Nham vẫn nhìn nàng với ánh mắt pha chút thích thú.

Nàng liều lĩnh nói: “Đa tạ Thái sư đã giúp tiểu nữ.”

Liễn Nham cười ra tiếng, gõ tay lên cửa gỗ hỏi: “Tam tiểu thư sao lại cho là ta?”

Nếu không phải hắn, thì là ai khác?

Thẩm Điếu Chân hừ lạnh trong lòng.

Dù vắt óc suy nghĩ, nàng chỉ thấy hắn mới độc ác đủ để xử lý gọn gàng mọi việc.

Bên ngoài, Liễn Nham là Thái sư bề ngoài ôn hòa nhưng Cao Lãng theo hắn thì võ nghệ cao cường, Tư Nghệ trí tuệ hơn người.

Còn Liễn Nham?

Nàng từng thấy hắn cầm kiếm gϊếŧ người nhưng chưa bao giờ thấy hắn giao đấu nên không rõ hắn biết võ hay không.

“Nếu là ngài, có thể vì thấy Triệu Bính đáng chết, hoặc thay trời hành đạo cũng có thể vì uất ức cho tiểu nữ?” Nàng thẳng thắn, dù bản thân cũng sợ lỡ lời

Thẩm Điếu Chân không biết lá gan đâu lại nói như thế nhưng nàng vẫn một lòng tin là hắn, bây giờ hai bên không còn gì giấu nữa cứ ngửa bài với nhau, nàng vẫn là muốn kéo hắn về phía Thẩm gia.

Liễn Nham mắt sáng lên cười ra tiếng, Thẩm Điếu Chân rõ ràng không ngốc như thiên hạ nói về nàng.

Giờ khắc này lại vạch trần hắn là kẻ độc ác nhưng nàng không hề có biểu hiện sợ hãi với hành động của hắn mà ngược lại còn cho rằng đó là đúng.

“Tam tiểu thư đúng là nhìn xa trông rộng.”

Nói vậy là hắn.

Thẩm Điếu Chân mỉm cười: “Thái sư, nếu chúng ta đã giống nhau, ta giả ngốc, ngài giả… có dáng mạo quân tử, chi bằng cùng nhau giúp đỡ.”

Dáng mạo quân tử.

Cũng chỉ có Thẩm Điếu Chân nói hắn như thế.

“Giúp đỡ thế nào?”

“Ngài dùng trí, ta dùng binh. Thẩm gia sẵn sàng tương trợ ngài.”

Liễn Nham nhướng mày, ánh mắt lóe lên đôi phần thú vị.

Sinh thần hắn, Thẩm Điếu Chân lại đem đến một kinh hỉ, vậy mà nàng nói Thẩm gia sẵn lòng giúp hắn.

Liễn Nham nhìn đôi mắt trong như nước, gương mặt sáng như trăng kia thì chậc lưỡi, hắn vươn tay nắm lấy cằm nàng thấp giọng cười lạnh.

“Tam Chân đúng là khiến ta phải tán thưởng.”

Tam Chân.

Hai chữ “Tam Chân” làm Thẩm Điếu Chân run lên.

Đây là lần đầu hắn gọi nàng bằng tên chữ trong kiếp này, không hề có lý do mà khi nghe thấy, tim nàng như dấy lên sóng cuồn cuộn.

“Thái sư quá khen.” Nàng duy trì nụ cười, trấn an bản thân giữ tỉnh táo

Nam nhân trước mặt không được để lộ sơ hở.

“Thái sư đến phủ Thiên Trường rồi.” Cao Lãng lên tiếng đúng lúc, giúp nàng thoát khỏi cái chạm tay gần gũi

Ánh mắt Liễn Nham dịu lại, trông có vẻ vui.

Thẩm Điếu Chân đỏ mặt, vẫn cảm nhận rõ hơi thở nóng bỏng của hắn khi vừa nãy.

Liễn Nham bước xuống trước, Thẩm Điếu Chân theo sau, cùng thấy một nữ tử chạy theo chân nam nhân vào trong phủ.

Bầu trời vắt mây xanh, chim trên cây hót vang, rõ ràng là mùa thu nhưng mang hơi ấm hiếm hoi…