Phố lúc này náo loạn khôn cùng.
Một con ngựa bị giữ lại, chân sau cột một sợi dây thừng dài, nối chặt hai tay một nam tử.
Đám đông đứng vây quanh đều sững sờ, sợ hãi trước cảnh tượng trước mắt.
Thẩm Điếu Chân vừa đến, chen qua cùng Thẩm Thanh và Thẩm Nghị, cả ba người cũng bàng hoàng, nàng che miệng không thốt nên lời.
“Thẩm tướng quân.” Quan binh thấy Thẩm Thanh và Thẩm Nghị vội chắp tay
“Hắn ra sao rồi?”
“Hắn vừa cưỡng bức một cô gái nên bị trả thù. Gia đình cô gái kia cũng đã biến mất.”
Thẩm Điếu Chân hít một hơi lạnh, nhìn Triệu Bính hai tay bị cột chặt, dây thừng nối đến chân ngựa.
Da thịt hắn ta đã bị chà xát dọc mặt đường, rách nát khắp nơi.
Hắn ta trừng to mắt, gương mặt hoảng sợ, rõ ràng sợ hãi trước cái chết đang tới.
“Trên người hắn đầy vết thương còn bị thiến. Lưng như bị cái gì đó đâm vào cào xé. Khi bị ngựa kéo vẫn còn sống nhưng đi đoạn đường dài như thế thì tắt thở rồi.”
Thẩm Điếu Chân run lên, phải vịn tay vào Thu Hương.
Ra tay thật tàn nhẫn, tính ra so với kiếp trước, cái chết đó còn nhẹ hơn nhiều.
“Hài tử… hài tử của ta.”
Tiếng khóc thảm thương của Triệu Kim Thành náo loạn cả phố.
Mặt ông tái xanh, lao qua đám đông nhìn xác con trai, khóc rống thảm thương.
Triệu Mộc Ngân thấy ca ca mình ra nông nỗi, sợ hãi đến té quỵ xuống.
Thẩm Điếu Chân lắc đầu, nếu Triệu Bính ngoan ngoãn từ đầu, đâu đến nỗi bị báo thù thế này.
Quan binh đến thông báo lại sự việc cho Triệu Kim Thành.
Ông ta tức giận, muốn bắt sống gia đình nữ nhân kia nhưng người đi rồi bắt làm sao?
Thẩm Điếu Chân không chịu nổi mùi máu tanh, chóng mặt và buồn nôn.
Nàng liền nói với Thẩm Thanh và Thẩm Nghị về trước, rời khỏi hiện trường càng nhanh càng tốt.
Từ tầng trên của quán trà đạo, Liễn Nham nghiêng đầu nhìn xuống phố, chỉ thấy bóng dáng nữ tử xinh đẹp đang bước đi, thanh thoát rời khỏi chốn náo loạn.
~
Qua lời Thẩm Thanh, Thẩm Điếu Chân biết rõ cái chết của Triệu Bính không đơn giản như vẻ ngoài.
Những vết thương trên người hắn không thể nào do một kẻ bình thường gây ra, hung thủ phải là người võ công cao cường, uy lực kinh người.
Thẩm Điếu Chân rùng mình, nghĩ đến thủ đoạn tàn nhẫn như vậy chỉ có Liễn Nham mới làm được.
Nhưng nếu là hắn, lý do là gì?
Triệu gia cũng chưa hề gây thù oán với hắn, còn Triệu Bính thì nếu có thù, chỉ có thể lần gần nhất là liên quan đến nàng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, điều đó cũng không thể xảy ra.
Nỗi băn khoăn trong lòng nàng càng ngày càng rối, cuối cùng nhận ra, không có lý do nào khiến Liễn Nham ra tay vì nàng cả.
~
Sinh mệnh của Thẩm Điếu Chân từng kết thúc vào đúng ngày sinh thần của Liễn Nham và cũng từ ngày ấy, chuỗi bi kịch giữa nàng và hắn bắt đầu.
Hôm nay, Thẩm Vĩnh chuẩn bị một rương quà để mang đến mừng sinh thần Liễn Nham.
Thẩm Điếu Chân cũng theo cùng bởi nàng còn phải học với hắn.
Lần này không giống kiếp trước, khi nàng lén theo sau trộm nhìn hắn mà say mê, bây giờ mọi việc đều công khai, quang minh chính đại.
Nàng nhìn phủ Thái sư, thấy người ra vào đông đúc hơn ngày thường.
Liễn Nham không ầm ĩ thông báo sinh thần nhưng ai cũng biết mà đến mang quà.
Tư Nghệ tất bật ghi nhận rồi đưa quà đi cất.
“Thẩm thái úy.” Tư Nghệ hành lễ khi nhìn thấy Thẩm Vĩnh
Thẩm Vĩnh liếc qua Liễn Nham đang uống trà trong đại sảnh, càng thêm thích hắn, một người liêm chính, yêu nước.
Thẩm gia trung quân ái quốc tất nhiên cũng yêu mến.
“Dù biết Thái sư không ưa quà cáp nhưng đây là quà sinh thần, không có ý khác.”
Tư Nghệ gật đầu: “Thay mặt Thái sư, đa tạ Thẩm thái úy.”
Thẩm Điếu Chân nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên Liễn Nham, nam tử khoác bộ y phục lam nhạt, tay cầm tách trà, cử chỉ ôn nhuận, khí chất thanh cao như viên ngọc sáng khiến người ta khó cưỡng.
Hắn nhận ra ánh nhìn của nàng, đặt ly trà xuống rồi chậm rãi đứng lên: "Thẩm thái úy đến sao không vào?”
Thẩm Vĩnh cười đáp: “Thái sư không biết, ta còn việc xử lý, Tây An vẫn phải gấp rút diệt trừ.”
Liễn Nham cong môi cười nhẹ: “Thái úy đúng là tận tâm.”
Thẩm Điếu Chân môi mỏng giật nhẹ, vốn định đi về cùng phụ thân, nào ngờ lời nói của Liễn Nham khiến nàng dừng bước.
“Tam tiểu thư, không phải lát nữa phải học sao? Vừa hay, chúng ta cùng đến đó.”
Chúng ta?
Thẩm Vĩnh không ý kiến, ông tuyệt đối tin tưởng Liễn Nham nhưng Thẩm Điếu Chân thì không.
Hắn càng đạo mạo, nàng càng sợ hãi.
Nhưng nàng thể từ chối chỉ có thể đành chấp thuận.
Hôm nay là sinh thần của hắn, nàng nhịn.