Chương 2: Sống lại rồi

“Không hay rồi, tiểu thư!”

Tiếng gọi thất thanh vang lên dồn dập.

Thu Hương hớt hải chạy vào, lay đến khi Thẩm Điếu Chân choàng tỉnh giữa cảm giác trời đất quay cuồng.

Nàng không phải đã chết rồi sao?

Nàng rõ ràng đã tự vẫn cắt cổ trước mặt Liễn Nham.

Thế nhưng trước mắt nàng, Thu Hương vẫn thở hổn hển, sống sờ sờ.

Thu Hương, nô tì năm ấy đã bị chém đầu cùng Thẩm Gia, giờ lại đứng đây, nguyên vẹn như chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Tiểu thư, người ngẩn ra làm gì?” Thu Hương sốt ruột thúc giục Thẩm Điếu Chân đứng dậy

“Thu Hương… sao em còn sống?”

Vừa thốt ra, nước mắt nàng đã rơi lã chã.

Nàng đã chết nên mới gặp lại Thu Hương ở hoàng tuyền?

Thu Hương nhìn tiểu thư nhà mình với ánh mắt khó hiểu nhưng chẳng còn thời gian bận tâm.

“Người mau lên đi. Đại công tử và Nhị công tử đã về rồi.”

Đại ca? Nhị ca?

Trái tim Thẩm Điếu Chân khựng lại.

Chẳng lẽ… nàng đã sống lại?

Trọng sinh như trong sách?

Ông trời thật sự cho nàng một cơ hội làm lại từ đầu.

Thẩm Điếu Chân run nhẹ nhưng cố giữ bình tĩnh.

Nếu hai ca ca vừa từ biên cương trở về thì mọi chuyện đúng là đang bắt đầu lại.

Nàng quay về đúng năm mười bảy tuổi.

“Mau, giúp ta sửa soạn.”

Thẩm Điếu Chân kiếp trước thích ăn mặc rực rỡ, trang điểm xinh đẹp bởi vì nàng có dung mạo tuyệt trần giống như hồ ly trong truyền thuyết chỉ một ánh nhìn đủ đoạt hồn nam nhân, nàng dựa vào việc nàng xinh đẹp lại có Thẩm Gia mà kiêu ngạo.

Bây giờ Thẩm Điếu Chân không muốn là hồ ly nữa, nàng muốn làm tiên tử cho nên Thẩm Điếu Chân chỉ để Thu Hương mặc cho nàng bộ xiêm y sáng màu đơn giản, tóc búi phân nửa cài trâm gỗ, một nửa xõa dài ngay cả trang điểm cũng là nhẹ nhàng hơn mọi khi.

Thẩm Điếu Chân giờ khắc này khác xa mọi ngày, như câu huệ chất tâm lan* so với khi trang điểm xinh đẹp càng đẹp hơn.

*Huệ chất lan tâm: Người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là những người cao quý, thanh khiết

~

Thẩm Điếu Chân gần như chạy thẳng đến đại sảnh.

Vừa bước vào, Thẩm Điếu Chân nghe tiếng cười ấm áp của phụ mẫu, cảm xúc dâng cuộn, sống mũi nàng đỏ lên, đôi mắt cay xè.

Mọi người vẫn còn sống.

“Tam Chân đến rồi.” Mẫu thân Hạ Tuệ mỉm cười hiền hòa: “Hôm nay con trông khác hẳn.”

Hai ca ca Thẩm Thanh và Thẩm Nghị cũng sửng sốt.

Thẩm Điếu Chân xúc động chạy đến.

Hai nam tử khoác chiến bào uy vũ nhìn nàng, vẻ nghiêm nghị không giấu được sự cưng chiều quen thuộc.

“Đại ca, Nhị ca…”

Nàng gọi một tiếng rồi ôm chầm lấy hai người.

Cả hai nhất thời đứng ngẩn ra, kinh ngạc trước dáng vẻ kỳ lạ hiếm thấy của muội muội.

Kiếp trước, Thẩm Thanh và Thẩm Nghị sống chết vì giang sơn.

Thẩm Gia đời đời trung nghĩa, cuối cùng lại bị hoàng thượng kết tội mưu phản, tru di tam tộc.

Liễn Nham khi ấy là Thái Sư, sau họa diệt môn đã xin giữ lại mạng nàng.

Đến khi không còn ai ngăn được hắn, hắn đoạt quyền, ép hoàng thượng thoái vị.

Mãi về sau, Thẩm Điếu Chân mới biết, tất cả đều là cái bẫy Liễn Nham bày ra.

Hắn mượn tay Thái tử để diệt Thẩm Gia vì biết Thẩm Gia trung liệt, tuyệt đối không cúi đầu trước dã tâm của hắn.

Nghĩ đến đó, mắt nàng lại đỏ hoe.

Kiếp trước vì mê nam sắc mà nàng đòi thành thân với Liễn Nham, một lòng lấy lòng hắn.

Nào ngờ tất cả chỉ là công cụ để hắn chạm đến quyền lực.

“Tam Chân lại mít ướt rồi?”

Thẩm Điếu Chân vội lau nước mắt nhưng từng hình ảnh cả nhà bị chém trước mặt nàng vẫn như dao cứa, rõ rệt đến nghẹn lòng.

Đó là hai ngày trước Tết nguyên đán, ngay cả gia nhân trong phủ cũng không ai thoát.

Nếu không vì Liễn Nham bảo vệ nàng, có lẽ nàng đã cùng họ ra đi.

Nhưng sống sót mới là nỗi đau dài nhất.

“Đừng tưởng khóc là ta bỏ qua.” Thẩm Thanh nhíu mày: “Ta nghe nói muội lại trốn ra ngoài tìm nam nhân?”

Lời mắng ấy kiếp trước luôn khiến nàng ấm ức nhưng giờ đây nàng lại thấy lòng nhẹ hẳn.

Được nghe ca ca mắng cũng là một loại hạnh phúc.

Năm xưa Thẩm Thanh thường nói Thẩm Điếu Chân làm Thẩm Gia gà bay chó chạy, nàng còn nói hắn ta khó tính.

Giờ nghĩ lại, sự nghiêm khắc ấy đều là vì tính nàng nghịch ngợm, nông nổi.

“Đại ca, Tam Chân biết lỗi rồi. Sau này sẽ không gây họa nữa.”

Câu nói khiến cả nhà đều kinh ngạc.

Phụ thân Thẩm Vĩnh nhướng mày nhìn sang phu nhân Hạ Tuệ. Hai người đều thấy rõ hôm nay Thẩm Điếu Chân hoàn toàn khác.

“Xem ra tam muội lớn thật rồi.” Thẩm Nghị mỉm cười ôn hòa hơn đại ca Thẩm Thanh

Tính khí con nhà võ cứng rắn, Thẩm Thanh lại càng nghiêm khắc.

Biết nàng ngủ đến giữa trưa là hắn ta cầm roi vào phòng ngay vì thế Thu Hương mới hớt hải gọi nàng dậy.

Thẩm Điếu Chân quay sang nhìn phụ mẫu ngồi ở vị trí chủ tọa, sống mũi càng cay, nước mắt lại muốn trào ra.

Nàng lao đến ôm lấy mẫu thân: “Mẫu thân…”

Hạ Tuệ liếc nhìn Thẩm Vĩnh rồi cúi xuống thấy Thẩm Điếu Chân đang ôm chặt chân mình, bà khẽ cười dịu dàng.

“Tam Chân, con làm sao thế?”

Thẩm Điếu Chân lắc đầu.

Kiếp này được sống lại, nàng nhất định phải che chở cho từng người.

Thẩm gia nắm giữ một nửa binh quyền kinh thành lại trấn thủ biên cương chỉ cần họ còn, Liễn Nham sẽ không dễ động vào hoàng thành.

Hắn không tự ra tay nhưng mượn tay Thái tử Lý Hàn gϊếŧ Thẩm Gia.

Chỉ vì Thẩm Gia quá trung liệt, không chịu cúi đầu mà hoàng thượng lại là hôn quân đa nghi chỉ một lời gièm pha cũng đủ khiến người nhà nàng phải mất mạng.

Thẩm Điếu Chân lau khô nước mắt, đứng thẳng dậy.

Nàng phải khiến phụ thân và hai ca ca thay đổi suy nghĩ.

Trung quân là đúng nhưng trung vào lầm người chính là cửa tử.

“Hai ca ca về rồi, đã vào cung diện kiến thánh thượng chưa?”

Cả ba đều sững lại.

Bình thường Thẩm Điếu Chân xinh đẹp nhưng đầu óc rỗng tuếch, chuyện chính sự một chữ cũng không biết.

Nay nàng lại hỏi chuyện này khiến họ thoáng ngờ vực.

“Ngày mai mới vào cung.” Thẩm Thanh đáp

Hoàng thượng đã chuẩn bị yến tiệc nghênh tiếp hai người.

Thẩm gia trung liệt, quân công hiển hách được hoàng thượng coi trọng.

Nhưng càng được trọng dụng, càng dễ khiến hôn quân nghi kỵ.

“Ngày mai… muội cũng đi.”

Cả đại sảnh bỗng im bặt nhìn nàng với cùng một vẻ kinh ngạc.

Thẩm Thanh nghi hoặc: “Muội lại định đi xem mỹ nam?”

Từ nhỏ Thẩm Điếu Chân có thú vui tìm nam tử tuấn tú, cũng vì vậy mới vừa gặp Liễn Nham đã đòi lấy hắn.

“Không phải.” Nàng lắc đầu: “Muội muốn theo hai ca ca học hỏi.”

Dĩ nhiên nàng không thể nói rằng mình muốn gặp công chúa Lý Ngọc Giai.

Kiếp trước nàng và Lý Ngọc Giai giống nhau, xinh đẹp mà ngốc nghếch, mê chơi, mê mỹ nam.

Nhưng chính Lý Ngọc Giai cũng góp phần cầu xin hoàng thượng giữ mạng cho nàng.

Khi nàng bị giam trong Trữ Cung, người ở cạnh an ủi nàng cũng chỉ có mỗi cô công chúa ngây thơ ấy.

Dù dòng họ hoàng thất bị diệt gần sạch, Liễn Nham vẫn giữ lại Lý Ngọc Giai.

Có lẽ vì nàng ta quá ngốc dễ lợi dụng như Thẩm Điếu Chân.

Ngày mai trong yến tiệc, Lý Ngọc Giai sẽ gặp nạn rơi xuống hồ sen, suýt chết đuối được một thị vệ tên Cao Lãng cứu lên.

Nàng công chúa ngây ngô mang ơn giữ hắn ta bên cạnh, nào biết hắn ta chính là cánh tay phải của Liễn Nham.

Tất cả đều là bàn tay đen tối của hắn sắp đặt.

“Ca ca, cho muội đi đi. Muội hứa không quậy phá.”

Mọi người nhìn vẻ quyết liệt hiếm thấy của nàng, cuối cùng đến cả phụ thân Thẩm Vĩnh cũng phải gật đầu đồng ý.

Ai nấy đều cảm thấy hôm nay Thẩm Điếu Chân thật sự rất khác.