Liễn Nham ung dung nhìn Thẩm Điếu Chân chẳng hề lay động.
Trong khi đó, Thẩm Điếu Chân căng thẳng đến mức người lạnh toát.
Kiếp trước, họ là phu thê nhưng kiếp này, vì sao hắn lại muốn làm chuyện mờ ám như thế chứ?
Hắn trước nay chưa từng có quan hệ gì với nữ nhân, đúng hơn, nếu kiếp trước nàng không chủ động tìm đến, ai cũng nghĩ hắn chẳng để ý tới ai.
Chính vì vậy, lúc hắn tha mạng cho nàng, nhiều người mới tưởng hắn nặng tình chỉ yêu mỗi nàng.
“Thái sư, người đừng ép ta. Ta và Thái sư không phải cặp đôi, huống chi ngài chưa chắc là phu quân ta, nếu truyền ra ngoài sẽ bất hợp lễ.”
Liễn Nham nhướng mày, cuối cùng nhượng bộ: “Cởi thắt lưng ra.”
Thẩm Điếu Chân hoảng hốt, run rẩy, tim đập thình thịch.
Hắn liền chặn suy nghĩ hỗn loạn của nàng: “Ta che mắt lại.”
“Tại sao ngài phải làm vậy?”
“Ta muốn biết vết thương.”
Nàng nghẹn lại, lòng dao động.
Kiếp trước cái gì cũng nhìn qua nhưng giờ đã khác, hắn vẫn là kẻ cố chấp.
Nàng cắn răng cuối cùng rũ mắt, đưa tay đến thắt lưng cởi ra.
Đai lụa mềm mại, trơn mỏng lộ ra trong tay nàng.
Nỗi xấu hổ bủa vây nhưng Thẩm Điếu Chân đành trao cho Liễn Nham.
Hắn đi vòng ra sau lưng nàng, tự cột đai lưng che mắt lại ở phía sau đầu.
Thẩm Điếu Chân nghiêng đầu nhìn Liễn Nham, khuôn mặt cao lãnh, sóng mũi dứt khoát, đôi môi hồng sạch sẽ, thần thái có cảm giác như thần tiên thanh lãnh cấm dục khiến người ta không khỏi sinh ý niệm xấu.
Môi Thẩm Điếu Chân khô lại, nàng liếʍ môi, nhắc nhở bản thân kiếp trước đã từng bị dụ dỗ bởi nhan sắc này, giờ không thể để xảy ra.
Thẩm Điếu Chân chậm rãi cởi từng lớp áo, tay nàng run nhưng thao tác đều đặn.
Mỗi lần vải va vào nhau đủ để Liễn Nham cảm nhận nàng đang làm gì.
Thị giác hắn bị che, các giác quan khác nhạy bén đến mức hắn ngửi thấy mùi hương thơm ngát của nàng.
“Thái sư… ừm… xong rồi.” Giọng nàng như mật ngọt rót vào tai hắn
Liễn Nham khó phân biệt, giơ tay ra, Thẩm Điếu Chân chủ động đưa lưng về phía tay hắn.
Những ngón tay thon dài chạm vào làn da mịn màng khiến nàng mím môi, run lên.
Sau khi sống lại, nàng vẫn chưa quen sự va chạm này.
Tay hắn vẫn lạnh khiến nàng tê dại.
Liễn Nham cảm nhận rõ từng vết thương chằng chịt trên lưng nàng.
Mày hắn nhíu lại, giọng thấp và khẽ: “Tiểu thư lí ra lúc đó nên gϊếŧ hắn.”
Thẩm Điếu Chân nghiêng đầu, không nhìn thấy dưới lớp vải kia là biểu cảm gì, lạnh lùng, tàn nhẫn hay đau xót?
Có lẽ là hai cái đầu.
“Tiểu nhữ chỉ muốn cứu Phạm Yến lại thu được lợi cho Thẩm đô đốc. Như vậy đã đủ rồi, tiểu nữ không quen dùng mạng người để đổi lấy gì.”
Liễn Nham im lặng, tiếp tục thoa thuốc.
Một lúc sau, xong xuôi, hắn tháo bịt mắt.
Thẩm Điếu Chân kéo áo lên để lộ cả tấm lưng trắng trẻo chằng chịt vết thương.
Vừa đúng Liễn Nham tháo bịt mắt xuống vừa vặn Thẩm Điếu Chân kéo áo đủ để hắn nhìn được cả tấm lưng trắng trẻo chằng chịt vết trầy đỏ nhuộm cả đáy mắt đen của hắn, rõ ràng khi nãy hắn sờ vào cũng cảm nhận được nhưng khi nhìn thấy vẫn là không thoải mái.
“Tam tiểu thư, hôm nay về sớm đi.”
Thẩm Điếu Chân kinh ngạc.
Chưa từng có chuyện hắn dạy học mà cho nàng nghỉ sớm, lúc nào cũng hành nàng học cả ngày trời.
Nhưng nghĩ lại, có lẽ hắn có việc, nàng ngoan ngoãn cáo lui.
Nàng vội vàng chạy ra khỏi thư phòng cùng Thu Hương về Thẩm phủ.
Cao Lãng đứng ngoài cửa, nhìn hai nữ tử gấp gáp bỏ đi rồi nghiêng đầu nhìn Liễn Nham đang vân vê tay mình.
“Cao Lãng, giúp ta một việc.”
Nghe giọng lạnh lẽo, Cao Lãng cúi đầu, nhận lệnh.
~
Thẩm Điếu Chân ngồi bên trường kỷ cạnh cửa sổ, nhấp một ngụm trà, ăn điểm tâm.
Hiện tại, Thẩm gia không có hiềm khích với Liễn Nham, mục đích của Thẩm gia là bảo vệ bá tánh.
Dù sao hoàng thượng là hôn quân, Thái tử lại ngu muội, háo thắng, ngông cuồng và tự đại, không thể nào trở thành minh quân.
Khi Liễn Nham lên làm trữ quân, thái bình thịnh trị, nếu phụ thân nàng biết hắn chính là tứ hoàng tử Lý Thạc, có lẽ cũng không còn phải lo bị cắn rứt tội lật đổ triều chính.
Thay vì đối đầu, giờ đây hai bên chung chiến tuyến.
Nhưng làm sao để Liễn Nham hoàn toàn tin tưởng Thẩm gia, đó mới là điều khó.
“Tiểu thư, tiểu thư.”
Thu Hương từ ngoài hớt hải chạy vào, ghé sát tai nàng nói nhỏ.
Thẩm Điếu Chân kinh ngạc, vừa nghe xong liền hoảng sợ: “Ngươi nói thật sao?”
Thu Hương gật đầu, Thẩm Điếu Chân lập tức chạy ra ngoài.
Đúng lúc nàng đến cửa chính thì gặp Thẩm Thanh cùng Thẩm Nghị, hai người họ cũng vừa ra sân, nét mặt cau chặt.