Chương 18: Hắn giúp nàng bôi thuốc

Thẩm Điếu Chân nhìn Liễn Nham trở lại bàn, hắn cầm một lọ gốm trắng rồi bước lại chỗ nàng.

Nàng mơ hồ theo dõi, thấy hắn phất tay áo, nhẹ nhàng nắm tay nàng nâng lên.

Nhiệt độ tay hắn lạnh lẽo khiến nàng rùng mình, ngẩn ngơ quên cả phản ứng.

“Thái… sư?”

“Đây là thuốc bôi Tư Nghệ đưa cho ta. Rất tốt, có thể giúp vết thương của Tam tiểu thư mau lành, không để lại sẹo.”

Hắn nói rồi vén tay áo nàng lên.

Một phần da trầy trật, những vết thương đỏ còn khô mài hiện rõ.

Tim Thẩm Điếu Chân đập loạn, nàng vội rút tay về.

“Thái sư, để ta…”

“Tam tiểu thư ngồi xuống.” Hắn dường như không để ý

Bất khả kháng, nàng ngồi xuống, Liễn Nham đối diện, lần nữa kéo tay nàng lại và vén tay áo.

Hắn mở nắp lọ thuốc, đổ ít bột trắng lên ngón tay rồi nhẹ nhàng thoa lên vết trầy.

Thẩm Điếu Chân rít lên nhưng ngay sau đó cảm nhận được lực tay hắn nhẹ nhàng, đều đặn khiến tim nàng hơi bình tĩnh lại.

Mặt nàng đỏ bừng.

Dù kiếp trước gần gũi với hắn không ít lần nhưng vẻ tuấn mỹ của Liễn Nham vẫn khiến nàng không thể rời mắt.

“Tiểu thư rất thích ngắm bổn Thái sư sao?”

Thẩm Điếu Chân lúng túng, vội nhìn ra cửa sổ: “Ta… ngắm trời.”

Khóe môi Liễn Nham cong nhẹ: “Không trách tiểu thư, người nổi danh mê nam sắc mà.”

Thẩm Điếu Chân: “…”

Nếu là kiếp trước, không liên quan đến quyền lực, có lẽ họ đã có thể hạnh phúc bên nhau.

Nhưng hắn chưa từng yêu nàng, chỉ lợi dụng vị trí phu quân để tiếp cận Thẩm gia, nàng chỉ là quân cờ, con rối như lời hắn từng nói.

Nghĩ đến đây, sóng mũi nàng cay xè, đuôi mắt chợt ửng hồng.

Liễn Nham ngẩng đầu, thấy nàng đột nhiên im lặng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lại đỏ hoe.

“Đau sao?”

Thẩm Điếu Chân giật mình, lắc đầu: “Không có.”

Hắn không nói thêm chỉ nhìn đôi tay trắng nõn với những vết xước đỏ khiến người nhìn cũng thấy nóng mắt.

Nàng giật mình, thu tay lại lắc đầu rồi lại gật.

“Tam tiểu thư, sao lại quay về làm kẻ ngốc?”

Thẩm Điếu Chân nhận ra ý vị cười châm chọc trong giọng hắn, không bực mình mà đáp.

“Chỗ khác để ta nhờ người bôi.”

“Ở đâu?”

Thẩm Điếu Chân chớp mắt, lúng túng: “Sau lưng… ta bị hắn kéo lê trên đất.”

“Hửm?”

Hắn đương nhiên không biết, lúc đó Triệu Bính giận dữ vì nàng đánh hắn mà cầm cổ chân nàng kéo đi một đoạn làm tấm lưng nàng bị thương gần hết tấm lưng.

Ánh mắt Liễn Nham đảo quanh sau đó đứng dậy đi đến hai bên cửa sổ đóng lại.

“Cao Lãng.” Hắn thấp giọng gọi

Cao Lãng từ cửa chính đi vào chờ nghe lệnh.

“Đứng canh. Không có lệnh của ta, không ai được vào.” Hắn hạ lệnh, rồi bổ sung: “Đóng cửa.”

Cao Lãng lần này bị làm cho kinh ngạc nhưng chỉ nghe theo phân phó.

Thẩm Điếu Chân sợ hãi, tim đập thình thịch: “Thái sư… ta có nói gì sai sao ngài giận mà…”

Liễn Nham nhíu mày, sắc lạnh giảm đi vài phần: “Ta không ngốc mà gϊếŧ tiểu thư ở đây.”

Thẩm Điếu Chân thở phào lại nhận ra điều không đúng: “Thế sao ngài đóng hết cửa?”

Liễn Nham thờ ơ đáp: “Không đóng cũng được nhưng có người nhìn thấy lưng tiểu thư thì ta không biết.”

Thẩm Điếu Chân: “???”

Thẩm Điếu Chân nhất thời không hiểu ý tứ trong câu nói kia, Liễn Nham ngược lại bình thản hơn cầm lọ thuốc.

“Thái sư.”

“Tam tiểu thư cứ từ từ chúng ta có nhiều thời gian.”

Thẩm Điếu Chân rõ ràng bị bức ép, nàng lắc đầu: “Thái sư, ta là nữ nhi chưa gả không thể làm thế được.”

Liễn Nham không đáp chỉ nhìn nàng, rất lâu.

Thẩm Điếu Chân cảm thấy bị áp lực, hắn dường như không muốn thỏa hiệp.