Thẩm Điếu Chân biết lúc nào cần giả ngốc, lúc nào không.
Ở Triệu phủ nàng chẳng buồn che giấu, cứng rắn đối đầu trước bao nhiêu người, kể cả trước mắt Liễn Nham.
Thế nhưng lúc này, ngồi trong thư phòng phủ Thiên Trường, nàng lại như trở về dáng vẻ ngoan ngoãn, hiền hòa.
Vết thương do bị Triệu Bính đẩy vào đống củi cứng, lại bị hắn ta lôi lê trên nền đất vẫn còn ê ẩm khó chịu.
Nhưng nếu hôm nay Thẩm Điếu Chân không đến, sợ lại khiến Liễn Nham nghi ngờ, thà đau cũng phải chịu.
Thẩm Điếu nâng tay, nhẹ nhàng cầm bút lông đã thấm mực, từng nét viết xuống giấy theo yêu cầu của hắn.
“Tam tiểu thư đúng là ham học bị thương như vậy mà vẫn đến.” giọng Liễn Nham nhàn nhạt vang lên
Thẩm Điếu Chân nghe ra ẩn ý trong lời hắn, nàng ngẩng đầu, cười vô hại: “Ta sợ phụ lòng giảng dạy của Thái sư.”
Liễn Nham lật trang sách, khóe môi cong nhẹ như cười mà không phải cười.
“Nhưng ta thấy Tam tiểu thư thông minh như thế… e là không cần ta dạy.”
Quả nhiên, hắn trực diện nhắm thẳng vào nàng.
Không vòng vo.
Thẩm Điếu Chân đặt bút xuống, chắp tay đứng dậy: “Thái sư có gì xin cứ nói thẳng.”
Liễn Nham nhướng mày.
Hắn gấp quyển Luận Ngữ lại, động tác thong thả rồi rời ghế.
Từng bước đi của hắn trầm ổn, phong thái tuấn nhã nhưng mang theo một sức ép vô hình, hắn dừng trước mặt nàng.
Từ góc nhìn của Thẩm Điếu Chân, nàng thấy rõ chiếc cằm cương nghị, đường sống mũi cao thẳng và hàng mi dày đổ bóng xuống đôi mắt sâu thẳm gần đến mức khiến người ta không khỏi nín thở.
Hắn thấp giọng: “Có câu《Bất hoạn nhân chi bất kỉ tri, hoạn bất tri nhân dã》* ta vẫn là không nhìn ra Tam tiểu thư lại có hứng thú với binh quyền.”
Thẩm Điếu Chân hiểu rất rõ câu đó hắn dùng để nhắc nàng điều gì.
Thẩm Điếu Chân không né tránh.
Nàng ngẩng đầu, đứng lên nhìn thẳng vào hắn, giọng mềm mại: “Cũng có câu《Vi chính dĩ đức, thí như bắc thần, cư kì sở nhi chúng tinh củng chi》** Thái sư có nghe qua?”
*《Bất hoạn nhân chi bất kỉ tri, hoạn bất tri nhân dã》: Đừng lo người không biết mình, chỉ lo mình không biết người” nghĩa là: Lo mình không biết người là lo không biết người nào hiền để theo, người xấu để tránh.
**《Vi chính dĩ đức, thí như bắc thần, cư kì sở nhi chúng tinh củng chi》: “Làm chính trị (trị dân) mà dùng đức (để cảm hoá dân) thì như sao bắc đẩu ở một nơi mà các ngôi sao khác hướng về cả (tức: thiên hạ theo về). Nghĩa là: Đây là chủ trương vô vi của Khổng: không phải dùng hình pháp, tránh được mọi phiền phức, chống được mọi biến động.
Một tiếng cười rất khẽ, trầm và trong, bật ra từ cổ họng Liễn Nham.
Hắn nhìn nàng như thể vừa bóc được lớp vỏ ngụy trang cuối cùng.
“Tam tiểu thư đúng là làm bổn thái sư mở mang tầm mắt. Nếu Tam tiểu thư đã nói đức trị thì nên nhìn rõ không nên nói đến binh quyền.”
Thẩm Điếu Chân mỉm cười xinh đẹp: “Đức trị quả nhiên không cần binh nhưng không có binh không thể có quyền mà trị. Thái sư vẫn là hiểu muốn làm người cầm quyền phải đủ mạnh mới được dân nghe sau đó mới tới bước dùng đức trị.”
Liễn Nham cúi người cầm lấy tờ giấy nàng vừa viết chữ “Đức” lên đó.
Hắn nhếch môi cười nhạt sau đó nhẹ nhàng lướt cạnh giấy qua cổ nàng.
Thẩm Điếu Chân cảm nhận mảnh giấy mỏng lạnh lùng chạm da, nhói lên trong giây lát khiến nàng nhớ đến lưỡi dao năm xưa.
Nhưng nàng vẫn kiềm chế, cố giữ nụ cười bình thản.
“Tam tiểu thư đúng là xảo ngôn.” giọng hắn khàn lạnh
Thẩm Điếu Chân bấm nhẹ hai tay, mỉm cười dịu dàng: “Thái sư quá lời, chỉ là tiểu nữ biết ăn nói hơn một chút, vẫn là ngu muội cần ngài dạy bảo, hôm nay chỉ đột nhiên sáng suốt thôi.”
Liễn Nham vẫn để cạnh giấy áp sát cổ nàng, trầm giọng hỏi: “Tam tiểu thư, đức trị mà tiểu thư vừa nói, thật sự có dùng được không?”
Thẩm Điếu Chân bình tĩnh trả lời: “Thái sư vẫn dùng đức để giúp hoàng thượng trị quốc, không phải sao? Còn Thẩm gia dùng binh trợ giúp hoàng thượng, chúng ta đều cùng góp sức vì hoàng thượng cả.”
Ánh mắt Liễn Nham lóe lên, khẽ chậc lưỡi thầm than: “Phải, chúng ta đang giúp hoàng thượng.”
Thẩm Điếu Chân đương nhiên biết chúng ta không có hắn, Thẩm Điếu Chân bồi thêm: “Thái sư anh minh tài giỏi chắc chắn hiểu biết hơn tiểu nữ, hôm nay tiểu nữ nói mấy lời này chỉ đơn thuần có sao nói vậy, ngài vẫn là một người có thể nhìn thấu tương lai, đem lợi ích nhân dân hòa bình lên đầu, Thẩm gia sẽ ở sau hỗ trợ binh quyền giúp ngài dễ dùng đức hơn.”
Liễn Nham tay cầm tờ giấy dừng lại chuẩn xác cạnh giấy đặt ngay giữa cổ Thẩm Điếu Chân, hắn lạnh như băng nhìn Thẩm Điếu Chân.
Thẩm Điếu Chân mím môi, hắn không phải sẽ gϊếŧ nàng chứ, nàng có nói sai không?
Đây là hàm ý nàng muốn hắn biết Thẩm gia sẽ có thể giúp hắn.
Nàng hiện tại không muốn dính dáng tới hắn nhưng càng không thích hoàng thượng, lão là hôn quân chỉ nghe nịnh thần.
Thẩm gia trung thành lão cũng nghi kị mà xử trảm cả nhà, Liễn Nham chỉ là gián tiếp, nếu lão không đem lòng sinh nghi thì làm gì có chuyện Thẩm gia bị diệt để Liễn Nham có cơ hội dẫn binh.
“Tam tiểu thư, có ai nói cho tiểu thư biết giấy cũng có thể gϊếŧ người không?”
Thẩm Điếu Chân cảm nhận được độ lạnh cùng sắc bén của cạnh giấy kề sát cổ, hai tay nàng nắm chặt lại cố duy trì nụ cười.
“Thái sư, tiểu nữ chưa nghe qua.”
Liễn Nham cười khẽ: “Chưa nghe thì thôi vậy.”
Thẩm Điếu Chân nhìn Liễn Nham đặt tờ giấy xuống thì nhẹ nhõm, nàng thở phào nào ngờ hắn nói một câu làm nàng run sợ.
“Tiểu thư mà nghe rồi, ta sẽ sẵn lòng thử cho tiểu thư biết để rõ.”
Thẩm Điếu Chân đổ mồ hôi lạnh, hắn thật sự có ý gϊếŧ nàng sao?