“Không hay rồi, lão gia!”
Hạ nhân hớt hải chạy vào, vừa thở dốc vừa nhìn thấy khách đang ngồi liền tái mặt, đứng không yên.
Thẩm Vĩnh cau mày, giọng trầm xuống: “Có chuyện gì mà hỗn loạn như vậy? Không hiểu quy củ sao?”
Hạ nhân nuốt khan, ánh mắt chần chừ nhìn Liễn Nham một thoáng rồi mới lí nhí: “Tiểu… tiểu thư…”
Thẩm Thanh quát: “Nói đi. Thái sư không phải người ngoài.”
Hạ nhân run giọng, lời vừa thốt ra đã khiến không khí trong phòng như đóng băng.
“Tiểu thư… tiểu thư ở Triệu gia suýt bị Triệu công tử… cưỡng bức.”
Thẩm Thanh đập mạnh bàn, sắc mặt đen kịt: “Cái gì?”
Hắn ta không kịp nghe thêm nửa chữ, vạt áo còn chưa chỉnh đã lao thẳng ra ngoài.
Lách cách.
Ly trà trong tay Liễn Nham được đặt xuống bàn, âm thanh nhẹ đến đáng sợ.
Đôi mắt hắn trầm như đáy vực, sát khí lạnh lẽo tràn ra.
~
Triệu phủ lúc này gà bay chó chạy, Triệu Bính bị Triệu Kim Thành trói quỳ giữa sân lớn, gió lạnh thốc qua làm hắn ta run như cầy sấy.
Tất cả tiểu thư công tử đến dự tiệc đều bị đuổi về sạch.
Trong đại sảnh, Thẩm Điếu Chân ngồi ngay ngắn.
Bên dưới là Phạm Yến quỳ run rẩy, mặt vẫn đẫm nước mắt.
Còn Triệu Kim Thành thì sắc mặt u ám đến mức tưởng chừng có thể ngất đi ngay tại chỗ.
“Thẩm thái úy, Thái sư đến.”
Thẩm Điếu Chân ngẩng đầu, Liễn Nham cũng đến?
Triệu Kim Thành nghe vậy mà hồn vía lên mây.
Xong rồi… xong thật rồi.
Ông ta cuống cuồng chạy ra nhưng còn chưa đến nơi thì một bóng người đã lao tới nhanh hơn cả gió.
Bộp!
Thẩm Thanh vừa bước qua bậc thềm đã tung một cước đá Triệu Bính lăn ba vòng trên nền đất.
“Đồ đê tiện, ngươi dám động vào muội muội ta?”
Với tính nóng của Thẩm Thanh, hôm nay hắn ta muốn lấy mạng Triệu Bính cũng chẳng phải chuyện lạ.
Thẩm Điếu Chân vội bám tay Trương Tế Nguyệt đi ra.
“Ca ca, muội không sao.”
Thẩm Thanh nhìn muội muội mình trong bộ dạng đó, đôi mắt đỏ hoe, rút phắt trường kiếm.
Triệu Bính sợ đến xanh mặt, dập đầu loạn xạ.
Thẩm Điếu Chân nhỏ giọng: “Ca ca.”
Thẩm Vĩnh bước đến giữ Thẩm Thanh lại, ông dù hận đến nghiến răng nhưng vẫn tỉnh táo hơn.
“Triệu lão gia, hôm nay ngươi phải cho Thẩm gia chúng ta một lời.”
Thẩm Điếu Chân nhìn phụ thân đi vào đại sảnh với Triệu Kim Thành, nàng ngẩng đầu vừa vặn chạm vào đôi mắt sâu đen của Liễn Nham tựa như bị rơi vào hố băng.
Liễn Nham nhìn Thẩm Điếu Chân quần áo không ngay ngắn, bên ngoài trùm áo khoác của người khác, tóc tai rối bời, sắc mặt tái nhợt.
Một đóa hoa diễm lệ bị giày xéo.
Liễn Nham nhìn nàng rồi hạ mắt, liếc sang Triệu Bính đang run như cầy sấy, khóe môi hắn nhếch lên lạnh đến tê sống lưng.
Hắn chẳng nói lời nào, cứ thế bước vào sảnh, bóng dáng cao lớn phủ xuống như một mảng bóng tối.
Thẩm Điếu Chân nương theo Trương Tế Nguyệt cũng đi vào đại sảnh.
Tào Bân khoanh tay: “Triệu lão gia, bổn quận vương thấy đưa con trai ông vào cung làm thái giám thì hợp lý. Chỗ ta đang thiếu một người hầu để khỏi hại dân.”
Sắc mặt Triệu Kim Thành xanh mét.
“Tiểu quận vương… xin ngài giơ cao đánh khẽ. Lão thần chỉ có mỗi đứa con này…”
Thẩm Vĩnh đập mạnh bàn, giọng đầy lửa giận: “Ta cũng chỉ có một đứa con gái. Nếu không có người đến kịp thì danh tiết của con ta ai trả?!”
Triệu Kim Thành hoảng loạn quỳ sụp xuống: “Thẩm thái úy, xin ngài… xin hãy nương tay… ta nhất định sẽ dạy dỗ lại…”
Thẩm Điếu Chân lạnh lùng nhìn cha con Triệu gia quỳ rạp dưới đất.
Kiếp trước bọn họ che giấu bao nhiêu tội ác của Triệu Bính, nàng nhớ từng chuyện một.
“Để Hình bộ xử.”
Liễn Nham nghiêng đầu cất giọng trầm khàn lại lạnh lẽo như muốn đóng băng đối phương.
“Thái sư, không được.”
Triệu Kim Thành biến sắc, vào Hình bộ nghĩa là đã định trước một con đường chết.
Liễn Nham nhếch mép, Thẩm Điếu Chân đã lên tiếng trước.
“Triệu công tử đã làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu không phải lần đầu. Hôm nay ta chỉ vì trùng hợp nghe tiếng kêu cứu của Phạm cô nương mà đến kịp. Nếu ta không đến thì sao? Nếu ta bị hắn làm nhục… ta chắc chắn sẽ tìm cái chết. Đến lúc đó… e rằng không chỉ mình hắn chôn theo.”
Mọi người nghe lời nói đanh thép của Thẩm Điếu Chân làm cho sửng sốt.
Thẩm gia bị nàng dọa đến sợ, Thẩm Điếu Chân mà chết thì ba cha con bọn họ nhất định đem Triệu gia ra xử tội.
Nàng nói tiếp, mỗi chữ rơi xuống đều khiến Triệu Kim Thành tái mặt: “Nếu hôm nay không phải ta, hắn ta sẽ còn hại bao nhiêu người nữa? Triệu lão gia không chịu phạt nặng, còn muốn viện cớ tình thân để phụ thân ta mềm lòng? Vậy chẳng khác nào xem danh dự nữ tử như cỏ rác.”
Liễn Nham nhìn nàng, trong mắt ánh lên tia thích thú đầy nguy hiểm.
“Cái này…”
Thẩm Điếu Chân nói đến Triệu Kim Thành không nói được gì, bình thường ai cũng nói Tam tiểu thư Thẩm gia chỉ được vẻ đẹp tuyệt sắc chứ không có trí não, xem ra là lừa gạt.
Lời nói đanh thép kia làm sao kẻ ngốc nói được.
Triệu Mộc Ngân bật khóc: “Thẩm tỷ tỷ, xin tỷ… tha cho ca ca ta một mạng…”
Thẩm Điếu Chân nhìn nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngươi cũng là nữ tử. Không lẽ không hiểu… có những chuyện, không phải nói tha là tha.”
Thẩm Vĩnh nhìn Thẩm Thanh cùng Thẩm Nghị, bọn họ nhìn ra Thẩm Điếu Chân không giống xưa, nàng khi xưa sẽ không lý trí kiên định như thế.
Tạ Khấu Mân ngồi bên cạnh tiểu quận vương Tào Bân cũng lên tiếng: “Triệu Bính làm mất mặt nam tử kinh thành, không thể dung tha.”
Mọi thứ đều chĩa mũi đao muốn Triệu Bính chết, Triệu Kim Thành sợ run lên, ông ta phải nghĩ cách, ông ta chỉ có mỗi đứa con này thôi.
Thẩm Điếu Chân nói ra suy nghĩ tới khi nãy vẫn còn run, Trương Tế Nguyệt nhận ra vội ôm chặt vai nàng trấn an.
Liễn Nham vẫn quan sát từng hành động của nàng, ánh mắt càng lúc càng sâu hơn.
Cuối cùng, Triệu Kim Thành run giọng hỏi: “Vậy… vậy Thẩm tiểu thư muốn… thế nào mới có thể tha cho con ta một mạng?”
Thẩm Điếu Chân mỉm cười, nàng đã chờ câu hỏi đó từ lâu.