Trước mặt Thẩm Điếu Chân là ba người.
Trương Tế Nguyệt, thiên kim nhà quan, dung mạo thanh tú sáng trong, khí chất trí tuệ, chỉ nhìn liền biết là một nữ tử tài hoa.
Tạ Khấu Mân thì nho nhã như gió xuân, ôn hòa như ngọc, sạch sẽ tinh khiết hệt ánh trăng đầu tháng.
Còn Tiểu quận vương Tào Bân, khảng khái, anh dũng, phóng khoáng mang vẻ đẹp mạnh mẽ của một nam nhi trượng nghĩa.
“Tam tiểu thư Thẩm gia càng lớn càng xinh đẹp, ngay cả tiểu quận vương cũng phải thán phục.” Tào Bân trêu, ánh mắt sáng lấp lánh
Thẩm Điếu Chân bật cười, vỗ nhẹ vào vai hắn ta: “Ngươi lại chọc ta rồi, tiểu quận vương.”
Nàng với Tào Bân thân quen từ nhỏ, tuổi tác tương đương, tính tình đều ham chơi nên cực kỳ hợp ý.
Tào Bân tuấn tú, khí chất sảng khoái, nói cười thẳng thắn, đến cả nét cười cũng mang vẻ phóng khoáng của người từng trải gió cát.
Tào Bân xua tay, không còn giữ dáng vẻ quân tử nữa, cười lớn: “Tam Chân, ta mới phát hiện một nơi cực vui. Hôm nào ta dẫn muội đi, đảm bảo toàn mỹ nam tuấn tú.”
Mắt Thẩm Điếu Chân lập tức sáng rực: “Được. Nhất định phải dẫn ta đi.”
Tạ Khấu Mân và Trương Tế Nguyệt nhìn cảnh này chỉ biết thở dài bất lực.
Tiểu quận vương Tào Bân là cháu ruột của hoàng thượng.
Năm ấy sau khi Liễn Nham được lập làm trữ quân, hoàng thượng thoái vị rồi mất, toàn bộ hoàng thân quốc thích đều bị lưu đày, Tào Bân cũng không ngoại lệ.
Hắn ta vốn một lòng trung thành với hoàng thượng, cuối cùng lại bị ép rời khỏi kinh thành, vĩnh viễn sống nơi biên cương gió cát.
Buổi tiệc hôm nay chủ yếu để các công tử thế gia, khuê tú danh môn giao du.
Thẩm Điếu Chân thì chẳng mấy hứng thú kết giao.
Từ đầu đến cuối nàng vẫn chưa gặp Triệu Bính.
Triệu Bính say mê nàng chỉ vì nhan sắc kinh diễm, lại là kẻ lưu manh háo sắc.
Hắn ta từng nhiều lần làm càn khiến nàng cực kỳ chán ghét.
Sau khi nàng về làm thê tử của Liễn Nham, hắn ta vẫn không từ bỏ ý định xấu.
Kiếp trước, hắn ta si tâm vọng tưởng với nàng, tự tìm đường chết, bị Liễn Nham xử lý gọn gàng.
Triệu gia có thể làm gì?
Không gì cả.
Triệu Bính vốn gây thù chuốc oán khắp nơi nên khi chết chỉ có thể do bị trả thù.
Triệu gia muốn kêu oan cũng không có lý.
Hoàng thượng mà biết hắn ta làm nhiều điều ác còn tức giận hơn, bởi vậy Triệu gia chỉ có thể câm nín chịu đựng.
Thẩm Điếu Chân đột nhiên nhớ ra điều gì, liền đứng dậy: “Triệu cô nương, có thể chỉ đường giúp ta đi vệ sinh một lát không?”
Triệu Mộc Ngân nhìn Thẩm Điếu Chân không nghĩ ngợi kêu nha hoàn dẫn nàng đi.
Thẩm Điếu Chân kéo Thu Nguyệt đi cùng.
Đến một vòm nguyệt, nàng ghé sát tai Thu Nguyệt dặn dò vài câu, Thu Nguyệt hiểu ý liền vội lui đi.
Nàng dừng lại, quay sang nha hoàn kia: “Không cần dẫn tiếp. Tới trước rồi, ta tự đi.”
Nha hoàn không dám cãi lời, cúi người rồi lùi xuống.
Đợi bóng người biến mất hẳn, Thẩm Điếu Chân mới xoay người, bước nhanh vào hành lang phía trái.
Kiếp trước, tại chính buổi tiệc nhỏ này, Triệu Bính đã bắt một nữ tử nhà nông tên Phạm Yến lén đem về phủ cưỡng bức.
Khi chuyện bị phát giác, Triệu gia vì giữ thể diện buộc phải nạp Phạm Yến làm thϊếp.
Những chuyện trước đó hắn ta làm chưa từng bị bắt tại trận nên đều trôi qua êm thấm.
Cũng chính Phạm Yến người từng bị hắn dày vò về sau đã liều mình cứu Thẩm Điếu Chân khi nàng bị hắn ta giở trò đồϊ ҍạϊ , giữ chân đủ lâu để Liễn Nham tới kịp.
Tiếng khóc nghẹn ngào truyền ra từ căn phòng chứa củi phía trước.
Cơn tức giận dâng lên khiến mắt Thẩm Điếu Chân đỏ bừng.
Không chần chờ, nàng xông tới, tung một cú đá mạnh vào cửa.
Cánh cửa bật mở.
Ánh sáng tràn vào căn phòng tối âm u.
Một nữ tử nằm co quắp trên nền đất, quần áo bị kéo lệch, đôi mắt đỏ sưng, run rẩy.
Thẩm Điếu Chân siết chặt nắm tay.
May quá, nàng đến kịp.
“Đồ súc sinh.”
Triệu Bính đang đè lên người Phạm Yến bị Thẩm Điếu Chân đạp cửa làm giật mình quay đầu lại.
Cơn tức giận chưa kịp bùng lên, Triệu Bính đã nhận một cú đánh dữ dội từ cây củi trong tay Thẩm Điếu Chân.
“Đau, Thẩm Điếu Chân… ngươi điên rồi sao?!” Hắn ta gầm lên
“Đánh thì đánh, ta sợ ngươi chắc?” Nàng nghiến răng, tay run lên vì giận, càng đánh càng mạnh
Triệu Bính bị đánh đến xấu hổ hóa giận, chụp lấy khúc củi rồi hất mạnh.
Thẩm Điếu Chân văng ngược ra sau, va vào đống gỗ, cả lưng ê buốt.
Triệu Bính tiến tới túm tóc nàng ánh mắt hung tợn quát tháo: “Ngươi tự mình dâng đến xem hôm nay bổn thiếu gia có chơi chết không?”
Phạm Yến run bần bật nhưng nhìn người vừa cứu mình bị nắm tóc kéo ngược, nàng ta cắn răng đứng dậy, ôm chặt lấy tấm áo, lao tới đẩy hắn ta.
“Tránh khỏi cô nương ấy.”
“Được, hai con đàn bà này, bổn thiếu gia không ngại chơi chết hai người.” Triệu Bính gằn giọng, cười thô bỉ
Đầu Thẩm Điếu Chân choáng váng.
Thu Hương, sao còn chưa gọi người tới?
“Triệu Bính, hôm nay nếu không phải ngươi chết thì là ta.”
Thẩm Điếu Chân cắn răng hận đến muốn cho tên sở khanh kia một đao như năm xưa Liễn Nham làm với hắn ta.
“Được, để coi là ai chết. Mỹ nhân một lát khóc đừng xin ta.”
Triệu Bính vẻ mặt đê tiện cười xảo quyệt liền túm lấy cổ chân Thẩm Điếu Chân kéo lại, Thẩm Điếu Chân bị hắn ta lôi một đường đau đến mặt xanh ngắt thở hổn hển.
Phạm Yến muốn ngăn thì bị hắn ta một đá đá ra xa.
Triệu Bính đè lên người Thẩm Điếu Chân, tay vừa chạm tới y phục nàng.
Thẩm Điếu Chân đã siết chặt cây trâm giấu trong tay.
Nhưng ngay giây hắn ta định lột áo nàng…
Ầm!
Một bóng người lao thẳng vào, tung cú đá như trời giáng.
“Tên súc sinh.”
Tào Bân xuất hiện đá Triệu Bính bay ra xa.
Triệu Bính lăn trên nền đất, mặt tái mét, đôi mắt đầy hoảng loạn nhìn đám người đã kéo tới đứng ở cửa.
“Ca ca…” Triệu Mộc Ngân run rẩy
Nàng ta biết rõ thói xấu của ca ca mình, trước đó còn cố cảnh báo vì hôm nay có tiệc nhưng hắn nào chịu nghe.
Giờ thì hay rồi, mọi người đều tận mắt thấy hắn ta cưỡng bức nữ tử, còn định làm bậy với Thẩm Điếu Chân.
Thẩm Gia tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua.
“Cút! Tất cả cút khỏi đây!” Triệu Bính gào lên như phát điên
Nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng xì xầm phẫn nộ, tiếng mắng nhiếc hắn không bằng cầm thú.
Tạ Khấu Mân hiếm khi để lộ vẻ dữ tợn.
Hắn ta bước tới, cởi ngay áo ngoài, bước nhanh đến bên Thẩm Điếu Chân, nhẹ nhàng khoác áo lên người nàng, ánh mắt tối lại đầy sát khí.
Thẩm Điếu Chân cười thỏa mãn, Triệu Bính, lần này là ta tự tay trả thù ngươi.