Chương 13: Nên sớm gả đi

Thẩm Vĩnh ngồi tại sảnh lớn cùng Thẩm Thanh và Thẩm Nghị, ly trà trước mặt đã nguội lạnh từ lâu.

“Phụ thân, Tây An lần này rõ ràng là nhắm thẳng vào Thẩm gia.”

Thẩm Vĩnh đương nhiên hiểu.

Thẩm Gia nắm giữ nửa binh quyền triều đình, muốn động đến hoàng cung, trước tiên phải vượt qua được Thẩm Gia.

Nhóm phản tặc tự xưng quân Tây An không ngừng gây hấn, chỉ e sắp tới Thẩm Phủ sẽ ngày đêm không yên.

“Gia tăng phòng thủ. Thẩm Thanh, con thu hẹp phạm vi bọn Tây An lại, chờ thời cơ bắt giữ.”

“Vâng, phụ thân.”

Thẩm Vĩnh lại thở dài: “Chỉ lo cho Tam Chân, dạo này hay ra vào phủ.”

Thẩm Nghị trấn an: “Có Sĩ Lâm theo bảo vệ, phụ thân đừng quá lo.”

“Nó tính tình nghịch phá, đợi học ở chỗ Thái sư xong cũng đến lúc bàn chuyện hôn sự.”

“Phụ thân định gả muội muội cho ai?” Thẩm Thanh hỏi, nhưng ánh mắt mang theo chút bất mãn

Người trong kinh nào xứng với Thẩm Điếu Chân?

Nàng là đệ nhất mỹ nhân lại là con gái cưng của Thẩm Gia quyền thế.

Xứng đôi với nàng, ít ai đủ tư cách.

“Tạ Khấu Mân của Tạ Gia không tệ. Hai đứa cũng là thanh mai trúc mã.”

Thẩm Thanh chau mày: “Tên tiểu tử Tạ ấy quá mềm yếu, tay trói gà không chặt. Nhìn là biết không thể bảo vệ muội muội.”

Thẩm Vĩnh gật đầu: “Nhưng càng để lâu càng khó. Nếu đến ngày tuyển tú mà lọt mắt Thái tử thì càng phiền hơn.”

Nỗi lo này không chỉ mình ông hiểu.

Thẩm Gia nắm binh quyền, ai cưới Thẩm Điếu Chân cũng sẽ có cửa bước gần vào quyền lực.

Nếu người đó có dã tâm… Thẩm Điếu Chân sẽ là người chịu khổ đầu tiên.

Còn hoàng tử, vương gia?

Một khi họ nhìn trúng, chẳng khác nào cá tự chui vào lưới, tiếp cận binh quyền dễ hơn.

Tạ Khấu Mân là con Lại bộ Thượng thư, không dính dáng binh quyền, bản thân hiền hòa ôn nhuận, có thể dung hòa tính khí nghịch ngợm của Thẩm Điếu Chân.

Một nhu một cương, tương đối thích hợp.

~

Trong thư phòng phủ Thái sư, ánh đèn lung linh phản chiếu trong đáy mắt Liễn Nham.

Trên bàn trước mặt hắn là một cuộn giấy và chiếc hộp gỗ, hai món đồ vốn được tặng nhưng lại bị nàng lấy về.

Đã là đồ của hắn thì dù hắn không nhận, cũng tuyệt đối không thuộc về kẻ khác.

Bên ngoài Cao Lãng đi vào bẩm báo: “Thái sư, loạn quân Tây An xem chừng là muốn phá Thẩm Gia.”

Liễn Nham khẽ vuốt nắp hộp gỗ, giọng trầm đi: “Thẩm Gia nắm binh quyền, tất nhiên bọn chúng sẽ muốn chọc phá Thẩm Gia trước.”

“Còn chuyện lần trước Tam tiểu thư bị hạ độc là người Đông Cung làm.”

“Cứ xem như chưa biết.” Liễn Nham nhếch khóe môi, ánh mắt lạnh lẽo: “Đợi Thẩm Gia xong, sẽ đến lượt Đông Cung.”

Cao Lãng băn khoăn mãi, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Thái sư… vì sao người lại để tâm đến Thẩm Điếu Chân?”

Một nữ tử ngốc nghếch, yếu ớt như vậy tại sao lại khiến Thái sư của hắn ta hao tâm?

Liễn Nham chỉ đáp một câu, đơn giản: “Sư không bằng phu.”

Tư Nghệ bên cạnh bật cười khẽ khi nhìn vẻ mặt nghệch chưa hiểu của Cao Lãng.

Cao Lãng càng nghe càng ngu ngơ.

Phu dễ kiểm soát hơn sư cũng có thân phận chính đáng hơn.

~

Thẩm Điếu Chân bình thường chỉ phải học ở chỗ Liễn Nham ba ngày một tuần, so với đời trước ngày nào cũng bị hắn bắt học thì hiện tại đúng là phúc phận hiếm có.

Nghĩ tới đó, nàng vừa thở dài vừa thầm cảm tạ trời đất.

Hôm nay trong kinh có một buổi tiệc nhỏ của các công tử tiểu thư, tổ chức tại Triệu Gia.

Để tránh mang tiếng xem thường người khác, Thẩm Điếu Chân dù chẳng thích cũng phải tham dự.

Triệu Đề Đốc Triệu Kim Thành có hai đứa con, Triệu Mộc Ngân và Triệu Bính.

Thẩm Gia thế lực lớn hơn Triệu Gia, Thẩm Điếu Chân lại xinh đẹp, nổi danh khắp kinh nên Triệu Mộc Ngân vốn chẳng ưa nàng.

Còn Triệu Bính lưu manh khét tiếng, ham ăn ham chơi, lại háo sắc, một loại người bẩn đến mức nhìn thôi nàng đã muốn tránh xa ba trượng.

Triệu Đề Đốc cũng ghen ghét Thẩm Gia vì binh quyền của họ quá mạnh.

Kiếp trước ông ta theo phe Liễn Nham, dâng kho lương và thủy quân cho hắn.

Nghĩ thế, Thẩm Điếu Chân càng cảnh giác hơn.

Hôm nay Thẩm Điếu Chân mặc bộ y phục hồng nhạt, cài trâm bạc, đường nét trang dung nổi bật như hoa đào đầu xuân.

Vừa bước xuống kiệu, ánh mắt mọi người lập tức bị hút vào.

Ngoài hai anh em Triệu Gia, Thẩm Điếu Chân còn quen Tạ Khấu Mân, Trương Tế Nguyệt và Tiểu quận vương Tào Bân.

Còn lại đều là con cháu các quan nhỏ, mặt nhìn một lần đã quên.

Triệu Mộc Ngân cố làm ra vẻ tươi cười: “Thẩm tiểu thư tới rồi, mọi người chỉ chờ mỗi cô nương thôi đấy.”

Hàm ý châm chọc rõ rệt.

Đời trước nàng nghe mà không hiểu, bị mắng sau lưng cũng chẳng biết.

Còn bây giờ Thẩm Điếu Chân nhếch khóe môi, giọng nhẹ mà sắc bén: “Ta khiến mọi người cùng Triệu cô nương phải đợi đúng là lỗi của ta. Chỉ là thời gian vẫn chưa đến mà Triệu cô nương đã vội vàng bắt đầu. Chắc hôm nay Triệu Gia chuẩn bị nhiều điều thú vị lắm. Ta rất mong chờ.”

Sắc mặt Triệu Mộc Ngân lập tức đen lại, cố ép nụ cười: “Là ta nóng vội. Thẩm tiểu thư không đến trễ.”

Thẩm Điếu Chân chỉ cười, lướt ngang nàng ta đi thẳng về phía ba người quen.

Triệu Mộc Ngân đứng phía sau thì nghiến răng.

Rõ ràng trước kia Thẩm Điếu Chân bị mắng mà còn không biết.

Vậy mà giờ nàng lại biết phản kích?

Ai cho nàng cái bản lĩnh này?!