Chương 12: Hối lộ hắn không nhận

Thẩm Điếu Chân tĩnh dưỡng ba ngày mới xem như hồi phục.

Lần này đến phủ Thái sư liền trúng độc, đúng là vận số của nàng xui đến cực điểm.

Khoảng thời gian này kiếp trước nàng còn chưa từng gặp hắn, vì thế mọi chuyện xảy đến quá đột ngột khiến nàng không sao trở kịp tay

Đứng trước phủ Thiên Trường nguy nga, Thẩm Điếu Chân khẽ rũ mắt.

Nơi này là chỗ Liễn Nham thường ở lại để xử lý chính sự, kiếp trước nàng cũng từng đặt chân đến nhưng là trong những hoàn cảnh nàng không muốn nhớ.

Trong tay ôm Trừng Tâm Đường Chỉ và Đình Khuê Mặc, phía sau là Thu Hương theo sát, nàng bước theo nha hoàn dẫn đường vào nội viện.

Liễn Nham an bài cho nàng ngồi ở thư phòng phía tây.

Căn phòng đơn giản nhưng sáng sủa.

Ở giữa là chiếc bàn gỗ lớn dùng để chép sách, phía trên còn đặt thêm một bàn cao hơn, vị trí dành cho Liễn Nham.

Hai bên tường đều mở cửa sổ, gió và ánh sáng đều thuận tiện mà quan trọng hơn có thể để người trong phủ nhìn vào cũng không thể nói hai người có hành vi mờ ám.

Tiếng bước chân trầm ổn bỗng vang lên.

Thẩm Điếu Chân xoay người thì thấy bóng dáng thanh lãnh của Liễn Nham đã đứng ngay trước mặt, vẻ cấm dục, xa lạ, uy nghiêm như núi tuyết.

Nàng vội cúi người: “Thái sư.”

“Ngồi đi.” Hắn liếc nàng một cái, giọng vẫn lạnh lạnh

Khi Liễn Nham ngồi xuống bàn cao, Thẩm Điếu Chân liền tiến lên dâng hai món quà.

“Tiểu nữ có chút quà mọn… xem như cảm tạ Thái sư dạy bảo và ơn cứu mạng.”

Nàng nói nghe rất khiêm tốn nhưng trong lòng lại nghĩ một công đôi việc, định hối lộ nhẹ để hắn khoan dung với nàng hơn, giờ tiện thể trả luôn ân tình.

Liễn Nham cong mắt, liếc qua hai món đồ, giọng hờ hững: “Đa tạ ý tốt của Tam tiểu thư nhưng bổn Thái sư không quen nhận đồ khi không có lý do chính đáng.”

Thẩm Điếu Chân: “…”

Lý do chính đáng?

Cái này còn phải tự nàng nghĩ sao?

Nàng hừ nhỏ một tiếng, quay về chỗ mình ôm hai món đồ đặt lại lên bàn.

Không nhận thì trả lại, nàng đâu cầu hắn.

“Tam tiểu thư đã từng nghe qua Luận Ngữ chưa?” Liễn Nham hỏi, giọng không nhanh không chậm

“Có nghe.” Thẩm Điếu Chân thành thật đáp

Có nghe chứ không biết bao nhiêu.

Đời trước nàng không lo học, sau khi thành thân với hắn bị ép học mãi mà cũng nhớ được nửa câu quên hai câu.

Liễn Nham đặt bút xuống, ánh mắt quét qua nàng: “Vậy Tam tiểu thư nói ta nghe câu 【Bác học ư văn, yêu chi dĩ lễ, diệc khả dĩ phất bạn hĩ phu】* có nghĩa là gì?”

*Người quân tử trước học sâu rộng về văn, sau học lễ ràng buộc mình, nhờ vậy khỏi trái đạo.

Nàng đứng dậy, hành lễ cung kính: “Vẫn là mong Thái sư chỉ điểm.”

Nàng nghĩ hắn sẽ dạy nàng kinh thư nào ngờ hắn lại dạy luận ngữ, nàng mất mấy đêm đọc qua kinh thư bây giờ thành công cốc.

Khóe môi Liễn Nham nhếch thành một đường cong nhàn nhạt như đã nhìn thấu nàng từ sớm: “Mở sách ra.”

Quả nhiên là kém thông minh.

Mắt nàng giật nhẹ một cái, cố nặn ra nụ cười hòa khí ngồi xuống, mở Luận Ngữ ra.

Ban đầu nàng còn rất nghiêm túc, lưng thẳng tắp, mắt chăm chú.

Giọng của Liễn Nham trầm thấp, ổn định, từng chữ từng lời rơi vào tai nghe đến mức khiến người ta dễ sinh buồn ngủ.

Thẩm Điếu Chân vốn ít khi đọc luận thư, tư chất lại “trung bình khá”, nghe chưa được bao lâu đầu đã mơ mơ màng màng.

Kiếp trước hắn cũng hay dạy nàng thế này nhưng chỗ nào nàng nhớ nổi?

Giọng nói của Liễn Nham đột nhiên vang lên ngay đỉnh đầu: “Tam tiểu thư, ngồi ngay lại.”

Thẩm Điếu Chân giật mình, sống lưng lập tức dựng thẳng, đôi mắt mở to, hoàn toàn không dám lơ mơ thêm.

Qua một nén nhang, Liễn Nham cuối cùng cũng dừng giảng.

Thẩm Điếu Chân như đóa hoa vừa được tưới nước, lập tức vui vẻ duỗi tay duỗi chân.

“Thu Hương.”

Thu Hương vẫn đứng ngoài cửa nghe động tĩnh, lập tức chạy vào.

“Một lát mang hai thứ này về phủ. Đến lễ Trung thu thì lấy ra đưa cho Tạ ca ca.”

Thu Hương nghe vậy lập tức đáp lời: “Vâng, tiểu thư.”

Từ trên cao, bàn tay đang lật trang sách của Liễn Nham khựng lại một nhịp.

Ánh mắt hắn nhướng nhẹ, một tia tối lạnh lướt qua đáy mắt.

Hai món đó rõ ràng là mang đến cho hắn.

Hóa ra chỉ tiện đường mang theo?

Hóa ra lại đổi hướng đưa cho người khác?

Hắn không lên tiếng, chỉ hờ hững liếc qua nàng.

“Thái sư, ta có thể ra ngoài giải khuây không?” Giọng Thẩm Điếu Chân mang theo chút mong chờ

Kiếp trước, lúc còn là phu thê, hắn chưa bao giờ để nàng đi dạo trong phủ Thiên Trường.

Nơi này đối với nàng lạnh lẽo như một chiếc l*иg giam.

Có lẽ vì vậy mà giờ nàng mới háo hức muốn bước một vòng xem thử.

Liễn Nham không đáp chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn đặt ở trang sách như không chút quan tâm.

“Thu Hương, đi thôi.”

Thẩm Điếu Chân nói xong thì đứng dậy, váy áo khẽ lay theo bước chân nhẹ.

Một người một tỳ nữ nhanh chóng rời thư phòng để lại sau lưng mùi hương nhạt như lan thoảng qua.

Khi bóng dáng nàng biến mất sau khung cửa, Liễn Nham mới hạ mắt xuống, nhìn sang chiếc bàn nhỏ phía dưới.

Trên mặt bàn, hai món đồ vốn được dâng lên hắn lúc sáng vẫn nằm yên đó.

Gương mặt lạnh lùng của Thái sư không biến sắc nhưng đáy mắt lại trầm xuống thêm một phần.

~

Thẩm Điếu Chân không ngờ phủ Thiên Trường lại rộng lớn đến vậy.

Nàng cầm trong tay túi mứt nho đã chuẩn bị sẵn, vừa đi vừa bóc từng viên cho vào miệng, vị ngọt mềm tan ra khiến tâm trạng nàng nhẹ hơn đôi chút.

Trong lòng nàng lại cuộn lên những suy nghĩ không yên.

Nếu tính toán thì việc bùng nổ sắp tới là loạn tặc Tây An xuất hiện chống phá lại triều đình.

Thẩm Gia được giao nhiệm vụ dẹp loạn, phản nghịch Tây An chỉ là một ngòi nổ cho việc lật đổ triều đình để những thế lực mưu phản khác thấy có người châm lửa mà dấy binh.

Triều đình càng loạn, Liễn Nham càng ngư ông đắc lợi, những thế lực nhỏ cứ nổi dậy thì thế lực lớn phía sau mới dễ tấn công.

Sau đó Lý Hàn lợi dụng thời cơ dẹp loạn những nghịch tặc kia mà dấy binh làm phản cuối cùng bị Thẩm Gia diệt nhưng Lý Hàn trước đó cố tình tạo quan hệ rất tốt với Thẩm Gia sau cùng tuy Thẩm Gia dẹp quân Thái Tử nhưng vẫn làm hoàng thượng nghi ngờ Thẩm gia cũng có kết giao với Thái tử.

Thẩm Điếu Chân vừa nghĩ vừa cắn thêm miếng mứt, vị ngọt đột nhiên trở nên nghèn nghẹn nơi cổ họng.

Từ xa, nàng nhìn thấy hai bóng người tiến lại, dáng đi nhanh, dứt khoát.

Cao Lãng và Tư Nghệ.

Cao Lãng và Tư Nghệ chắp tay hành lễ: “Thẩm tiểu thư.”

Thẩm Điếu Chân lịch sự chào bọn họ: “Hai người tìm Thái sư sao?”

Bọn họ vốn thân cận với Liễn Nham, một văn một võ, nàng chỉ nghĩ họ muốn gặp Thái sư.

“Không phải, bọn ta chỉ đi giải quyết chút chuyện.”

“Thế thì ta không cản đường.”

Thẩm Điếu Chân khéo léo né sang một bên, nhường lối cho họ đi trước.

Khi thân ảnh Thẩm Điếu Chân khuất dần, Cao Lãng nghiêng đầu nói thầm với Tư Nghệ.

“Ngươi nói xem, sao Thái sư phải để tâm đến nàng ta?”

Tư Nghệ mỉm cười: “Chuyện của Thái sư, chỉ ngài ấy hiểu. Có thể liên quan đến binh quyền Thẩm Gia, cũng có thể là điều khác.”

Cao Lãng nhíu mày, tay siết chặt kiếm: “Còn điều gì quan trọng hơn binh quyền?”

Tư Nghệ xua tay: “Nói với kẻ chỉ biết múa kiếm như ngươi, thật phí lời.”

Nhưng Cao Lãng vẫn bám theo, nhíu mày gọi: “Này, nói ta nghe đi!”

Quyền lực, còn điều gì quan trọng hơn quyền lực?

~

Thẩm Điếu Chân quay lại thư phòng, không thấy Liễn Nham đâu, nàng nhìn quanh rồi tự ngồi xuống bàn.

Nhưng Trừng Tâm Đường Chỉ và Đình Khuê Mặc đâu?

Chắc Thu Hương đã mang đi cất trước rồi.

Nàng ngồi một lúc thì Liễn Nham quay lại, vẻ mặt trông có vẻ tâm tình khá tốt.

Chẳng bao lâu, hắn bảo nàng chép Luận Ngữ một trăm lần, tổng cộng năm bài.

Thẩm Điếu Chân chỉ biết gào khóc trong lòng.

Quả nhiên, so với năm xưa, Liễn Nham vẫn ác độc chẳng thay đổi.